Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 57
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:10
Mọi người cũng không hoàn toàn lạc quan, hoa màu lớn tốt cũng vô dụng, phải lúc thu hoạch thời tiết tốt mới được. Cứ mưa bão liên miên hay gió lớn thì lương thực lại bị thất thu, cho nên trồng trọt hễ đến mùa thu hoạch là lại nơm nớp lo sợ.
Mọi người đang nói chuyện thì bà cụ Dương Bích Anh chậm rãi bước vào, vừa vào cửa đã gọi người: "Quốc Hưng, Quốc Hưng."
Nghe thấy tiếng gọi, Tô Quốc Hưng vội vàng buông bát, chạy ra đón: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
Dương Bích Anh trừng mắt một cái: "Tôi còn không được đến nữa à?"
Tô Quốc Hưng đã có tuổi mà bị mẹ mình nói vậy thì vẻ mặt có chút lúng túng, gãi gãi đầu: "Mẹ, mẹ đã ăn cơm chưa, nếu chưa ăn thì mau ngồi xuống đây ăn cùng cả nhà."
Dương Bích Anh hừ một tiếng, trực tiếp ngồi xuống bàn ăn, đợi mọi người xới cơm cho bà.
Tô Nhất Nhiên ngồi trong góc phòng nhìn Dương Bích Anh. Bà Dương rất lùn và gầy, là một người già bó chân. Quần áo mặc chỉnh tề không có miếng vá, trên đầu quấn một chiếc khăn quàng bằng len mềm màu đen, trông gầy yếu nhưng lại rất có tinh thần.
Tô Nhất Nhiên biết đây là bà nội mình, nhưng anh không thích bà cụ này, có lẽ cũng giống như bà cụ này không thích anh vậy.
Từ lúc anh nghe thấy bà cụ này định vứt Tô Thanh Nhiên đi thì anh đã không thể nào thích nổi bà ta rồi.
Trương Thu Phương cũng không thích mẹ chồng của mình, bà cứ thế ăn cơm, đến một lời chào cũng chẳng thèm nói.
Tô Quốc Hưng chủ động xới cơm lấy đũa cho mẹ mình.
Trương Thu Phương liếc nhìn Dương Bích Anh: "Mẹ, mẹ qua đây rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Tôi đến nhà con trai tôi thì làm sao?"
"Mẹ, mẹ là người quý giá như thế, không có việc gì sao có thể đến nhà con? Nhà con vừa nát vừa cũ, ăn uống lại kém, có gì mà thu hút được mẹ đến chứ." Trương Thu Phương trực tiếp nói giọng mỉa mai.
"Chị..." Dương Bích Anh đặt bát xuống, nhìn Trương Thu Phương, "Tôi đến tất nhiên là có việc. Tôi mà không đến thì không biết các người còn định bắt nạt cháu trai tôi đến mức nào nữa."
Lông mày Trương Thu Phương cau c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
Tô Quốc Hưng cũng hoàn toàn không hiểu: "Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy."
Dương Bích Anh cười lạnh một tiếng, nhìn Tô Việt Nhiên: "Việt Nhiên, có bà nội ở đây, cháu cứ nói với bà, bà nội sẽ làm chủ cho cháu."
Tô Việt Nhiên kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Bà nội, bà nói gì thế, cháu là con ruột của bố mẹ, sao họ có thể để cháu chịu thiệt thòi được. Có phải bà nghe người ngoài nói bậy bạ gì không?"
"Chao ôi, cái thằng bé này, bố mẹ cháu đã để cháu thiệt thòi như vậy mà cháu còn nói đỡ cho họ." Dương Bích Anh đảo mắt, đưa ngón tay gầy guộc như rễ cây chỉ vào Trương Thu Phương và Tô Quốc Hưng, "Tôi thật không hiểu nổi, Việt Nhiên thật sự là con ruột của các người à? Làm gì có bố mẹ đẻ nào lại đối xử với con mình như thế. Việt Nhiên tốt như vậy, học giỏi tính nết lại ngoan, bác cả của cháu đã nói rồi, nó thi lên cấp ba hoàn toàn không vấn đề gì, đứa trẻ tốt thế này mà các người còn để nó chịu ấm ức."
Trương Thu Phương cũng chẳng phải hạng người hiền lành, bà vỗ bàn một cái: "Mẹ nói cho rõ đi, chúng con để Việt Nhiên chịu ấm ức chỗ nào? Là không cho nó ăn hay không cho nó mặc? Nó chẳng phải đang sống sờ sờ đây sao? Đòi đi học thì cho đi học, đòi chuyển trường cũng cho chuyển lên huyện. Đòi lương thực lúc nào mà chẳng đưa? Mẹ nói những lời này là có ý gì?"
Dương Bích Anh từ trước đến nay vốn không coi trọng đứa con dâu này, bà đưa ánh mắt sắc lẹm nhìn sang: "Vậy tại sao Việt Nhiên muốn làm sinh viên Công Nông Binh mà làm bố làm mẹ như các người lại không chịu cố gắng vì nó?"
Tô Việt Nhiên nghe thấy vậy, lo lắng đứng bật dậy: "Bà nội, bà đừng nói nữa."
"Hừ, ở đây còn có ai dám không cho tôi nói? Ai dám bảo tôi ngậm miệng?"
Tô Việt Nhiên đi tới, kéo kéo Dương Bích Anh: "Bà nội, nhà mình thế nào chẳng lẽ bà không biết? Tiền trong nhà đều là nhờ anh cả chị dâu cả, anh hai chị dâu hai, anh tư chị dâu tư làm lụng vất vả kiếm điểm công, chia lương thực rồi đem bán lấy tiền. Nhà đông người, lương thực có thể bán không nhiều, trong nhà cũng khó khăn, thật sự không phải bố mẹ không muốn mang đồ đi biếu, mà là nhà mình thật sự có khó khăn."
"Cái thằng bé này..." Dương Bích Anh bị Tô Việt Nhiên nói đến mức đỏ cả mắt.
Bọn Tô Hữu Phúc nghe thấy vậy trong lòng cũng thấy dễ chịu. Gia đình chưa chia nhà, tiền công quả thực đều từ đó mà ra.
Còn về tiền riêng của mỗi nhà thì cũng không ít, đều là nhờ hái nấm hay cắt cỏ đem bán, tích tiểu thành đại mà có. Số tiền này đều do mỗi nhà tự giữ, Trương Thu Phương không thu số tiền đó, kể cả con trai con dâu đi sang làng khác giúp xây nhà hay làm việc kiếm được tiền cũng đều do tiểu gia đình tự giữ lấy.
Cũng chính vì thế mà mọi người mới không có ý định chia nhà gay gắt.
Dương Bích Anh quay đầu lại, nhìn Tô Nhất Nhiên: "Kẻ ăn không ngồi rồi thì nhiều, trong nhà tất nhiên là không có tiền rồi."
"Bà nói ai ăn không ngồi rồi?" Trương Thu Phương đột nhiên đứng phắt dậy, lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người, "Mọi người đều nghĩ Nhất Nhiên không làm việc mà hưởng sẵn, vậy hôm nay tôi nói cho rõ luôn. Nhất Nhiên làm việc ở một nhà hàng giá cao trên thành phố, không phải nhân viên chính thức nhưng mỗi tháng cũng có lương. Tiền trong nhà cũng có một phần của nó, sao có thể bảo nó không đóng góp gì?"
Dương Bích Anh nghe thấy lời này cũng nổi giận: "Hay cho chị Trương Thu Phương, trong nhà rõ ràng có tiền mà vẫn không chịu để Việt Nhiên làm sinh viên Công Nông Binh, chị là có ý đồ gì? Chị có coi Việt Nhiên là con ruột không?"
Dương Bích Anh quay người lại ôm lấy Tô Việt Nhiên: "Việt Nhiên của bà, cháu khổ quá, đều là lỗi của bà nội, bà nội không nên nuôi cháu, để mẹ cháu cũng không thích cháu, có cơ hội làm sinh viên Công Nông Binh mà cũng không chịu cho cháu..."
Trương Thu Phương thực sự tức đến nghẹn lời: "Trong nhà có tiền thì cũng phải mang đi ném qua cửa sổ à? Cái lão Dư Trường Thọ đó chẳng phải hạng người t.ử tế gì, năm nào cũng nhận bao nhiêu đồ mà chỉ có nuốt vào chứ không nhả ra. Biếu quà cho lão chính là mang tiền cho lão, chẳng được tích sự gì đâu."
"Chị chưa thử sao chị biết được."
Trương Thu Phương hoàn toàn không có cách nào giao tiếp nổi với Dương Bích Anh.
Tô Việt Nhiên nhìn Trương Thu Phương và Tô Quốc Hưng: "Bố mẹ, nếu trong nhà có tiền thì có thể giúp con thử một lần được không?"
Anh ta nghiến răng, dường như rất khó khăn mới nói ra được câu này: "Nếu con có thể sớm trở thành sinh viên Công Nông Binh thì có thể tiết kiệm được tiền học phí và lương thực cấp ba rồi, con cũng có thể sớm tốt nghiệp đi làm để báo đáp bố mẹ và các anh chị."
Tô Việt Nhiên vừa dứt lời, trong phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, không ai nói thêm lời nào nữa.
Dương Bích Anh thấy con trai con dâu không nói gì, bà vỗ bàn một cái: "Câm hết rồi à? Mở miệng ra nói một câu đi. Tôi nói thẳng ở đây luôn, các người làm bố làm mẹ mà không chịu làm gì cho Việt Nhiên thì chính là không coi nó là con đẻ, các người không cần thì cái thân già này mang nó về nhà tự nuôi."
