Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 300

Cập nhật lúc: 22/01/2026 17:03

Tô Việt Nhiên nghe thấy lời này thì cảm thấy cực kỳ uất ức: "Vậy nên mẹ ơi, họ chỉ cần nói bừa là do tụi con làm mà mẹ không cần hỏi chứng cứ, không cần hỏi tiền căn hậu quả đã trực tiếp khẳng định là lỗi của con sao?"

Trương Thu Phương hơi há miệng, nhất thời không biết nói gì.

Tô Quốc Hưng thấy vậy chủ động lên tiếng: "Mẹ con không có ý đó, ý là nếu con có nghi vấn thì tự mình đi tra xem sao cho yên tâm."

"Một mình con đi tra thì ai thèm tiếp con? Cha mẹ, chuyện đã nói đến nước này rồi, cha mẹ đi cùng con đi tra đi. Tra ra kết quả rồi cũng coi như trả lại sự trong sạch cho anh năm."

Trương Thu Phương đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Tô Việt Nhiên: "Anh năm của con cần trong sạch gì chứ? Nó đường đường chính chính thi đỗ đại học, không cần bất kỳ sự trong sạch nào cả."

Tô Việt Nhiên cứ thế nhìn Trương Thu Phương.

Trương Thu Phương chỉ vào Tô Nhất Nhiên rồi nhìn Tô Việt Nhiên: "Anh năm của con lúc đi học thành tích rất tốt, chỉ là nó không thích về nhà khoe khoang thôi. Nó học hết cấp hai là nghỉ học, con nói xem là vì sao?"

Tô Việt Nhiên khẽ nhếch môi: "Tự anh ấy không học, sao con biết được?"

Trương Thu Phương lắc đầu: "Lúc nhỏ điều kiện gia đình không tốt, nó muốn để anh sáu của con đi học nên con mới không được đi học. Con vì chuyện đó mà trách nó, nhưng lại không biết rằng nó không học cấp ba là để nhường cơ hội cho con. Dựa vào đâu mà từ cấp hai con đã bắt đầu ở nội trú? Không tốn tiền chắc? Lúc anh năm con học cấp hai ngày nào nó cũng phải chạy bộ đến trường từ sớm, dựa vào đâu mà con lại đặc biệt như thế? Là do anh năm con khuyên mẹ đấy..."

Tô Việt Nhiên cười ha hả một tiếng: "Vậy nên mẹ à, cuối cùng mẹ cũng nói thật rồi, hóa ra không phải mẹ chủ động cho con ở nội trú tốn tiền, trong lòng mẹ Tô Nhất Nhiên luôn luôn quan trọng hơn con. Anh ta đã bao lâu không đi học, không đọc sách rồi mà mẹ cũng có thể tin anh ta đỗ được đại học."

Trong phòng nhất thời trở nên im lặng.

Giang Thư Dao đưa tay ra nắm lấy tay Tô Nhất Nhiên, mắt hơi đỏ lên vì những gì Tô Nhất Nhiên đã hy sinh cho gia đình này, mà sự hy sinh của anh lại chẳng nhận được chút đền đáp nào.

Nếu không phải trong gia đình này còn có người mẹ hiểu anh, cô thật sự không biết anh đã chống chọi như thế nào.

Tô Nhất Nhiên dùng ngón út gãi gãi lòng bàn tay cô, nói với cô rằng anh không sao, những chuyện đó đã qua lâu rồi, anh cũng không muốn tính toán.

Nếu không phải bọn Tô Việt Nhiên quá đáng, có một số chuyện anh sẽ coi như bí mật mà không bao giờ nói ra.

Trương Thu Phương nhìn Tô Việt Nhiên, gằn từng chữ một: "Nó tất nhiên có thể đỗ đại học."

Tô Việt Nhiên lùi lại từng bước, gương mặt đầy vẻ thất vọng và đau khổ.

Thịnh Niệm Tiếu xót xa nhìn Tô Việt Nhiên.

Tô Tuyết Nhiên đứng ở phòng bên cạnh không biết đã đứng bao lâu, cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm bước ra, đi đến trước mặt Tô Việt Nhiên: "Chúng ta cùng nói chuyện một lát được không?"

Tô Việt Nhiên nhìn người chị này, cuối cùng cũng gật đầu.

Tô Việt Nhiên theo Tô Tuyết Nhiên vào phòng của cô.

"Việt Nhiên, em không nên nghi ngờ anh năm, anh năm thi đỗ đại học là chuyện đương nhiên. Em cảm thấy anh năm đã lâu không đi học, lâu không đọc sách, nhưng không phải như vậy đâu... Anh năm chắc là đã bắt đầu đọc sách từ lâu rồi."

Tô Việt Nhiên thản nhiên nhìn Tô Tuyết Nhiên: "Chị chỉ muốn nói với em chuyện này thôi sao?"

Tô Tuyết Nhiên gật đầu.

"Ngay cả chị cũng giúp anh ta. Kỳ thi đại học mới khôi phục được bao lâu, anh ta làm sao có thể bắt đầu đọc sách từ lâu được."

"Thật đấy, chị không lừa em đâu." Tô Tuyết Nhiên c.ắ.n răng, cuối cùng vẫn nói thật, "Không chỉ anh năm, mà chị cũng đã bắt đầu đọc sách từ sớm rồi... Anh năm bảo chị và anh sáu xem... bảo chúng chị tranh thủ thời gian đọc sách..."

Tô Việt Nhiên đột nhiên hiểu ra điều gì đó: "Vậy nên chị đã sớm có sách tài liệu rồi?"

"Hả?"

Tô Việt Nhiên cười lớn: "Chị đã có sách tài liệu từ sớm rồi mà lúc em đi khắp nơi tìm sách chị lại im hơi lặng tiếng, lén giữ trong tay. Tô Tuyết Nhiên, chị đúng là người chị tốt của em đấy."

"Em..." Tô Tuyết Nhiên lần đầu tiên tức giận như vậy, cô muốn nói chuyện t.ử tế với em trai, nhưng Tô Việt Nhiên lại nghĩ về mình như thế, "Tại sao chị phải nói cho em? Nói cho em xong để em lấy sách của chị đi bán cho người khác lấy sáu mươi tệ à?"

Tô Việt Nhiên trừng mắt nhìn cô.

Tô Tuyết Nhiên tức đến bật cười: "Em chỉ biết nói chị không làm gì cho em, vậy em đã từng làm gì cho chị chưa? Lúc em có hai bộ sách em có từng nghĩ đến chị không, nghĩ rằng chị cũng có thể tham gia thi đại học, dựa vào đó mà thay đổi số phận. Em không có, vậy em dựa vào cái gì mà yêu cầu chị lúc nào cũng phải nghĩ cho em?"

Cô không phải không có tính khí, chỉ là nhiều khi không phát tiết, không thèm tính toán mà thôi: "Chị biết em nghĩ gì. Tại sao chị lại cần sách tài liệu chứ, thành tích học tập của chị lại không tốt, đưa cho chị là lãng phí, nếu đã lãng phí như vậy thì tại sao không đưa cho em, đưa cho em bán đi còn tốt hơn là giữ trong tay chị. Chị nói cho em biết Tô Việt Nhiên, chị không nợ em, em từ nhỏ đến lớn lấy không ít thứ trên người chị với đủ mọi lý do, bắt chị làm không ít việc cho em, nhưng em chưa bao giờ làm gì cho chị cả... Em nói chị cũng giúp anh năm, đúng, chị chính là giúp anh ấy, anh ấy và chị dâu năm đã nhắc nhở chị hãy chăm chỉ đọc sách, chị có thể nỗ lực thi đại học, sách tài liệu quý giá như vậy mà anh ấy vẫn cho chị một bộ. Chị có thể cảm nhận được lòng tốt của người khác đối với mình, người khác tốt với chị, tại sao chị lại không giúp người ta."

Tô Việt Nhiên cười khẩy một tiếng: "Chỉ một bộ sách... đã mua chuộc được chị rồi, Tô Tuyết Nhiên, lòng tốt của chị cũng chỉ có vậy thôi."

Tô Tuyết Nhiên đột nhiên cảm thấy mình nói thêm lời nào với em trai nữa cũng vô nghĩa.

...

Giang Thư Dao cảm thấy nếu Tô Việt Nhiên và Thịnh Niệm Tiếu nghi ngờ thành tích có vấn đề thì cứ tra điểm thôi.

Mặc dù cô không hiểu tại sao Tô Việt Nhiên và Thịnh Niệm Tiếu lại đinh ninh rằng dựa vào bản thân họ thì không thể tra được điểm.

Giang Thư Dao và Tô Nhất Nhiên đều đồng ý tra điểm, Trương Thu Phương và Tô Quốc Hưng thấy vậy cũng quyết định lên huyện một chuyến xem có tra ra được không.

Cả nhóm đi lên huyện từ sáng sớm ngày hôm sau, Giang Thư Dao lấy cớ không đi, để Tô Nhất Nhiên đi cùng họ, còn bản thân cô thì có dự tính khác.

Tô Nhất Nhiên thấy cô kiên quyết nên cũng không nói gì.

Giang Thư Dao trực tiếp đi tìm bọn Triệu Dũng, họ dựa vào việc buôn bán thực chất đã quen biết không ít người. Ngoài việc dạo quanh chợ đen, họ còn nhận những đơn hàng riêng, ví dụ như có những gia đình ngại phiền phức sẽ thuê người cứ hai ba ngày lại mang ít bánh trái gì đó qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.