Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 176
Cập nhật lúc: 22/01/2026 16:10
Thư Ngôn Tín thì trực tiếp bước tới, đưa tay phải ra vỗ mạnh vào vai trái của Tô Nhất Nhiên: "Cậu chính là Tô Nhất Nhiên?"
"Vâng."
"Cậu muốn kết hôn với em họ tôi?" Tay phải Thư Ngôn Tín trượt xuống, nắm lấy cánh tay trái của Tô Nhất Nhiên rồi giật mạnh một cái.
Tô Nhất Nhiên ngước mắt lên, cơ thể bất động: "Vâng."
Thư Ngôn Tín hơi ngạc nhiên vì đối phương lại chống đỡ được: "Thế thì không dễ dàng đâu."
Giang Thư Dao và Thư Ngôn Nặc lúc sau mới nhận ra hai người này đang giao thủ, thế là mắt cả hai đều sáng rực lên nhìn họ, kiểu đấu ngầm này rất giống như những cao thủ võ lâm được miêu tả trong tiểu thuyết.
Cả hai đều không lo lắng, biết rõ họ chắc chắn sẽ có chừng mực.
Giang Thư Dao khẽ thì thầm với Thư Ngôn Nặc: "Tô Nhất Nhiên đ.á.n.h nhau giỏi lắm đấy, đ.á.n.h khắp thôn không đối thủ luôn."
"Sao có thể chứ?"
"Thì có thể mà."
Thư Ngôn Nặc lắc đầu: "Cậu ta có thể đ.á.n.h cả bố mẹ mình không?"
Giang Thư Dao bị nghẹn lời, giơ ngón tay cái về phía Thư Ngôn Nặc: "Anh thắng rồi."
"Haha." Thư Ngôn Nặc rất đắc ý.
Lúc này Thư Ngôn Tín và Tô Nhất Nhiên cũng tách ra, ánh mắt Thư Ngôn Tín nhìn Tô Nhất Nhiên thêm vài phần tán thưởng: "Có bao giờ nghĩ đến chuyện nhập ngũ không?"
Tô Nhất Nhiên ngạc nhiên nhìn Thư Ngôn Tín một cái rồi lắc đầu.
Thư Ngôn Tín hiểu ra điều gì đó nên không nhắc lại chuyện này nữa.
Giang Thư Dao lúc này giới thiệu với Tô Nhất Nhiên: "Đây là anh họ lớn của em Thư Ngôn Tín, đây là anh họ thứ hai Thư Ngôn Nặc, em còn có một đứa em họ nhỏ Thư Vô Tật, vì hồi nhỏ hay đau ốm nên mới đặt cái tên như vậy."
Giang Thư Dao cũng chính thức giới thiệu Tô Nhất Nhiên với Thư Ngôn Tín và Thư Ngôn Nặc: "Đây là... đối tượng của em, Tô Nhất Nhiên."
Nghe thấy lời này, Tô Nhất Nhiên vô thức ưỡn thẳng lưng, anh nhìn Thư Ngôn Tín và Thư Ngôn Nặc: "Hai anh đi đường xa như vậy chắc chắn cũng mệt rồi, về nhà em nghỉ ngơi đi ạ!"
"Tốt tốt tốt, thôn của các cậu xa quá đi mất, anh suýt chút nữa tưởng mình không thể sống sót mà tới nơi rồi." Thư Ngôn Nặc không nhịn được mà than vãn.
"Ngôn Nặc." Thư Ngôn Tín lườm Thư Ngôn Nặc một cái.
"Hehe."
Chỉ là trước khi đi, Tô Nhất Nhiên yêu cầu được gặp riêng Thư Ngôn Tín, yêu cầu này ngay cả Giang Thư Dao cũng vô cùng ngạc nhiên.
Thư Ngôn Tín cũng hết sức bất ngờ.
Một lần nữa đi vào khu rừng nhỏ bên cạnh, Tô Nhất Nhiên trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Anh cả, em biết, các anh có thể đi xa như vậy tới thăm Thư Dao chứng tỏ các anh rất quan tâm đến cô ấy, giống như cô ấy cũng coi các anh là người nhà vậy. Các anh đối với em chắc chắn cũng có rất nhiều suy nghĩ, giờ em Tô Nhất Nhiên đứng ở đây, anh có suy nghĩ gì thì cứ trực tiếp hỏi em, em Tô Nhất Nhiên nhất định sẽ thành thật trả lời."
Thư Ngôn Tín nghe vậy thì nhướng mày: "Chuyến này chúng tôi tới vốn dĩ là để đưa Thư Dao đi."
Tô Nhất Nhiên mím c.h.ặ.t môi.
Thư Ngôn Tín: "Cậu và em gái tôi lần đầu tiên gặp nhau là khi nào? Lúc đó tình hình thế nào?"
"Đầu tháng tư, ở trong rừng sâu, cô ấy bị ngất xỉu, em đã đưa cô ấy về điểm thanh niên tri thức."
Chuyện này Thư Ngôn Tín đã được nghe kể từ Giang Thư Dao rồi, anh gật đầu: "Tôi rất tò mò, lúc đó tại sao cậu lại vào rừng sâu?"
Tô Nhất Nhiên nhìn Thư Ngôn Tín một lúc, hít một hơi thật sâu: "Lúc đó em đang đuổi theo một con lợn rừng."
"Đuổi kịp không?"
"Đánh c.h.ế.t rồi."
Thư Ngôn Tín hiểu ra điều gì đó: "Về mấy lời đồn đại của cậu, cũng nói cho tôi nghe đi, dù sao tôi còn phải về nhà báo cáo, không thể để bố mẹ tôi tưởng rằng người làm anh như tôi ngay cả chút chuyện này cũng làm không xong."
Tô Nhất Nhiên hiểu đây là ý Thư Ngôn Tín có thiện cảm với mình, thế là anh kể lại ngọn ngành ba chuyện đó cho Thư Ngôn Tín nghe, không hề giấu giếm điều gì, tránh để đối phương vì vậy mà có ấn tượng xấu về mình.
Thư Ngôn Tín nghe xong thì cau mày: "Cái tình cảnh nhà cậu thế này..."
"Nhà em sẽ phân gia, chậm nhất là một năm, trong vòng một năm nhất định sẽ phân gia." Tô Nhất Nhiên đưa ra lời hứa.
"Việc phân gia nhà cậu do cậu quyết định sao?"
Tô Nhất Nhiên lắc đầu: "Anh thấy bố mẹ em có ý kiến sao? Thực tế thì bố mẹ em cũng muốn phân gia, cả gia đình sống chung với nhau nhiều chuyện, nhiều mâu thuẫn, chi bằng tách ra. Hiện giờ vẫn chưa phân gia, thứ nhất là vì nhà cửa đủ ở, không có nhu cầu về chỗ ở, thứ hai là vì số tiền trong tay bố mẹ em vẫn chưa tiết kiệm được bao nhiêu."
Thư Ngôn Tín gật đầu, như vậy thì tốt: "Em gái tôi trước đây ở thành phố tuy không được sung sướng gì nhưng cũng chưa từng làm việc nặng, sống ở chỗ các cậu..."
"Em sẽ không để cô ấy làm việc nặng, bố mẹ em cũng sẽ không, giờ mẹ em coi cô ấy như con gái ruột mà cưng chiều, còn tốt hơn em nhiều."
"Điều này nhiều người đều có thể làm được, nhất thời và nhất thế là hai chuyện khác nhau."
"Nhất thời hay nhất thế cũng không quan trọng, sau này cô ấy là sống cùng em cả đời chứ không phải sống cùng bố mẹ em cả đời."
Câu trả lời này khiến Thư Ngôn Tín vô cùng hài lòng, có thể nói ra lời này chứng tỏ Tô Nhất Nhiên suy nghĩ rất thấu đáo, rất nhiều đàn ông không hiểu được điều này nên mới gây ra bao nhiêu mâu thuẫn.
"Được rồi, giờ tôi không có ý kiến gì với cậu nữa." Thư Ngôn Tín sau khi thăm dò Tô Nhất Nhiên thì đã đại khái cảm nhận được đây là một người như thế nào rồi, anh tin vào trực giác của mình chứ không phải mấy lời đồn thổi vớ vẩn kia.
"Anh cả." Tô Nhất Nhiên hiếm khi lộ rõ vẻ vui mừng, "Em tìm anh còn có một việc nữa."
"Việc gì?"
"Mẹ em có bảo em hỏi Thư Dao xem cô ấy muốn bao nhiêu sính lễ, cô ấy nói không muốn làm tăng gánh nặng cho nhà em nên một xu cũng không chịu lấy. Chuyện này bố mẹ em đều đã biết rồi." Tô Nhất Nhiên nhìn sắc mặt Thư Ngôn Tín, lấy từ trong túi ra một xấp tiền đưa cho anh, "Bố mẹ em vất vả, chuyện này đã định xong rồi nên em cũng không muốn để họ phải bỏ tiền ra. Nhưng Thư Dao từ nơi xa xôi như vậy gả vào nhà em mà một xu cũng không có thì không hợp lẽ thường, cho nên em muốn tự mình bỏ số tiền này ra."
Thư Ngôn Tín nhìn Tô Nhất Nhiên một cái, nhận lấy số tiền đó, liếc qua sơ bộ: "Hai trăm đồng sao?"
"Vâng."
"Của cậu à?"
"Vâng."
Thư Ngôn Tín nhìn Tô Nhất Nhiên một cái, tâm tư cũng thật nhiều, đưa số tiền này là hy vọng lúc họ nói chuyện với bố mẹ anh thì cũng nói là không lấy sính lễ, bố mẹ anh đối với Thư Dao chắc chắn thái độ sẽ tốt hơn, mà họ nhận hai trăm đồng này thì đương nhiên lại biết được Tô Nhất Nhiên là người có bản lĩnh, người bình thường có thể tự mình kiếm được hai trăm đồng sao?
