Nàng Dâu Nhỏ Thập Niên 70: Ôm Đùi Đại Ca Ăn Thịt Cả Đời - Chương 70
Cập nhật lúc: 22/01/2026 15:11
Đến lúc đó có thể sẽ ảnh hưởng đến cả nhà họ Tô, và tất cả mọi người ở điểm thanh niên tri thức.
Tất nhiên, còn có cả chính cô nữa.
Cô không hề nghi ngờ việc những kẻ như Dư Trường Thọ có thể khiến cô biến mất, dù sao rừng núi ở đây nhiều như vậy, hang động trong vách núi cũng không thiếu. Sau khi cô biến mất, chỉ cần lấy cớ cô đã về thành phố, chắc cũng chẳng ai nghi ngờ.
Nghĩ tới nghĩ lui, chuyện của mình thì mình tự giải quyết, nên cô một mình tìm đến Dư Trường Thọ trước.
Giang Thư Dao đứng đó, dân làng đi ngang qua thấy vậy liền gọi vọng vào nhà Dư Trường Thọ: "Dư Trường Thọ, cô thanh niên tri thức Giang tìm ông có việc kìa."
Tiếng gọi sang sảng, bên trong nhanh ch.óng có động tĩnh.
Giang Thư Dao gửi tới người dân làng đó một ánh mắt cảm kích, đối phương gãi mũi có chút ngại ngùng, cũng chẳng biết nói gì, nhìn Giang Thư Dao hai cái rồi cũng không đi ngay mà đứng đó chờ xem sao.
Theo chân một người đứng lại, những người sau thấy tò mò cũng đứng lại xem, người mỗi lúc một đông, ai nấy đều tưởng có kịch hay để xem nên vây kín quanh đó.
Dư Trường Thọ bước ra, thấy đông người như vậy thì không vui, bực bội nhìn Giang Thư Dao: "Cô lại tới đây làm gì nữa? Chẳng phải đã nói rõ với cô rồi sao, người trong làng cho cô kiểm tra là vì mọi người cùng một làng, lãng phí chút thời gian cũng chẳng sao. Nhưng làng khác thì làm thế được không? Cô Giang này, cô không xảy ra chuyện gì cũng là may mắn rồi, đừng quậy phá nữa, cô không hiểu nông thôn đâu, thực sự làm rùm beng lên chỉ tổ thiệt thân, mất danh dự. Cô còn phải lấy chồng nữa, nghĩ cho kỹ đi!"
Giang Thư Dao hoàn toàn không hề lay chuyển, cô đã suy nghĩ suốt một đêm, rốt cuộc cũng hiểu ra, chuyện này không đơn thuần là Lý Lực Dũng trêu ghẹo cô, mục đích của cô không nên chỉ đơn giản là bắt Lý Lực Dũng, kẻ thù của cô là Bí thư Lý, là Dư Trường Thọ...
Chỉ khi nhổ tận gốc những kẻ này thì mới có thể tống bọn Lý Lực Dũng, Dư Tiểu Vĩ đi lao cải được.
"Tôi đến tìm Đội trưởng Dư là vì tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, kẻ trêu ghẹo tôi nếu đã biết nơi tôi làm việc thì chắc chắn những ngày qua hắn đã bí mật thám thính tình hình làm việc của tôi, điều này nghĩa là hắn nhất định đã tới làng mình. Mà có người đã nói với tôi, Lý Lực Dũng – con trai Bí thư Lý – đã lén lút lẻn vào làng ta." Giang Thư Dao nhìn thẳng vào mắt Dư Trường Thọ, khi cô thốt ra cái tên Lý Lực Dũng, sắc mặt Dư Trường Thọ rõ ràng thay đổi, không hề ngạc nhiên mà là một sự nghiến răng nghiến lợi khi bí mật bị phanh phui.
Đám người vây quanh nghe thấy vậy liền xôn xao bàn tán.
"Cái thằng Lý Lực Dũng đó sao lại chạy tới làng mình nhỉ? Sao tôi chẳng thấy bao giờ."
"Đã bảo là lén lút rồi, ông thấy làm sao được?"
"Lén lút à, hắn lén lút bò tới làng mình làm cái gì?"
Mọi người càng nói giọng điệu càng trở nên kỳ lạ, ai nấy đều nảy sinh nghi ngờ, nhưng nể tình đối phương là con trai Bí thư Lý nên cũng không dám nói quá lời, chỉ dùng ánh mắt và cử chỉ để ám chỉ.
Dư Trường Thọ chắp tay sau lưng, ánh mắt trở nên sắc lẹm: "Ai nói cho cô biết?"
Giang Thư Dao không trả lời, trực tiếp nói: "Con trai Bí thư Lý được ăn học t.ử tế, hiểu biết chắc chắn hơn nhiều người, tôi nghĩ chắc không thể làm ra cái loại chuyện súc sinh như vậy đâu. Nhưng vì anh ta đã tới làng mình, tốt nhất vẫn nên giải thích một chút, hơn nữa kiểm tra một lượt cũng có thể xóa bỏ nghi ngờ cho anh ta."
Dư Trường Thọ vốn định từ chối, định nói Lý Lực Dũng tới làng là để tìm Dư Tiểu Vĩ chơi, không liên quan gì đến chuyện này, nhưng hắn bỗng đổi ý, gật đầu: "Cô Giang, chuyện cô phản ánh tôi biết rồi, tôi sẽ giúp cô xử lý. Cô về trước đi."
"Đội trưởng Dư, chỉ vậy thôi sao?"
"Tôi đã bảo là tôi sẽ xử lý rồi, cô còn muốn thế nào nữa?"
Giang Thư Dao mím môi: "Tôi chỉ nghĩ, lúc Đội trưởng đi kiểm tra Lý Lực Dũng có thể dẫn tôi theo được không? Tuy chỉ cần kiểm tra vết thương là có thể phán đoán được, nhưng tôi còn nhớ dáng người và giọng nói của kẻ đó, có thể nhận diện tên súc sinh đó chính xác hơn."
Dư Trường Thọ nghiêm mặt: "Cô Giang, cô đây là không tin tưởng Đội trưởng như tôi sao?"
"Không phải tôi không tin ông, mà là tận mắt thấy thì mới yên tâm được."
Dư Trường Thọ hừ một tiếng: "Tôi từ sáng tới tối bao nhiêu là việc, nếu cô đã không tin tôi thì tìm tôi làm gì? Tôi là Đội trưởng, cô cũng là một thành viên trong đội, tôi đã bảo sẽ xử lý tốt thì sẽ xử lý tốt. Nếu không tin tôi, cô có thể đi tìm người khác."
Giang Thư Dao im lặng một hồi: "Vậy chuyện này xin nhờ cả vào Đội trưởng."
"Ừm..." Dư Trường Thọ nói năng đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Giang Thư Dao sớm đã biết Dư Trường Thọ sẽ không dẫn mình đi tìm Lý Lực Dũng, dù có dẫn đi thì cũng chỉ là đi không công, không gặp được người đâu.
Cô giờ đã quen với việc dự tính mọi chuyện theo hướng xấu nhất.
Điều cô cần làm bây giờ là kéo cả Dư Trường Thọ vào mớ bòng bong Lý Lực Dũng trêu ghẹo phụ nữ này, đến lúc cô tố cáo thì những kẻ này một tên cũng không chạy thoát.
Giang Thư Dao quay về điểm thanh niên tri thức, chuyện Lý Lực Dũng lén lút tới làng Sơn Nguyệt đã lan truyền khắp nơi.
Uông Thục Vân thấy bóng dáng Giang Thư Dao liền lộn mắt lên trời: "Có những kẻ da mặt thật đúng là dày thật đấy, rêu rao cho cả thế giới biết mình bị thế này thế kia, có phải không thực sự bị thế này thế kia thì không cam lòng không..."
"Uông Thục Vân." Chu Thanh Hoa quát cô ta, "Cô chưa bị đ.á.n.h đủ có phải không?"
Giang Thư Dao thong dong đi tới trước mặt Uông Thục Vân, rút con d.a.o ra xoay xoay trên tay: "Cô đã không biết rút kinh nghiệm thì tôi không ngại nhắc cho cô nhớ những gì tôi đã nói đâu."
Uông Thục Vân hít một hơi lạnh, lùi lại hai bước, nuốt nước bọt không dám lên tiếng.
Giang Thư Dao cười khẩy một tiếng rồi mới quay người đi.
Uông Thục Vân cảm thấy có chút mất mặt, cứ như thể mình sợ Giang Thư Dao thật vậy, nên hừ mạnh một tiếng để thể hiện mình chưa hề thua cuộc.
"Dao Dao, qua ăn cơm đi." Vương Tích Nhân gọi.
Giang Thư Dao trực tiếp đi tới ăn cơm cùng Vương Tích Nhân.
Điểm thanh niên tri thức nằm ở chân núi, ngoài đủ loại cây cối còn có một vạt rừng trúc nhỏ, rừng không lớn nên dân làng thường không tới c.h.ặ.t phá, công dụng lớn nhất của vạt rừng này là để các thanh niên tri thức nhặt lá trúc và vỏ măng về nhóm lửa.
Ăn cơm xong, Vương Tích Nhân và Giang Thư Dao đi dạo trong rừng trúc.
