Nàng Khiến Tu Tiên Giới Phải Khóc Thét - Chương 353: Khóc Mà Đi!

Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:40

Trên Tứ Vũ Sơn, Bạch Lang không dám tin cúi đầu, nhìn quỷ thủ xuyên qua đan điền từ sau lưng hắn, trong lòng bàn tay quỷ thủ còn bóp Kim Đan của hắn.

Máu tươi trào lên, Bạch Lang cứng ngắc nghiêng đầu: "Ngươi dám phản... chủ..."

Quỷ Diện giơ tay, tháo mặt nạ đã đeo từ nhỏ xuống, lộ ra khuôn mặt cũng coi như thanh tú.

"Không liều một lần, ta vĩnh viễn đều là Quỷ Diện, nhưng ta bây giờ, chỉ muốn làm Bùi An một lần."

Phụt!

Quỷ Diện rút tay phải ra, m.á.u tươi b.ắ.n tung trong gió, hắn không chút do dự bóp nát Kim Đan của Bạch Lang, cùng với Hồi Sinh Cổ Trùng bên trong cùng nhau hủy diệt.

Bạch Lang ngã xuống, c.h.ế.t không nhắm mắt.

Từng trận tiếng chim hót truyền ra từ trong Tứ Vũ Sơn, Quỷ Diện ném mặt nạ trong tay đi, đón gió lớn phần phật, nhìn cột sáng đen kịt xông thẳng lên trời từ các nơi, nhìn đại trận xoay chuyển, nhìn Thanh Nang T.ử mua dây buộc mình, cười to sảng khoái.

*

Thanh Nang T.ử bị vây trong trận, một thân huyết khí tu vi bị điên cuồng cướp đoạt, dung nhập vào cơ thể Thẩm Hoài Hi, hóa thành đôi cánh huyết sắc ngày càng đầy đặn của hắn.

Thanh Nang T.ử tức hổn hển, bất chấp tất cả thúc giục cổ trùng đã sớm chôn trong cơ thể Thẩm Hoài Hi.

Thẩm Hoài Hi toàn thân chấn động, từng đường chỉ đen nổi lên dưới da, men theo cổ đi lên, muốn từ mi tâm hắn g.i.ế.c vào thức hải.

Sự tồn tại của Đoạt Hồn Cổ, Thẩm Hoài Hi đã sớm dự liệu, chỉ tiếc hắn những năm này tinh nghiên cổ thuật, nhiều lần kiểm tra cơ thể mình cũng chưa từng phát hiện cổ được trồng ở đâu.

Lúc này cổ độc phát tác, hắn chỉ có thể cứng rắn chống đỡ, liều xem ai có thể chống đỡ lâu hơn.

Đại trận cướp đoạt Thanh Nang T.ử vẫn đang tiếp tục, hai bên giằng co, trong đan điền Giang Nguyệt Bạch truyền ra tiếng vỡ vụn, Như Ý Bảo Hồ Lô cuối cùng nứt ra rồi.

Linh khí bàng bạc tràn ra từ bên trong, nuôi ngược lại cơ thể, Giang Nguyệt Bạch nhân cơ hội bạo khởi, mượn Tiểu Lục đã âm thầm lẻn về bên cạnh nàng đốt lên Địa Sát Hỏa, trong nháy mắt thiêu rụi ba dị nhân âm quỷ xung quanh thành tro bụi.

Thẩm Hoài Hi không rảnh lo lắng bên phía Giang Nguyệt Bạch, dốc toàn lực áp chế chỉ đen đã bò lên mặt.

Giang Nguyệt Bạch nắm lấy cánh tay Tạ Cảnh Sơn, dùng chút sức lực cuối cùng bắt đầu thúc giục Ngũ Quỷ Na Di Thuật, chỉ cần mười hơi thở, nàng có thể đưa Tạ Cảnh Sơn thoát khỏi nơi này.

Ba bên đều tranh từng giây từng phút, nhưng đại trận rõ ràng mạnh hơn, Thanh Nang T.ử toàn thân trên dưới khô quắt với tốc độ cực nhanh, đã không còn đủ sức lực dùng cổ g.i.ế.c Thẩm Hoài Hi.

Thấy thế, Thanh Nang T.ử tráng sĩ c.h.ặ.t t.a.y, hồn phách cuốn theo Kim Đan rời khỏi cơ thể, Kim Đan lại được một dòng chảy đen cực kỳ tinh thuần bao bọc bảo vệ, ẩn ẩn tiếng sấm gào thét, lao thẳng về phía Tạ Cảnh Sơn và Giang Nguyệt Bạch.

Mắt thấy hắc quang khí thế hung hăng đ.á.n.h tới, Thẩm Hoài Hi vô lực ngăn cản, Tạ Cảnh Sơn đan điền bị phong ấn, chỉ có thể lấy thân ngăn cản, che chắn trước mặt Giang Nguyệt Bạch đang thúc giục pháp thuật.

"Tránh sang một bên!"

Giang Nguyệt Bạch đẩy mặt Tạ Cảnh Sơn ra, Ngưng Quang Kính cuối cùng t.h.a.i nghén thành công bay ra khỏi đan điền, mặt kính đồng thau nhắm ngay hắc quang.

Thu!

Quý Thủy Lôi ngưng tụ thành thực chất giống như một con bạch tuộc mềm oặt, giãy giụa bị Ngưng Quang Kính hút vào trong đó, lộ ra Kim Đan huyết quang đại tác bên trong.

Không đợi Kim Đan mang theo hồn phách Thanh Nang T.ử g.i.ế.c đến trước mặt, Giang Nguyệt Bạch cười lạnh một tiếng, ném ra Thánh Nhân Thi Từ kim tiên vẫn luôn nắm trong tay.

Nàng đã sớm chờ cơ hội một đòn tất sát này rồi! Muốn đoạt xá, khóc mà đi cho bà!

Nàng Trầm Chu tán nhân há phải hư danh, chọc vào nàng thì phải lật thuyền!

Giang Nguyệt Bạch dẫn dắt thần thức, thi từ kim tiên đón gió đứng thẳng, hạo nhiên chính khí nở rộ kim quang, thanh âm lanh lảnh chấn cửu tiêu.

[Huy kiếm phá vân nghênh tinh lạc, cử t.ửu cao ca dẫn phượng du]

(Vung kiếm phá mây đón sao rơi, nâng rượu hát vang dẫn phượng chơi)

Từng chữ vàng mang theo hạo nhiên chính khí rơi ra khỏi giấy, hóa thành ba thước thanh phong kiếm, kiếm khí phá mây.

Trong huyết sắc Kim Đan phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, chôn vùi trong ánh kiếm vàng kim, kim quang phiêu linh như ngàn sao rơi rụng.

Thẩm Hoài Hi và Tạ Cảnh Sơn khiếp sợ quay đầu, thấy Giang Nguyệt Bạch sắc mặt trắng bệch khóe miệng vương m.á.u, tay áo đón gió, tóc đen bay bay, đứng dưới bầu trời màu m.á.u, vung Ngưng Quang Kính chiếu lên trời!

Gào!!

Băng Li cự long khí thế bàng bạc lao ra khỏi cổ kính, mang theo chân long chi uy và cửu u thâm hàn một đầu húc vào huyết phù trên cao.

Huyết phù cùng với mây mù trên toàn bộ bầu trời đều bị đóng băng trong hàn khí của Băng Li, phát ra tiếng va chạm của băng tinh.

Giang Nguyệt Bạch ánh mắt ảm đạm, giơ tay nắm đ.ấ.m, bầu trời vỡ vụn.

Băng tinh nổ tung huyết phù cùng với t.h.i t.h.ể sừng trâu khô quắt của Thanh Nang T.ử thành bột phấn, như tuyết bay xuống.

Trong t.h.i t.h.ể một con côn trùng nhỏ không kịp chạy trốn, cùng bị nghiền thành bột mịn.

Lúc này, một con côn trùng đặc biệt b.ắ.n ra từ trong hạo nhiên kim quang, tốc độ cực nhanh bỏ chạy về phía xa.

Giang Nguyệt Bạch lảo đảo một cái được Tạ Cảnh Sơn đỡ lấy, thản nhiên liếc nhìn sang.

Hạo nhiên kim quang hóa thành kim sắc phi phượng, trong nháy mắt g.i.ế.c đến trước mặt con côn trùng, một ngụm c.ắ.n lấy nó.

Kim phượng bay lượn, băng long ngao du, long phượng hòa minh!

Côn trùng cùng hạo nhiên kim quang cùng nhau tiêu tan, Băng Li bay lượn trên không trung, triệt để xua tan huyết quang đầy trời sau đó quay về Ngưng Quang Kính.

Vốn chỉ là một đạo pháp thuật Băng Li dưới tác dụng của Hóa Long Thủy, trải qua sự t.h.a.i nghén của Như Ý Bảo Hồ Lô và Ngưng Quang Kính, hiện nay đã thành một con 'Chân' Long giống như Khí linh.

Giang Nguyệt Bạch đang định thu hồi Ngưng Quang Kính, Băng Giáp Trùng Vương lảo đảo bay lên, đậu trên Ngưng Quang Kính, dần dần ẩn vào trong đó.

Quý Thủy Lôi vừa thu được cũng ở trong kính, nhưng Giang Nguyệt Bạch đã không còn sức lực để quản, người mềm nhũn ngồi phịch xuống.

"Giang Nguyệt Bạch ngươi sao rồi?"

Tạ Cảnh Sơn vẻ mặt lo lắng, cố gắng cưỡng ép xung phá cấm cố đan điền.

Giang Nguyệt Bạch khẽ lắc đầu, biểu thị nàng không sao, chỉ là độc trên người không dễ giải.

Đại trận triệt để tan rã, trời đất trở lại yên tĩnh, trong ngoài Tứ Vũ Sơn, những dị nhân sống sót sau t.a.i n.ạ.n nhao nhao chui ra từ đống đổ nát và nơi tị nạn, nơm nớp lo sợ ngẩng đầu kiểm tra.

Ngoại trừ những người bị đè dưới đống đổ nát, thế mà không có ai c.h.ế.t dưới sự cướp đoạt của đại trận, chỉ là bị hút đi một phần huyết khí, có chút yếu ớt mà thôi.

Tiểu Tước thấy mọi chuyện bình ổn, ngay lập tức chạy đến bên cạnh Thẩm Hoài Hi.

"Sơn chủ!"

Huyết sắc vũ dực sau lưng Thẩm Hoài Hi dần dần ẩn vào cơ thể, khí tức toàn thân hắn bức thẳng tới Kim Đan trung kỳ.

Hắn lấy ra một lọ t.h.u.ố.c, lảo đảo đi đến bên cạnh Tạ Cảnh Sơn đưa cho hắn.

Tạ Cảnh Sơn sa sầm mặt không nhận, Tiểu Tước ở bên cạnh vội nói: "Sơn chủ những năm này vẫn luôn rất nhớ các ngươi những đồng môn Thiên Diễn Tông này, ngài ấy chưa bao giờ có ý làm tổn thương các ngươi, đêm nay là các ngươi tự mình xông vào!"

"Tiểu Tước!" Thẩm Hoài Hi quát dừng, Tiểu Tước mím môi.

Môi Giang Nguyệt Bạch mấp máy: "Nghe hắn, uống t.h.u.ố.c khôi phục trước!"

Giang Nguyệt Bạch lên tiếng, Tạ Cảnh Sơn mới nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, lấy đan d.ư.ợ.c ra ngửi ngửi rồi ăn vào, cấm cố đan điền dần dần được giải khai.

Thẩm Hoài Hi nhìn thoáng qua linh chi trên đầu Giang Nguyệt Bạch, gắng gượng cơ thể bị cổ độc trọng thương, chụm ngón tay vung lên một đạo thanh quang, từ trong linh chi trên đầu Giang Nguyệt Bạch dẫn ra từng luồng khói đen, đi vào cơ thể mình.

"Sơn chủ!!"

Tiểu Tước hoảng hốt lo sợ hét lớn, nhìn sắc mặt Thẩm Hoài Hi càng ngày càng khó coi, đầy mắt đau lòng lo lắng.

Giang Nguyệt Bạch động đậy, nhưng không có sức ngăn cản, Tạ Cảnh Sơn không hiểu ra sao nhìn.

Thẩm Hoài Hi cười nói: "Không sao, ta là y tu, y tu giải độc vốn là hút độc vào cơ thể mình sau đó hóa giải, ta tự có chừng mực, đêm nay rốt cuộc vẫn là ta liên lụy các ngươi."

Giang Nguyệt Bạch cảm thấy cảm giác nặng nề của cơ thể từ từ biến mất, chỉ còn lại sự yếu ớt do kiệt sức.

"Thanh Nang T.ử không dễ c.h.ế.t như vậy, ta đã phái người đến Vu tộc, phần còn lại giao cho ta, các ngươi nếu nguyện ý ở lại, có thể ở lại trong Thiết Vũ Quốc tu dưỡng, nếu không nguyện ý, ta có thể cho người đưa các ngươi đến Sơn Hải Lâu gần nhất."

Thẩm Hoài Hi hút xong tia độc cuối cùng, lảo đảo được Tiểu Tước đỡ lấy.

Giang Nguyệt Bạch nghĩ nghĩ, đối với Vu tộc mà Thẩm Hoài Hi nhắc đến, cùng với chuyện của Thanh Nang T.ử có chút tò mò, muốn giúp sư phụ nghe ngóng một hai, liền nói: "Vậy làm phiền sơn chủ sắp xếp chỗ nghỉ chân."

Nghe vậy, trong mắt Thẩm Hoài Hi nở rộ một nụ cười phát ra từ nội tâm.

"Tiểu Tước, mau đi sắp xếp."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.