Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 358
Cập nhật lúc: 23/01/2026 02:04
..................
Lúc này Tô Thanh Nhiên đã đi ngủ, chỉ là làm sao anh có thể ngủ được.
Sau khi trở về, anh đã nói rõ với Chu Tư Tư, hy vọng ngày mai cô sẽ rời đi, đừng làm phiền gia đình anh nữa.
Cô còn trẻ, đưa ra quyết định như vậy phần nhiều là bốc đồng, nhưng cô vẫn chưa hiểu thế nào là miệng đời đáng sợ.
Rõ ràng có thể lựa chọn đối tượng có điều kiện rất tốt, lại cứ chọn một kẻ què như anh, thậm chí con cái của anh sau này có lẽ cũng sẽ mắc chứng bệnh này.
Người khác sẽ nói cô có bệnh, ở bên anh sẽ phải chịu những lời xì xào bàn tán sau lưng, gia đình cô cũng sẽ không thấu hiểu cho cô.
Cô tốt như vậy, cần gì vì anh mà vướng vào bao nhiêu chuyện này.
Vào khoảnh khắc Chu Tư Tư khóc, anh suýt chút nữa đã thỏa hiệp.
Nhưng cuối cùng, rốt cuộc vẫn hạ quyết tâm sắt đá.
Tô Thanh Nhiên thở hắt ra một hơi dài, rồi lại trở mình một cái.
Tô Nhất Nhiên đi tới, không làm phiền cha mẹ mình, trực tiếp tới gõ vào cửa sổ phòng ngủ của Tô Thanh Nhiên.
Tiếng gõ cửa sổ quen thuộc này...
"Anh năm?" Tô Thanh Nhiên thử gọi một tiếng.
"Ừm, em ra đây, anh đợi em ở ngoài."
Tô Thanh Nhiên ngồi dậy, định bụng nói không cần khuyên nhủ anh nữa, anh đã quyết định rồi. Im lặng hai giây, rốt cuộc anh vẫn bước xuống giường, cầm đèn pin, cẩn thận bước ra cửa.
Tô Thanh Nhiên một tay cầm đèn pin, một tay chống gậy, đi tới trước mặt Tô Nhất Nhiên.
Tô Nhất Nhiên nhìn anh một cái, rồi đi về phía ngoài thôn.
Tô Thanh Nhiên thấy anh mình không lên tiếng bèn lẳng lặng đi theo.
Ra tới ngoài thôn, Tô Nhất Nhiên cầm đèn pin quét một vòng xung quanh, xác định không có ai, lúc này mới tìm một chỗ ngồi xuống.
Tô Thanh Nhiên thuận thế ngồi xuống bên cạnh Tô Nhất Nhiên.
"Anh năm, lúc nãy anh gõ cửa sổ làm em cứ ngỡ như là mấy năm trước vậy. Anh đêm hôm lén lút đi ra ngoài, rồi lại lén lút quay về... Lúc đó là anh đi cùng chị dâu năm?"
Tô Nhất Nhiên không trả lời.
Tô Thanh Nhiên chẳng hề bận tâm tới thái độ này của Tô Nhất Nhiên, tự mình nói tiếp: "Lúc đầu biết anh và chị dâu năm ở bên nhau, em rất bất ngờ. Vì em hiểu anh, với tính cách của anh thì sẽ không kết hôn sớm như vậy, càng không muốn mang tới rắc rối cho chị dâu năm. Nếu không phải vì lần t.a.i n.ạ.n đó, chắc anh cũng không ở bên chị dâu năm đâu nhỉ?"
Tô Thanh Nhiên cúi đầu cười một tiếng: "Nhưng... lấy đâu ra nhiều t.a.i n.ạ.n đúng lúc như vậy chứ? Để mình có thể từ bỏ một vài sự kiên trì. Anh năm, anh chắc phải hiểu em... Tư Tư không giống chị dâu năm, không thể giống như chị dâu năm coi những lời đàm tiếu kia như không tồn tại được, mà em cũng không nỡ để cô ấy vì em mà phải đối mặt với những thứ đó..."
"Nếu có một t.a.i n.ạ.n như vậy thì sao?"
"Cái gì?"
"Nếu chân em có thể chữa khỏi, em có thể đi lại như người bình thường, không cần dùng gậy nữa, giống như những người mà em ngưỡng mộ vậy, có thể chạy, có thể nhảy thì sao?"
Hơi thở của Tô Thanh Nhiên trở nên dồn dập hơn một chút.
Sau đó Tô Thanh Nhiên tự giễu cười một tiếng, rõ ràng biết là không thể, vậy mà lúc nãy khi anh năm nói ra những lời đó, anh vẫn không kìm được mà mừng rỡ trong một giây.
Có thể chạy, có thể nhảy, giấc mơ xa vời biết bao, Tô Thanh Nhiên nhắm mắt lại.
"Cha mẹ đã tìm bao nhiêu bác sĩ, thử bao nhiêu phương t.h.u.ố.c dân gian mà đều không có tác dụng. Cái chân này của em như đã c.h.ế.t rồi, chẳng còn mấy cảm giác... giống như cái cây sắp khô héo vậy. Còn chẳng bằng cây, vì cây ít ra còn có thể làm củi, chân em đến cái đó cũng chẳng xong."
"Nếu như có thể thì sao? Em vẫn chưa trả lời anh."
"Không có nếu như."
"Nếu chân em có thể khỏi hẳn, em có bằng lòng từ bỏ Chu Tư Tư không?"
"Em đã nói rồi, không có nếu như." Tô Thanh Nhiên hiếm khi nổi nóng, nhưng đối mặt là Tô Nhất Nhiên nên rốt cuộc anh vẫn nhẫn nại được, "Anh năm, hôm nay anh lạ thật đấy. Em biết mọi người nghĩ em là kẻ hèn nhát không dám thử, nhưng em cũng có suy nghĩ của em, cũng có sự kiên trì của riêng mình."
"Anh từng nói với em rồi, anh từng cứu một ông lão, em biết chuyện này đúng không?"
"Vâng."
"Ông lão đó dạy anh nuôi ong, lúc đó anh lén nuôi trong núi rồi mang mật ong đi bán."
" hèn gì anh cứ chạy vào núi suốt." Tô Thanh Nhiên cảm thấy mình đã giải đáp được một vài thắc mắc.
"Ngoài dạy anh nuôi ong ra, ông lão đó còn cho anh một ít nước. Ông ấy bảo anh nước này rất thần kỳ, có thể chữa bách bệnh..."
Khóe miệng Tô Thanh Nhiên khẽ giật giật, lời như vậy mà cũng tin được sao?
Tô Nhất Nhiên: "Đương nhiên là anh không tin rồi, vả lại ông lão đó nói chuyện nghe huyền huyễn lắm. Ông ấy sắp qua đời, để an ủi ông ấy nên anh đành giả vờ tin. Chỉ là ông ấy bảo anh thứ này tốt thì tốt thật nhưng sẽ mang tới vận rủi cho người ta, thậm chí rất có thể mất mạng, nên nếu không cần thiết thì đừng sử dụng, và nhất định không được để ai biết."
Tô Thanh Nhiên tuy không tin nhưng vẫn kiên nhẫn lắng nghe.
Tô Nhất Nhiên: "Sau khi ông lão đó mất, anh cũng mang theo lọ nước này bên mình, coi nó như di vật. Nhiều năm trôi qua, anh phải dẫn người vào núi hái t.h.u.ố.c, núi sâu quá nguy hiểm, chúng anh chuẩn bị rất kỹ lưỡng nhưng anh vẫn sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn... Ma xui quỷ khiến thế nào anh lại mang theo lọ nước đó..."
Tô Thanh Nhiên cảm nhận được điều gì đó: "Rồi sao nữa ạ?"
"Suốt dọc đường đều rất nguy hiểm... nhưng chúng anh đều thành công tránh được. Nhưng một người trong đoàn vẫn bị rắn độc c.ắ.n, hơn nữa còn c.ắ.n vào mặt. Anh biết loài rắn đó, cực độc, rất có thể sẽ mất mạng ngay lập tức. Với tâm lý còn nước còn tát, anh dùng nước đó pha với thảo d.ư.ợ.c đắp lên mặt cho anh ta, lại cho anh ta uống một ngụm nước đó..."
Tô Thanh Nhiên nghe mà xúc động: "Rồi sao nữa?"
"Rồi anh ta giống như chưa từng bị rắn c.ắ.n vậy, chẳng có chuyện gì cả. Họ đều tưởng con rắn đó không có độc, nhưng anh tự biết rõ con rắn đó độc tính rất mạnh."
"Có khi nào anh nhìn nhầm không?"
"Không, anh không nhìn nhầm. Sau này anh cũng quan sát anh ta, anh ta chẳng bị ảnh hưởng chút nào. Tự anh cũng lén làm thí nghiệm, nước này thật sự vô cùng thần kỳ... Nhưng chính vì nó quá thần kỳ nên anh không dám lấy ra. Thứ như thế này một khi bị người ta biết được, có lẽ sẽ mang tới rất nhiều rắc rối, anh không dám gánh vác hậu quả đó."
