Nàng Dâu Gả Thay Ở Khu Nhà Tập Thể Những Năm 50 - Chương 50
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:44
Cô gái trực ca còn hống hách hơn cả cô ta, nhíu mày nói một cách không khách sáo:
“Sao toàn tiền lẻ thế này, đếm phiền ch-ết đi được, không có tiền còn bày đặt gây chuyện, đúng là não bị lừa đá rồi!"
Lâm Hồng Na tức đến mức suýt chút nữa thì nghiến nát hàm răng bạc.
Nhà đóa hoa trắng già ở trong huyện, người nhà bà ta nhận được tin, sợ chuyện làm lớn thêm mất mặt, ngay lập tức đã đến nộp tiền phạt mang bà ta đi rồi.
Lý Ái Phượng một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết, chỉ có thể bám vào hàng rào sắt mà c.h.ử.i mắng Lâm Đại Quốc thậm tệ.
Cửa sắt phòng tạm giam vừa mở, Lý Ái Phượng đầu tóc bù xù như một con trâu điên húc tới, đuổi đ.á.n.h Lâm Đại Quốc suốt dọc đường.
Lâm Đại Quốc đầy vết cào trên mặt, dốc hết sức bình sinh vắt chân lên cổ mà chạy ra ngoài.
Lý Ái Phượng dù sao cũng là đàn bà nên không chạy lại được đàn ông, bà ta không bắt được Lâm Đại Quốc liền ngồi bệt xuống đất, nước mũi nước mắt giàn giụa mà khóc mắng:
“Chao ôi!
Hồng Na à con rốt cuộc cũng đến cứu mẹ rồi, cái thằng cha trời đ.á.n.h rùa rụt cổ của con, cái lão già súc sinh mất lương tâm kia, ông ta ở bên ngoài tìm con đàn bà đê tiện, không có lương tâm mà..."
Bà ta còn tưởng cục công an là địa bàn ở nông thôn, muốn ăn vạ là ăn vạ được chắc, Lâm Hồng Na ngăn cũng không ngăn nổi.
Anh cảnh sát trẻ vừa vào phòng nghỉ ngơi hóng mát được một lát thì lửa giận bốc ngùn ngụt, chạy ra quát tháo:
“Làm gì thế, làm gì thế, đây là cục công an!
Vừa mới ra ngoài đã gây chuyện!
Còn náo loạn nữa thì cho vào trong mà ngồi tiếp!"
Lý Ái Phượng tức khắc im bặt như con gà bị bóp cổ.
Lâm Hồng Na nói vài câu nịnh nọt, vội vàng dìu Lý Ái Phượng đang đứng không vững đi ra ngoài.
Vừa mới ra khỏi cục công an, Lý Ái Phượng lúc nãy còn giả ch-ết lập tức trở nên hoạt bát hẳn lên, bà ta xị mặt xuống quệt nước mũi rồi trét vào đế giày:
“Hồng Vũ đâu, sao nó không đến?"
Lâm Hồng Na nhíu mày, lùi lại hai bước:
“Con không liên lạc được với anh ấy."
“Hồng Vũ bận rộn, nó là đàn ông có tiền đồ lắm, sau này phải làm việc lớn, không đến thì thôi vậy."
Lý Ái Phượng nhắc đến con trai là hết lời khen ngợi.
Lâm Hồng Na nghe vậy cũng không phản bác, chỉ cười lạnh trong lòng.
Cái thằng Lâm Hồng Vũ ăn hại, vô ơn bạc nghĩa kia, cũng chỉ có Lý Ái Phượng mới coi hắn như báu vật thôi.
Lý Ái Phượng nói nhảm liên miên, nói đi nói lại cũng chỉ là bảo Lâm Hồng Na cố gắng thêm chút nữa, sớm ngày chiếm được Tôn Gia Lương, đến lúc đó bà ta cũng được thơm lây, tiện thể giúp đỡ anh trai một chút.
Lâm Hồng Na nghe mà thấy phiền lòng, mất kiên nhẫn nói:
“Được rồi, mẹ đừng lải nhải nữa, chuyện của con con tự có tính toán!"
Nói xong, cô ta quay người bỏ đi.
Lý Ái Phượng nhảy dựng lên đuổi theo phía sau:
“Cái con bé ch-ết tiệt này, dám chê bai mẹ ruột của con đấy à, con là do lão nương dứt ruột đẻ ra, không nghe lời tôi thì con nghe lời ai!
Công việc của anh trai con sao vẫn chưa được chuyển thành chính thức..."
Buổi chiều tối một ngày tháng tám, mây ngũ sắc rực rỡ bao phủ những ngôi nhà tường trắng ngói đen của khu tập thể, nhìn từ xa đẹp như một bức tranh thủy mạc.
Lâm Dao trên đường về nhà gặp được Cố Thời Đông đang chạy ra tìm mình, thế là một lớn một nhỏ cùng nhau đi về.
Cố Thời Đông cũng thực sự coi Lâm Dao như người nhà, hai người tính tình hợp nhau, chị dâu cứ như bạn chơi nhỏ của nó vậy.
Trương Thúy Lan mua được nửa giỏ khoai môn, lúc này đang rửa khoai môn trong sân, thấy Lâm Dao về liền cười:
“Dao Dao mua gì mà thơm thế?
Hoa nhài à, cái này tốt đấy, để trong phòng có thể tỏa hương, phơi khô pha nước uống cũng rất tốt."
Lâm Dao thế là hào hứng hẳn lên, hăm hở xách chiếc ghế nhỏ tới, tỉ mỉ lựa những bông hoa nhài tươi ra, để trong sân phơi khô làm trà hoa.
Cố Thời Đông lanh chanh lại gần giúp một tay.
Loáng cái đã đến giờ tan làm, Cố Mãn Thương hớn hở đi đ.á.n.h cơm ở nhà ăn về.
Thằng nhóc tức khắc chạy tới hỏi:
“Cha ơi, hôm nay nhà ăn có gì ngon thế ạ?"
Cố Mãn Thương mở hộp cơm trong túi lưới ra:
bí đao hầm cà tím, bánh bao khoai lang, cháo hồ rau dại.
Cố Thời Đông vừa nhìn thấy đã không vui mà cằn nhằn:
“Sao lại là hồ rau dại nữa thế?
Trong rau chẳng thấy tép khô cũng chẳng thấy thịt đâu!
Chị dâu ơi, chủ nhiệm Cát lừa người!"
Chẳng phải đã nói rồi sao, nhà ăn công xã ngày ngày được ăn thịt và màn thầu trắng mà?
Lâm Dao kéo thằng nhóc lại, bảo nó nhỏ tiếng thôi, để người ngoài nghe thấy lại tưởng nhóc con không hài lòng với nhà ăn công xã đấy.
Cố Thời Đông nhỏ giọng lầm bầm:
“Em nói sự thật mà, sao lại không được nói."
Lâm Dao lườm thằng nhóc một cái.
Nhóc con à, chính vì là sự thật nên mới không được nói, biết chưa?
Thằng nhóc còn định lải nhải thêm hai câu, Trương Thúy Lan đã nổi giận:
“Cái thằng ranh con này, có cái ăn cũng không bịt nổi cái lỗ đ.í.t của mày!
Bánh bao ngô với hồ rau dại là tốt lắm rồi, mày còn muốn ăn sơn hào hải vị chắc, muốn ăn thì tự mình đi mà kiếm lấy, nhà nước không nợ mày cái gì, nuôi mày ăn uống là tốt lắm rồi!"
Thằng nhóc xụ mặt chạy mất.
Thực ra lời thím Thúy Lan nói cũng có lý.
Bây giờ phương Bắc đang bị thiên tai, lương thực miền Nam đều được điều động ra Bắc để cứu trợ, ngay cả như vậy, không ít nhà ăn công xã ở phương Bắc cũng không cầm cự nổi, chỉ có thể ai nấy tự lo.
Huyện Vân Thủy còn được coi là khá khẩm, có thể cho người dân ăn no bụng, chính phủ đã cố gắng hết sức rồi.
Cố Thời Đông cũng muốn tự mình đi kiếm tiền, không phải đi học thì tốt biết bao, chỉ là……
Thằng nhóc nhìn cái chiều cao mét ba của mình cộng thêm hai cái chân ngắn, buồn rầu thẫn thờ.
Hầy, bao giờ nó mới lớn đây, lớn lên rồi thì sẽ không còn nhiều phiền muộn như thế này nữa nhỉ.
Cũng may là trên đường tan làm, Cố Thời An có ghé tiệm cơm quốc doanh mua hai món:
một món địa tam tiên, một món canh thịt cừu.
Thời buổi này canh thịt cừu rất thực tế, một hộp cơm canh thịt cừu đầy ắp, bên trong thịt cừu chiếm gần nửa hộp.
Cố phó cục trưởng vừa mang hộp cơm ra, mắt cả nhà họ Cố đã sáng rực lên.
Mấy ngày nay toàn là bánh bao ngô, rau luộc, mặc dù cũng no bụng nhưng ăn mãi cũng thấy nhạt miệng.
