Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 12
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:04
Thành phố Thanh Châu, làng Sơn Nguyệt.
Giang Thư Dao nhìn thấy đám thanh niên trí thức đi huyện về, ai nấy đều đeo gùi trên lưng, cười nói rạng rỡ, nhìn là biết mua được không ít đồ tốt, không khỏi có chút thèm thuồng.
Đáng tiếc là cô không tiền, không lương thực, cũng chẳng có phiếu, ngay cả việc nhờ người ta mua hộ đồ mang về cũng không làm nổi, chỉ biết giương mắt nhìn.
Đáng sợ hơn là sau khi những người này mua được đồ tốt về, buổi tối bắt đầu nấu ăn riêng. Họ không còn cùng nhau nấu cháo loãng trong nồi lớn nữa, mà lôi niêu đất của mình ra nấu đồ ngon.
Giang Thư Dao cảm thấy mình như bị tổn thương.
Chỉ là khi thấy món "ăn ngon" của mọi người chỉ là nấu mì sợi, cô lại có chút thắc mắc. Cô cứ ngõ là sẽ gói sủi cảo hoặc nấu canh xương hầm mì sợi này nọ chứ.
Nhưng nghĩ lại thì mới thấy người ở đây không có thói quen ăn sủi cảo, thậm chí ngay cả việc dùng bột mì làm đồ ăn cũng không có. Không phải là không biết làm hay lười biếng, mà là những thứ này rất quý hiếm, mọi người không nỡ ăn. Cộng thêm việc lao động vất vả quá mệt mỏi, không có thời gian và tâm trí đâu mà nghiên cứu món ăn.
Vì vậy, tương đối mà nói, mọi người đều thích những loại thực phẩm tiện lợi hơn, như mì sợi chẳng hạn, rất phù hợp với yêu cầu của người dân ở đây.
