Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 119

Cập nhật lúc: 22/01/2026 16:03

Đi học nội trú ở huyện, nếu muốn ăn ở trường thì phải nộp gạo cho nhà ăn, cân lên rồi mới đưa phiếu cơm.

Trương Thu Phương vì số gạo này mà xót hết cả ruột, làm gì còn tâm trí đâu mà tính đến chuyện cho tiền.

...

Tô Việt Nhiên phải đến trường số 1 báo danh, đồ đạc mang theo nhiều nên Tô Quốc Hưng sắp xếp cho con cả đi tiễn.

Mà Tô Nhất Nhiên lại phải đưa Tô Thanh Nhiên đến trường xem thử, Tô Quốc Hưng thấy Tô Nhất Nhiên một mình cõng Tô Thanh Nhiên thì vất vả quá, bèn gọi cả con hai đi cùng.

Năm anh em đều đi cả, thêm một mình Tô Hữu Lễ cũng chẳng sao, thế là anh em trong nhà đều đi hết.

Một đoàn sáu người, ngoài những người xách đồ thì thay phiên nhau cõng Tô Thanh Nhiên đến huyện. Đường sá không bằng phẳng, nếu để Tô Thanh Nhiên tự đi bộ thì quá tốn thời gian.

Một nhóm người như vậy đi trên con đường nhỏ vô cùng bắt mắt, luôn có người hỏi họ đi đâu.

Tô Hữu Hiếu vui vẻ trò chuyện với người ta: "Tiễn em trai tôi đi học ở trường số 1 đấy."

"Trường số 1 à, ghê gớm thật đấy nhé."

"Tất nhiên rồi."

Tô Hữu Hiếu và Tô Hữu Phúc nhiều khi trực tiếp đẩy Tô Việt Nhiên ra, nói cho mọi người biết chính là Tô Việt Nhiên đã thi đỗ vào trường số 1.

Tô Việt Nhiên trò chuyện với người khác một cách lịch thiệp, phong thái tự nhiên khác hẳn, khiến vô số người ngưỡng mộ, làm cho Tô Hữu Hiếu và Tô Hữu Phúc càng thêm tự hào.

Trên tay Tô Việt Nhiên không phải cầm đồ gì cả, đều đã được các anh giúp xách hết rồi, anh nhìn mấy người anh, bĩu môi.

Chẳng trách cùng đi theo mà lại vui vẻ thế này, hóa ra là muốn hưởng lây, vào được trường số 1 là bản lĩnh của riêng anh, liên quan gì đến họ đâu, làm như thể chính họ thi đỗ vào trường số 1 không bằng.

Nhưng Tô Việt Nhiên đã nghĩ nhiều rồi, họ vui mừng như vậy phần lớn là vì hôm nay đi huyện không kịp về nhà, có thể ở lại nhà khách, họ chưa từng được ở đó bao giờ, vừa nghĩ đến chuyện được ở nhà khách là đã thấy phấn khích rồi.

Sau khi đưa Tô Việt Nhiên đến trường số 1, vốn dĩ mọi người định vào xem thử, nhưng Tô Việt Nhiên đã nhận lấy hành lý: "Thời gian không còn sớm nữa, em vào trong đây."

Tô Hữu Hiếu gãi đầu: "Vậy em vào đi... Tự mình cố gắng học hành cho tốt."

Tô Việt Nhiên gật đầu một cái, không nói gì thêm đã bước vào cổng trường.

Mọi người chỉ có thể nhìn mấy chữ trên cổng trường.

Tô Nhất Nhiên nhận ra tâm trạng của Tô Việt Nhiên, liền gọi mấy anh em: "Đi thôi, chúng ta đến trường số 2, tiện thể xem trường của Thanh Nhiên luôn."

"Đúng đấy, đi thôi, chúng ta mau đi thôi..."

Tô Thanh Nhiên cũng có chút phấn khích nho nhỏ, lúc nãy nhìn thấy trường số 1, cậu đã thầm nghĩ trường của mình sẽ trông như thế nào, liệu có to lớn như trường số 1 hay không.

Năm anh em cùng nhau đi tới trường số 2, trường số 2 không to bằng trường số 1 nhưng trông có vẻ mới hơn một chút.

Tô Hữu Phúc cõng Tô Thanh Nhiên, Tô Nhất Nhiên đi dẫn đường phía trước, tiện thể làm hướng dẫn viên luôn, nhắc nhở mọi người chỗ này là gì, chỗ kia là gì.

"Oa, trường này to thật đấy..." Tô Hữu Lễ không nhịn được cảm thán.

Tô Thanh Nhiên nằm trên lưng anh hai, có chút ngại ngùng: "Không to bằng trường của em út đâu."

"To cả to cả, to hơn cái trường tiểu học Hồng Kỳ nhiều."

"Cũng to hơn cái trường trung học trên trấn nhiều."

"Ui chu choa, cái nhà đẹp thế này mà dùng để làm lớp học à..."

"Mấy đứa trẻ đi học này sướng thật đấy."

...

Mọi người trước tiên đi tìm giáo viên chủ nhiệm của Tô Thanh Nhiên để làm một số thủ tục, giáo viên chủ nhiệm đã được hiệu trưởng thông báo từ trước nên việc làm thủ tục cho Tô Thanh Nhiên diễn ra rất suôn sẻ.

Sau đó giáo viên chủ nhiệm lại đưa anh em Tô Thanh Nhiên đi gặp một số giáo viên khác, không gặp được tất cả vì nhiều người không có ở trường.

Làm xong những việc này, mọi người mới đi dạo một vòng quanh trường, dạo xong thì thời gian đã không còn sớm, Tô Nhất Nhiên trực tiếp dẫn họ đến tiệm cơm để ăn.

Đây là lần đầu tiên họ đến tiệm cơm giá cao này, mọi người lần đầu tiên được ăn cơm tiệm.

Tô Hữu Lễ thầm nghĩ, chuyến đi này đúng là đáng giá thật.

Ăn xong cơm, Tô Nhất Nhiên liền dẫn mọi người đi ở nhà khách.

Tô Nhất Nhiên định mở hai phòng nhưng họ nhất quyết không chịu, cuối cùng chỉ thuê một phòng, mọi người ở chung với nhau.

Mấy anh em bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên ngủ chung một phòng, lại còn là loại phòng phải tốn tiền thế này, ai nấy đều vô cùng phấn khích, bắt đầu đủ chuyện phiếm.

Tô Hữu Lễ có chút mơ màng: "Nhất Nhiên, trước đây anh chẳng biết chú giỏi giang thế này, dẫn bọn anh đến tiệm cơm giá cao ăn, ngay cả với quản lý cũng quen thân như vậy."

"Đúng thế... còn dẫn bọn anh đến ở nhà khách nữa."

Tô Nhất Nhiên nghe mà buồn cười: "Có tiền thì có thể đến tiệm cơm giá cao, có giấy giới thiệu thì có thể ở nhà khách thôi mà."

Tô Hữu Lễ lắc đầu: "Không, không giống..."

"Đúng thế, không giống..." Tô Hữu Phúc cũng kêu lên theo.

Tô Hữu Hiếu cũng cảm thấy có chút khác biệt: "Nhất Nhiên, những cô gái coi thường chú đúng là mù mắt cả rồi, chú giỏi giang hơn bọn họ nhiều."

"Đúng thế, Nhất Nhiên chú phải tìm một cô gái tốt, kiểu cô gái có thể nhìn ra điểm tốt của chú ấy..."

Tô Nhất Nhiên lắc đầu: "Ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm về nhà."

………………………………

Giang Thư Dao xào cốt lẩu, Tô Nhất Nhiên sơ chế các loại nguyên liệu, nam nữ phối hợp, làm việc không mệt.

Còn về phần đốt lửa, chỉ cần ném ít cành cây to vào là có thể giữ lửa được rất lâu rồi.

Cô cảm thấy sức hấp dẫn của món lẩu này đúng là vô địch, ăn xong chưa được bao lâu nhưng cứ lại thèm nó.

Lần này, cô đặc biệt căn cứ vào sức ăn của hai người, chỉ định làm một nồi nhỏ là đủ rồi.

Cốt lẩu xào xong, thêm nước vào để nó sôi trực tiếp.

Giang Thư Dao chạy đến bên cạnh Tô Nhất Nhiên, không nhịn được khen anh: "Anh giỏi thật đấy, ngay cả sách bò mà cũng kiếm được."

Thứ này Tô Nhất Nhiên cũng chưa từng ăn qua, nhưng sau khi Giang Thư Dao nói ra mấy cách làm món sách bò, Tô Nhất Nhiên đã nói chuyện với quản lý, ông quản lý đó cũng muốn thử một chút, thế là mới kiếm được ít sách bò về, phát hiện làm món ăn đúng là ngon thật, hương vị rất đặc biệt, không kém gì thịt.

Tô Nhất Nhiên cũng nhân cơ hội này mà xin một ít sách bò.

"Vậy lát nữa cô để tôi ăn nhiều một chút nhé?"

"Tôi đưa tiền cho anh để tỏ lòng cảm kích."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.