Nàng Dâu Gả Thay Ở Khu Nhà Tập Thể Những Năm 50 - Chương 160
Cập nhật lúc: 02/05/2026 08:56
“Nhìn nhóc béo ngày càng trắng trẻo bụ bẫm, Lâm Dao đột nhiên cảm thấy an lòng, đồng thời cũng cảm nhận được niềm vui nuôi “heo con" như lời mẹ chồng nói.”
Nhà máy dệt bông nơi Lâm Dao làm việc cũng chuẩn bị hoạt động trở lại.
Những năm năm mươi, kỳ nghỉ t.h.a.i sản của nữ công nhân trong thành phố là 56 ngày.
Đợi Lâm Dao nghỉ xong thì Cố Đẩu Đẩu mới được bốn tháng.
Đứa trẻ còn nhỏ, cả nhà đều đi làm, không thể để nhóc con ở nhà một mình được.
Lâm Dao bàn bạc với Cố Thời An, ban ngày sẽ vắt sữa của Lâm Dao vào bình sữa, sau đó đưa nhóc béo đến nhà trẻ của nhà máy cán thép.
Nhà trẻ của nhà máy cán thép thời này nhận chăm sóc từ bé hai tuổi rưỡi đến trẻ sơ sinh vài tháng tuổi, có người chuyên trách chăm sóc, dịch vụ khá tốt.
Trương Thúy Lan không đồng ý, mấy bà cô ở nhà trẻ nhà máy cán thép đó chăm sóc không chu đáo, chân tay vụng về không nói, có những đứa trẻ đưa vào đó mà mùa đông cổ áo bẩn đến nỗi đóng vảy.
Lâm Dao thấy đau đầu, không đưa đến nhà trẻ thì nhóc béo đi đâu được?
Trương Thúy Lan cười hì hì chỉ chỉ Cố Thời An:
“Chẳng phải có thằng bố nó ở đây sao."
Lâm Dao:
???
Lâm Dao ngơ ngác, dựa vào Cố Thời An để chăm sóc Cố Đẩu Đẩu?
Chẳng phải là đùa sao.
Cục công an huyện bao nhiêu là việc, Phó cục trưởng Cố suốt ngày bận rộn đến tối măm tối mịt, lấy đâu ra thời gian mà chăm nhóc béo.
Hơn nữa cái nhóc béo này bình thường chẳng bao giờ tỏ ra vui vẻ với bố già, hai cha con có thể chung sống hòa bình không?
Cô muốn hỏi cho ra nhẽ nhưng Trương Thúy Lan lại cười bí hiểm, ra vẻ “đến lúc đó con sẽ biết".
Lâm Dao không hỏi được gì nên cũng không hỏi nữa.
Dù sao thì đến lúc đó sẽ biết thôi.
Lâm Dao không hỏi nữa, nhưng cuộc sống chăm con dở khóc dở cười của Phó cục trưởng Cố sắp bắt đầu.
Mấy ngày sau, hễ Cố Thời An về đến nhà là đồng chí Thúy Lan lại huấn luyện con trai cả ở nhà bế con, thay tã, rửa m-ông cho Cố Đẩu Đẩu, cho b.ú sữa mẹ mà Lâm Dao đã vắt sẵn vào bình sữa.
Thực ra những công việc này bố già đã làm rất thuần thục rồi, không cần huấn luyện cũng có thể làm tốt.
Chỉ có một điều làm Lâm Dao cười không ngớt.
Trương Thúy Lan dùng vải bông mềm mại may một cái địu trẻ con, chính là loại địu vải mềm mà phụ nữ nông thôn hay dùng.
Phần lớn được may bằng vải thô màu đỏ hoặc đen, phía trước là một mảnh vải, bên cạnh có hai cái túi.
Lúc ngoài đồng có việc, họ sẽ địu đứa trẻ sau lưng, địu đi ra đồng luôn, vừa làm việc vừa trông con.
Có những người phụ nữ không cầu kỳ, chẳng cần địu gì cả, cứ lôi một mảnh vải rách trong nhà ra bọc nhóc con lại rồi địu sau lưng là xong.
Nói cũng lạ, những đứa trẻ lớn lên một cách tùy tiện như vậy từ nhỏ đã khỏe mạnh như nghé con, ngược lại những đứa trẻ trong thành phố được nuôi nấng cẩn thận thì cơ thể lại yếu ớt vô cùng.
Nhà họ Cố nuôi con không cầu kỳ tinh tế, Cố Đẩu Đẩu lại là nhóc béo, va chạm một chút để lớn lên, đối với nhóc con chưa chắc đã là chuyện xấu.
Từ nhỏ không phải lăn lộn bò trườn dưới đất đã là tình yêu lớn nhất mà mẹ dành cho nó rồi.
Địu vải vừa may xong, Phó cục trưởng Cố đã có đất dụng võ rồi.
Bố già cũng giống như phụ nữ nông thôn, chỉ cần không đi làm mà về nhà là sẽ giữ khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị, sau lưng địu cái địu vải, trong địu là bé Cố Đẩu Đẩu đang ngủ chảy cả nước dãi.
Cảnh tượng này làm Lâm Dao cười nắc nẻ, lần nào nhìn thấy cũng ôm bụng cười.
Còn Cố Thời Đông, thằng nhóc thực ra cũng muốn cười nhưng nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm của anh trai mình thì sợ đến mức rùng mình, xoa xoa đầu vội vàng chuồn mất.
Thằng nhóc không phải là chị dâu nên không thể làm vương làm tướng trong nhà được.
Ước chừng nếu chị dâu muốn dỡ mái nhà, chắc chắn anh cả còn phải bắc thang cho chị ấy nữa.
Nếu đổi lại là cậu ta, m-ông đã bị đồng chí Thúy Lan đ.á.n.h cho nát bét rồi.
— Thằng nhóc này vẫn rất hiểu rõ địa vị của mình trong nhà.
Mặc kệ thế nào, từ khi có “thần khí" địu con, Lâm Dao làm mẹ thực sự là nhàn hạ vô cùng.
Cố Đẩu Đẩu cũng dễ nuôi, một ngày ngoại trừ buổi tối hay quấy một chút, ban ngày nhóc con b.ú sữa xong là có thể ngủ khì khì suốt nửa ngày trời.
Tháng Chín hoa quế tỏa hương thơm ngát, trường tiểu học dành cho con em công nhân nhà máy cán thép huyện Vân Thủy cũng sắp khai giảng.
Vì trước đó có đói kém, lại gặp đợt luyện thép rầm rộ của huyện, các trường học lớn nhỏ ở huyện Vân Thủy đã nghỉ học gần một năm trời, Đông T.ử cũng chơi bời ở nhà một năm.
Thằng nhóc vừa nhận được thông báo khai giảng là ủ rũ không vui chút nào.
Lâm Dao rất hiểu cho chuyện này, trẻ con mà ai chẳng thế, đi học sao mà thoải mái bằng ở nhà được.
Nhớ năm xưa lúc cô học đại học, hễ đến nghỉ hè là vui mừng phát điên, ở nhà làm một con “cá mặn" suốt hai tháng trời.
Sắp khai giảng, cô cũng ủ rũ đẩy vali về trường.
Để an ủi tâm hồn bị tổn thương của thằng nhóc, Lâm Dao tìm ra một bộ quân phục cũ Cố Thời An không mặc nữa, sửa thành cỡ nhỏ, lại ra hợp tác xã chọn một miếng vải xanh quân đội, tỉ mỉ khâu một chiếc túi đeo chéo mới, trên đó dùng chỉ đỏ thêu một ngôi sao năm cánh lấp lánh.
Điều này làm thằng nhóc vui mừng khôn xiết, nhe ra hàm răng trắng hớn hở, ôm lấy tay Lâm Dao làm nũng.
“Chị dâu chị đúng là chị dâu tốt nhất thế gian."
“Thật không?"
“Chứ còn gì nữa."
“Anh cả và chị dâu em đều là tốt nhất nhất!"
Cố Thời An địu Cố Đẩu Đẩu sau lưng giặt tã trong sân, nghe thấy lời này liền nhướng mày, cười mà không nói gì.
Cố Đẩu Đẩu không vui chút nào, nhóc béo giờ đã biết ghen rồi.
Buổi tối Cố Thời An ôm vợ muốn thân mật một chút, nhóc con ở trong nôi nhìn thấy liền phẫn nộ gào thét “a a".
Lúc đầu bố già không biết con trai bị làm sao, còn tưởng là đi nặng hay đi nhẹ, chạy lại xem thì tã lót dưới m-ông không ướt chút nào.
Hai vợ chồng nghiên cứu nhóc con một hồi, cho đến khi bàn tay to của Cố Thời An đặt lên eo nhỏ của Lâm Dao để nhóc con nhìn thấy, nhóc béo liền phồng má nhỏ phun mưa “phì phì" vào Phó cục trưởng Cố.
Cố Thời An lại gần bế nó, Cố Đẩu Đẩu còn há miệng nhỏ, “a u" định c.ắ.n vào khuôn mặt tuấn tú của bố.
Chỉ tiếc là nhóc con vẫn chưa mọc răng, sức chiến đấu hầu như bằng không, chỉ bôi đầy nước dãi lên mặt Cố Thời An.
Từ đó về sau, hai vợ chồng muốn làm chuyện thẹn thùng thì nhất định phải đợi Cố Đẩu Đẩu ngủ say mới được, nếu không nhóc con nhìn thấy sẽ gào thét “a a" vừa đạp tay vừa đạp chân, làm cả nhà đều không ngủ được.
Nhóc béo ở trong sân gào to, cứ như một cái còi nhỏ vậy, Trương Thúy Lan đẩy cửa bước ra.
