Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 272

Cập nhật lúc: 22/01/2026 16:21

Tô Hữu Lễ nghe vậy mắt sáng rực lên, hiểu ra kế sách này tốt hơn nhiều.

Chương 100

Thời gian tiếp theo, Tô Nhất Nhiên cùng Tô Hữu Lễ đi tìm Tô Quốc Hưng và Trương Thu Phương để kể lại sự việc.

Tô Quốc Hưng nghe xong đầu đuôi cũng thấy đau lòng, dù sao đó cũng là cháu nội của ông.

Trương Thu Phương nghe xong thì nhức đầu day day thái dương.

Cái quái gì thế này không biết.

Nhưng Trương Thu Phương rốt cuộc vẫn là phụ nữ, góc độ nhìn nhận vấn đề cũng khác. Bà nhìn Tô Hữu Lễ: "Trần Trân Trân bị nhà họ Trần giày vò như vậy, không biết tình trạng sức khỏe thế nào. Trong tình cảnh đó, có khả năng cô ta đã bị tổn thương cơ thể, sau này không thể sinh con được nữa."

Tô Hữu Lễ hoàn toàn chưa nghĩ tới vấn đề này. Nghe mẹ nói vậy, anh ta đờ người ra, hoàn toàn không phản ứng kịp.

Tô Nhất Nhiên cũng nhìn Tô Hữu Lễ.

Trương Thu Phương tiếp lời: "Nếu con muốn đón người về thì phải chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, cả đời này con có thể sẽ không có con cái."

Mắt Tô Hữu Lễ đỏ hoe.

Tô Hữu Lễ im lặng một hồi lâu mới ngẩng đầu lên: "Con muốn đón cô ấy về. Không có con thì thôi, con chấp nhận."

Anh ta nhìn Tô Nhất Nhiên: "Sau này anh và chị dâu chú chỉ làm phiền các chú lo liệu chuyện hậu sự cho là được."

Tô Nhất Nhiên thầm nghĩ, lo liệu là con cái mình lo chứ mình thì lo gì.

Nhưng anh vẫn không nhịn được nhắc nhở anh Tư: "Anh phải suy nghĩ cho kỹ, quyết định này là chuyện cả đời. Bây giờ anh bằng lòng, nhưng sau này thì sao? Sau này nếu hối hận thì tính thế nào?"

Về chuyện con nuôi, ở đây không thịnh hành kiểu đó. Chỉ có nhà ai không nuôi nổi con mới để người khác bế về nuôi. Người ta thà nhận con của người lạ còn hơn nhận con của họ hàng, vì lớn lên rất khó nói rõ ràng.

Tô Hữu Lễ gật đầu.

...

Cuối cùng Tô Hữu Lễ vẫn quyết định đón Trần Trân Trân về, anh ta đã tự mình quyết định nên những người khác không nói thêm gì nữa.

Bên nhà họ Trần vẫn chưa từ bỏ ý định, còn b.ắ.n tin sang đây. Thấy nhà họ Tô không có động tĩnh gì, họ mới đem người đi giao cho bên mua.

Tô Nhất Nhiên giúp Tô Hữu Lễ liên hệ với người đã mua Trần Trân Trân. Đối phương đòi năm mươi đồng. Bỏ ra ba mươi đồng, bán lại lấy năm mươi đồng, tương đương kiếm được hai mươi đồng lợi nhuận, dùng năm mươi đồng đó có thể cưới được một người vợ bình thường, tự nhiên là tốt hơn Trần Trân Trân nhiều.

Ngày thứ hai sau khi Tô Hữu Lễ đón Trần Trân Trân về, người nhà họ Trần nhận được tin liền kéo tới, còn muốn dỗ ngon dỗ ngọt để đưa Trần Trân Trân đi. Họ cũng nhìn ra được Tô Hữu Lễ không nỡ bỏ mặc Trần Trân Trân.

Lần này náo loạn rất to, trực tiếp đ.á.n.h nhau một trận lớn. Nhà họ Tô toàn bộ xuất động, đ.á.n.h cho người nhà họ Trần một trận tơi bời, đồng thời tuyên bố cứ hễ thấy người nhà họ Trần đến làng Sơn Nguyệt một lần là đ.á.n.h một lần.

Về phần Trần Trân Trân, sau khi hóa dại thì chỉ thích bám theo Tô Hữu Lễ, anh ta đi đâu là cô ta đi đó, hệt như một cái đuôi nhỏ của Tô Hữu Lễ vậy.

Đích thân mẹ Trần đến dỗ dành mà Trần Trân Trân cũng không theo. Trần Trân Trân nổi cáu còn trực tiếp đ.á.n.h nhau với mẹ Trần, cào nát cả mặt bà ta.

Tô Hữu Lễ nhớ tới lời mẹ nói nên đưa Trần Trân Trân đi bệnh viện kiểm tra. Cơ thể Trần Trân Trân thực sự bị tổn thương rất nặng, nhưng bác sĩ cũng không nói chắc nịch là không sinh được nữa, chỉ bảo nếu tẩm bổ tốt thì biết đâu vẫn có hy vọng.

Dù đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, Tô Hữu Lễ vẫn ôm một tia hy vọng mong manh rằng Trần Trân Trân sẽ điều dưỡng tốt cơ thể.

……………………

Giang Thư Dao mang tiền trong nhà ra đếm đi đếm lại.

Cô đếm một lần, Tô Nhất Nhiên lại nhìn một lần. Thấy cô định đếm đến lần thứ năm, anh mới lên tiếng: "Đừng đếm nữa, có đếm thế nào cũng không được một trăm đồng đâu."

Giang Thư Dao lườm anh cháy mắt.

Còn không phải tại anh sao.

Vốn dĩ chẳng còn bao nhiêu tiền, giờ lại cho Tô Hữu Lễ mượn một trăm. Không phải nói Tô Hữu Lễ không trả, mà với tình cảnh nhà anh Tư hiện giờ, không đến mượn thêm là may lắm rồi, lấy đâu ra tiền mà trả.

Khoản một trăm đồng này, Giang Thư Dao chẳng dám nghĩ bao giờ mới đòi lại được.

Cô lại đếm thêm một lần, vẫn chỉ có chín mươi mốt đồng bảy hào ba xu.

"Không sao, đợi đến đợt chia hoa hồng lần tới là chúng ta lại có tiền thôi." Giang Thư Dao tự an ủi mình.

Tô Nhất Nhiên thích nhất là nhìn dáng vẻ này của cô, dù tiền có ít đi thì cô cũng không oán trách nửa lời mà luôn nghĩ về những mặt tích cực.

Giống như một cây dương trắng nhỏ không bao giờ biết khuất phục.

Tuy nhiên, việc tiền trong nhà vơi đi khiến Giang Thư Dao thấy rất thiếu an toàn. Trước đây toàn là mấy trăm đến một nghìn đồng, ngay cả khi sửa căn nhà này cũng không làm gia đình tổn thương nguyên khí, vậy mà bây giờ lại chẳng còn bao nhiêu.

Sự nghèo khó khiến con người ta phải phấn đấu vươn lên.

Giang Thư Dao lại nghĩ ra thêm một vài món ăn có thể đem bán như: đậu tằm quái vị, bánh quy tai mèo, bánh xốp lòng lợn... Trước đây những món cô nghĩ ra thiên về vị ngọt, giờ chủ yếu chuyển sang vị mặn cay.

Tô Nhất Nhiên hiện tại cũng hiểu biết nhiều về những món ăn này rồi. Đa phần các món đều làm từ bột mì, phải nói bột mì đúng là một thứ tuyệt vời, chỉ cần phương pháp khác nhau là có thể tạo ra đủ loại hương vị khác nhau.

Lúc trước Giang Thư Dao phải đích thân thị phạm một lần thì Tô Nhất Nhiên mới học được để đi dạy người khác, giờ cô chỉ cần nói qua là Tô Nhất Nhiên đã nắm được bí quyết nằm ở đâu rồi.

……………………

Đúng lúc này, Tô Việt Nhiên tốt nghiệp cấp ba.

Tô Việt Nhiên đứng ngoài cửa, không bước vào trong.

"Này, mọi người thấy cậu ta có ngốc không, mới mời chúng ta ăn mấy bữa cơm đã mở miệng đòi việc làm."

"Cậu ta tưởng việc làm là cải bắp ngoài chợ chắc, thật buồn cười."

"Bản thân tôi muốn đi làm còn phải nhờ gia đình chạy vạy hết hơi, cậu ta tưởng mình là ai chứ!"

"Bình thường lúc nào cũng ra vẻ mình rất có bản lĩnh, không giống chúng ta. Chúng ta dựa vào gia đình, còn cậu ta dựa vào bản thân."

"Tôi nghe kể một chuyện này."

"Kể đi."

"Cái cậu Tô Việt Nhiên đó thực ra không phải thi đỗ vào trường Trung học số 1 đâu, mà là phải tặng không ít quà cáp cho người ta mới vào được trường mình đấy."

"Chẳng phải cậu ta là người nông thôn sao?"

"Ai mà biết được? Nhìn cách ăn mặc đó là biết không phải hạng tốt lành gì rồi, chuyên đi hút m.á.u cả nhà..."

"Cũng đúng, mấy học sinh nông thôn khác có ai được như cậu ta đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.