Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 160
Cập nhật lúc: 22/01/2026 16:08
Trương Thu Phương bày tỏ mình đã hiểu: “Con trai bác mà dám đối xử không tốt với cháu, bác là người đầu tiên đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”
Giang Thư Dao cười rộ lên: “Vậy sau này Tô Nhất Nhiên ăn h.i.ế.p cháu, cháu sẽ tìm bác giúp đỡ, hai chúng ta cùng đ.á.n.h anh ấy.”
“Bác giúp cháu giữ nó lại, còn cháu tự đ.á.n.h đi, làm mẹ bác hơi không nỡ ra tay.”
Giang Thư Dao cười ha hả, chẳng lẽ nhìn người khác đ.á.n.h con trai mình thì lại nỡ nhìn sao?
Chương 65
Giang Thư Dao tưởng rằng mình đã nói rõ ràng với Lâm Vu rồi.
Đương nhiên, đó chỉ là cô tưởng thôi.
Lâm Vu giống như một con ruồi vậy, cứ lởn vởn quanh Giang Thư Dao, khiến cô bực mình không tả nổi.
Khổ nỗi Lâm Vu còn cảm thấy hành động của mình là vô cùng đúng đắn, anh ta đang giải cứu một cô gái sắp bước chân vào hang cọp, anh ta đang làm việc đúng đắn nhất. Nếu anh ta không thể khiến Giang Thư Dao quay đầu là bờ, thì cả đời Giang Thư Dao coi như hỏng bét.
Giang Thư Dao phiền phức không chịu nổi.
Thế nên cô trực tiếp đi tìm Tô Nhất Nhiên. Đi được nửa đường thì gặp cậu nhóc Tô Tiểu Thiên.
Trẻ con thời này chẳng có đồ chơi gì để chơi cả, nhưng chúng có thể tự nghĩ ra cách để chơi, vẫn chơi rất vui vẻ. So với những đứa trẻ cô thấy ở kiếp trước, chúng mang thêm một phần hoang dã và tự do.
Giang Thư Dao vẫy vẫy tay với Tô Tiểu Thiên, Tô Tiểu Thiên nhanh chân chạy tới.
“Tô Nhất Nhiên có ở nhà không?” Giang Thư Dao hỏi.
Tô Tiểu Thiên lắc đầu: “Không có ạ.”
Giang Thư Dao thất vọng thở dài một tiếng: “Khi nào bác năm của cháu về thì bảo anh ấy đến tìm cô.”
Tô Tiểu Thiên ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc Giang Thư Dao vẫy tay ra hiệu chào tạm biệt, Tô Tiểu Thiên có chút thắc mắc nhìn cô: “Có phải cô đang yêu đương với bác năm của cháu không?”
Đừng coi thường những đứa trẻ này, khi người lớn trò chuyện chúng sẽ ghi nhớ một số thông tin. Người lớn luôn cho rằng trẻ con không hiểu chuyện, có những lời nói chúng cũng không hiểu được, nhưng không phải vậy, nhiều khi những thứ chúng hiểu được có thể khiến người lớn phải kinh ngạc rớt cằm.
“Coi là vậy đi!”
Tô Tiểu Thiên vừa thắc mắc vừa rất không vui: “Trước đây cô chẳng bảo là bác năm cháu phải tìm một người phụ nữ tốt khác để làm bác gái năm của cháu sao?”
Giang Thư Dao: ...
Lúc đó cô cũng đâu có nghĩ đến việc thật sự ở bên Tô Nhất Nhiên đâu, cảm giác Tô Nhất Nhiên giống như kiểu bạn cùng phòng cùng góp gạo thổi cơm chung ấy, ai mà ngờ được quan hệ bạn cùng phòng lại thay đổi chứ!
Tô Tiểu Thiên hít một hơi từ lỗ mũi, tức giận hừ một tiếng: “Bác năm của cháu cũng từng nói, cô không phải người ở đây, sớm muộn gì cũng đi, cô sẽ không làm bác gái năm của cháu đâu.”
Giang Thư Dao: ...
Cô có chút ấm ức: Bác năm cháu nói thì đi mà tìm bác năm cháu ấy, giận cô làm gì?
Tiếc là cậu nhóc Tô Tiểu Thiên còn ấm ức hơn cả cô: “Người lớn các người, tại sao lại cứ thích lừa người khác thế?”
Giang Thư Dao: ...
Tô Tiểu Thiên: “Mà còn không biết ngượng.”
Đây mới là trọng điểm phải không?
Tô Tiểu Thiên: “Càng không sợ bị đ.á.n.h.”
Giang Thư Dao giơ tay lên, ho một tiếng: “Cô đính chính một chút, đây không gọi là nói dối.”
“Thế gọi là gì?”
“Gọi là lúc này khác lúc kia khác.”
Tô Tiểu Thiên có chút ngơ ngác nhìn Giang Thư Dao.
Giang Thư Dao bèn lấy một ví dụ cho Tô Tiểu Thiên: “Ví dụ nhé, bây giờ chỗ này là một mặt phẳng, đúng không?”
“Đúng ạ.”
“Nhưng nếu cô đào một cái hố ở đây, thì nó sẽ có một cái hố. Nhưng lúc cô nói là mặt phẳng thì nó đúng là mặt phẳng, cháu không thể vì sau này có cái hố mà cho rằng lời cô nói lúc là mặt phẳng là lời nói dối được. Cháu hiểu chưa?”
Tô Tiểu Thiên cảm thấy mình có chút hiểu ra, gật đầu.
Giang Thư Dao không biết rằng, sau này Tô Tiểu Thiên nói dối, lúc bị mẹ cậu nhóc đ.á.n.h, cậu nhóc đã gào thét nói mình không nói dối, đó gọi là lúc này khác lúc kia khác, rồi kết quả là bị ăn đòn t.h.ả.m hơn.
...
Tô Việt Nhiên nhìn thấy Giang Thư Dao, nhìn vài giây rồi trực tiếp đi về nhà.
Không khí nhà họ Tô rất tốt, chủ yếu là vì Trương Thu Phương đang rất vui. Nút thắt trong lòng Trương Thu Phương chính là sợ Tô Nhất Nhiên không tìm được vợ phải ở vậy cả đời, chuyện này vừa được giải quyết, lập tức tâm trạng tốt vô cùng.
“Mẹ, sao mẹ lại vui thế?” Tô Việt Nhiên ướm hỏi.
Chẳng cần Trương Thu Phương giải thích, bọn Tô Hữu Hiếu đã tích cực kể cho Tô Việt Nhiên nghe. Hóa ra Tô Nhất Nhiên có đối tượng rồi, mà lại còn là một nữ thanh niên tri thức xinh đẹp.
Trương Thu Phương cảm thấy nở mày nở mặt, bước đi cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Đối tượng?
Tô Việt Nhiên nhanh ch.óng hiểu ra, anh ta có chút không hiểu nổi tại sao vận may của Tô Nhất Nhiên lại tốt đến thế, xảy ra chuyện như vậy mà không những không bị nắm được thóp, còn vớ được một người đối tượng.
Tô Việt Nhiên nhớ mang máng, lúc anh ta rời đi rõ ràng có để lại một bức thư tố cáo, đặt ngay trước cửa nhà Ngô Thanh Đống.
Trong bức thư đó viết Tô Quốc Thịnh đã bao che cho Tô Nhất Nhiên, Tô Nhất Nhiên chắc chắn đã làm không ít việc trong núi, anh ta còn nêu ví dụ cụ thể để minh họa cho những điểm bất thường của Tô Nhất Nhiên.
Nếu Ngô Thanh Đống đó không ngốc thì lẽ ra phải dẫn người vào núi tìm kiếm kỹ lưỡng một phen rồi chứ.
Nhưng chẳng thấy tăm hơi gì, hoặc là chứng tỏ Ngô Thanh Đống không dẫn người vào núi, hoặc là chứng tỏ Ngô Thanh Đống dẫn người vào núi mà chẳng tìm thấy gì cả.
Anh ta cũng không phải muốn hại bác ruột mình, anh ta biết Tô Quốc Thịnh sẽ không sao đâu.
……………………
Sự thật cũng gần giống như Tô Việt Nhiên nghĩ, Ngô Thanh Đống nhận được bức thư tố cáo này đã không coi như không thấy, mà thật sự dẫn một nhóm người vào núi lùng sục một phen. Kết quả là chẳng tìm thấy cái gì cả, ngược lại còn có một người bị rắn độc c.ắ.n.
May mà mọi người có chút kinh nghiệm, biết nặn m.á.u cho người bị rắn c.ắ.n đó, rồi đưa sang bên thôn Hồng Kỳ tìm bác sĩ xem cho.
Bác sĩ ở đây biết người dân vùng này dễ gặp rắn nên xử lý nọc rắn có kinh nghiệm, cũng có đồ dùng chuyên dụng để hút m.á.u ra, cho nên người đó đã được cứu sống. Chỉ là chân bị sưng rất to, vả lại không được dùng lực, hễ dùng lực là chỗ sưng đó lại lan rộng ra.
Điều này khiến Ngô Thanh Đống có chút tức giận, rốt cuộc là kẻ nào đã tố cáo, vu khống Tô Nhất Nhiên một lần chưa đủ, còn muốn vu khống lần thứ hai.
Ngô Thanh Đống càng nghĩ càng thấy khó chịu, cái cục tức này cứ nghẹn mãi không nuốt trôi được. Suy nghĩ một lát, ông cầm bức thư tố cáo đó bước ra khỏi cửa nhà.
Ngô Thanh Đống cũng coi như là cán bộ trong thôn, ông đến tìm Tô Quốc Thịnh, người nhà họ Tô đều đã quen rồi, tưởng rằng lại thảo luận về một số vấn đề trong thôn.
