Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 264
Cập nhật lúc: 22/01/2026 16:20
"Tôi... giờ tôi đi giặt ngay đây."
"Biết điều mà chăm chỉ một chút. Cái bọn nhà họ Tô kia đập phá nhà chúng tôi thành ra thế này, cô chính là tội nhân của cái nhà này. Những thứ bị đập hỏng đó nhất định phải đền."
"Tôi sẽ đền mà." Trần Trân Trân vội vàng bê chậu đi ra ngoài, bước ra khỏi cửa nhà cô nhìn con đường từ nhà họ Tô đến nhà họ Trần.
Tại sao Tô Hữu Lễ vẫn chưa đến đón cô? Cô không muốn ở nhà mẹ đẻ nữa, tất cả mọi người đều cảm thấy cô nợ gia đình, bắt cô đền, nhưng cô căn bản không lấy đâu ra tiền.
Nếu có Tô Hữu Lễ ở đây thì tốt rồi, anh nhất định sẽ bỏ tiền ra đền cho mọi người.
Nghĩ đến những điều này Trần Trân Trân lại có chút oán hận, anh lại dám chẳng màng đến việc cô đang m.a.n.g t.h.a.i mà đến nhà cô đập phá, đây chẳng phải làm cô khó xử sao?
Người khác không biết nhưng cô lại rõ, công việc của Tô Hữu Lễ là nhờ Tô Nhất Nhiên giúp tìm cho.
Chỉ là tiền kiếm được trong hai tháng thôi mà, đưa cho em trai kết hôn thì đã sao, Tô Hữu Lễ đâu phải không thể tiếp tục kiếm tiền, lần sau kiếm về cho gia đình dùng chẳng phải là được rồi sao?
Trần Trân Trân khó nhọc giặt quần áo, cô không thể cúi người nên chỉ có thể đặt chậu lên cao một chút rồi múc nước giặt.
Một số người trong thôn thấy Trần Trân Trân như vậy rốt cuộc cũng không đành lòng.
"Trần Trân Trân, bụng cô to thế này rồi còn đi giặt quần áo. Sớm quay về nhà họ Tô đi, đừng có ở nhà mẹ mình nữa."
"Đúng thế, cha mẹ cô chẳng coi cô là người gì cả, bụng mang dạ chửa thế này còn bắt làm việc."
"Sau này bớt tiếp xúc với cha mẹ cô đi, đừng có đưa tiền nữa. Động não một chút, nhìn chị gái cô xem bị anh rể đ.á.n.h cho ra nông nỗi nào rồi, đừng có mà học theo chị mình chứ."
Trần Trân Trân nghe thấy lời này thì không vui: "Mọi người nói bậy gì thế, cha mẹ tôi tốt với tôi lắm, giờ tôi tốt với các em trai thì sau này chúng cũng sẽ tốt với tôi."
"Đám người nhà họ Tô đến nhà tôi đập phá đồ đạc, người sai là bọn họ. Giờ tôi không thèm về."
...
Thái độ này của Trần Trân Trân khiến người trong thôn hoàn toàn nản lòng, loại người này đáng đời bị nhà họ Trần bắt nạt.
Bạn thấy cô ta đáng thương nhưng thực tế người ta lại thấy rất thỏa mãn.
Trần Trân Trân đem những lời người khác nói lúc giặt quần áo kể trực tiếp cho bà Trần nghe.
Bà Trần vừa nghe thấy thế liền lập tức chạy ra ngoài mắng c.h.ử.i dân làng một trận, nói bọn họ bao đồng, ăn nói xằng bậy, chia rẽ tình cảm mẹ con nhà bà.
Bà Trần quay về nhà lạnh lùng nhìn Trần Trân Trân: "Con xem đấy, chính vì con mà nhà ta bị người ngoài bàn tán rồi, nếu việc hôn sự của em trai con vì con mà hỏng bét thì con ăn nói sao với nó đây."
"Mẹ, con xin lỗi..."
"Hừ. Trần Trân Trân mẹ nói cho con biết, cho dù nhà họ Tô có đến đón con cũng không được đi, nhất định phải bắt bọn họ đền tiền."
"Mẹ, muốn họ đền bao nhiêu ạ?"
"Đền năm mươi... không, đền một trăm."
Trần Trân Trân gật đầu: "Tô Hữu Lễ chắc chắn không có nhưng con có thể bảo anh ấy đi mượn, nhà em trai anh ấy xây đẹp thế kia tốn bao nhiêu là tiền."
"Cái gì? Tại sao em trai nó có nhiều tiền thế mà con lúc phân gia chỉ được chia có một trăm tệ?"
Trần Trân Trân khóc lóc: "Con cũng không biết... Họ nói là do em dâu có tiền..."
Bà Trần nheo mắt lại.
Nhà họ Tô dám đập phá nhà bà thì bà cũng sẽ không để nhà họ Tô yên thân như vậy được, nếu nhà họ Tô có tiền thì bà nhất định phải rỉa cho bằng được một miếng thịt.
Một trăm tệ sao mà đủ.
Nhưng nhà họ Trần cứ đợi mãi người nhà họ Tô đến đón Trần Trân Trân, vậy mà nhà họ Tô chẳng có động tĩnh gì cả, một ngày không thấy đến, năm ngày không thấy đến, mười ngày cũng không thấy đến, người nhà họ Trần rốt cuộc cũng bắt đầu cuống cuồng.
Trần Trân Trân ở nhà họ Trần dù có ăn ít đến mấy thì cũng tốn lương thực, so với sự quý giá của lương thực thì chút việc vặt Trần Trân Trân làm có đáng là bao.
Nửa tháng sau bà Trần rốt cuộc không ngồi yên được nữa, chạy đến thôn Sơn Nguyệt.
Bà Trần trực tiếp chạy đến trước mặt Trương Thu Phương than khóc: "Ối trời ơi bà nuôi con khéo quá cơ, con gái tôi bụng to thế này rồi mà các người còn đuổi nó về, các người thật nhẫn tâm quá đi... Bao nhiêu lâu rồi mà không đến đón về, các người định thế nào đây?"
Trương Thu Phương chẳng buồn để ý đến bà Trần: "Nhà chúng tôi đã đuổi con gái bà đi rồi thì chúng tôi không có ý định đón nó về nữa, cút đi, con gái bà chúng tôi không cần."
"Bà... con gái tôi còn đang mang cốt nhục của nhà họ Tô các người đấy."
"Tôi không thiếu cháu trai cháu gái, chúng tôi không cần. Các người tự mà cuốn gói đi."
Trong lòng bà Trần có chút thấp thỏm: "Các người sợ phải đền đồ cho chúng tôi à? Các người có thể trả dần..."
"Tôi nhổ vào. Trả cái con khỉ, đồ chúng tôi không đền mà người chúng tôi cũng chẳng cần."
"Con gái tôi đã gả cho nhà các người rồi, các người dựa vào cái gì mà đuổi nó về nhà mẹ đẻ? Các người còn là con người không, đối xử với con dâu m.a.n.g t.h.a.i như vậy à."
Trương Thu Phương chẳng biết nghĩ đến điều gì: "Được thôi, muốn chúng tôi đón con gái bà về cũng được, trừ phi các người trả lại số tiền mồ hôi nước mắt của con trai tôi, phải trả gấp đôi."
"Bà nằm mơ đi..."
Hai người cãi nhau một hồi, chẳng ai thuyết phục được ai.
Bà Trần tức đến nổ phổi, lúc sắp đi mới phản ứng lại, sao lại đi tìm bà già này chứ, bà ta nên đi tìm Tô Hữu Lễ mới đúng.
Thế là bà Trần lại vội vàng đi tìm Tô Hữu Lễ.
Kết quả Tô Hữu Lễ cũng chẳng cho bà Trần lấy một cái nhìn thiện cảm.
Bà Trần lại không nhận ra: "Tô Hữu Lễ cái đồ hèn nhát này, mẹ anh không cho anh đi đón con gái tôi là anh không đi à. Con gái tôi đang mang trong bụng cốt nhục của anh đấy, mẹ anh rốt cuộc tâm địa gì vậy, anh cả anh hai anh đều có con rồi, mẹ anh có cháu bồng rồi nên hoàn toàn không màng đến anh nữa."
Tô Hữu Lễ lạnh lùng nhìn bà Trần.
Bà Trần tiếp tục nói: "Cha mẹ anh đúng là thiên vị, chia cho anh có một trăm tệ mà chia cho em trai anh bao nhiêu là tiền, người ta được ở nhà lầu xe hơi còn các người thì phải ở trong cái xó xỉnh này... Nếu họ chia cho nhiều hơn một chút thì đời các người có khổ cực thế này không?"
Mắt Tô Hữu Lễ đỏ ngầu, anh nhìn quanh một lượt tìm thấy một tấm ván gỗ dùng để xây nhà, là vật liệu làm xà nhà còn thừa lại mấy tấm đang để ở hiên che nắng.
Tô Hữu Lễ cầm tấm ván gỗ đó lên trực tiếp xông về phía bà Trần: "Để bà nói bậy này... Đời tôi tại sao lại khổ cực thế này, chính là vì có cả một nhà các người hút m.á.u, còn ác hơn cả đỉa... Bà cút ngay cho tôi, Tô Hữu Lễ tôi cả đời này cũng không đón Trần Trân Trân về đâu, cả nhà các người cút hết đi cho tôi..."
