Nàng Khiến Tu Tiên Giới Phải Khóc Thét - Chương 842: Mỗi Người Một Kỳ Ngộ

Cập nhật lúc: 12/01/2026 20:02

Khi Giang Nguyệt Bạch tiến vào Đào Hoa Nguyên trong núi, Lục Nam Chi đang đội gió tuyết cuồng nộ, rảo bước trong núi.

Nàng cũng liên tục xuyên qua dòng chảy thời gian hỗn loạn, lúc thì ban ngày, lúc thì đêm đen, khi thì núi hoang, khi thì tuyết nguyên.

Lục Nam Chi không nghĩ ngợi gì cả, chỉ men theo núi cao đi thẳng lên trên, muốn lên đến đỉnh núi để nhìn xuống mặt đất, tìm kiếm dấu vết con người.

Đợi đến khi nàng rốt cuộc cũng leo lên đỉnh núi tuyết, mọi thứ xung quanh đột ngột chuyển từ ban ngày sang đêm tối, đêm khuya tĩnh mịch, gió tuyết ngừng thổi, trên đỉnh đầu là dải ngân hà rực rỡ, ngàn sao lấp lánh.

"Ngươi là người phương nào?"

Âm thanh truyền đến từ bên cạnh, Lục Nam Chi mạnh mẽ xoay người, chỉ thấy trên sống núi phía xa, một người có dung mạo nữ t.ử trẻ tuổi, khí chất thanh lãnh đang đứng dưới ánh sao, đôi mắt như huyền băng vạn năm, phiếm ra sắc xanh u lạnh.

Lục Nam Chi toàn thân chấn động, đã nhận ra người nọ, không, phải là Ma mới đúng.

Băng Ma Thánh Tổ!

Lúc đó, Thẩm Minh Kính cũng rơi vào trong một ngọn núi tuyết mênh m.ô.n.g, vượt qua núi sông cùng thời gian, nhìn thấy bộ tộc Băng Ma thời thượng cổ, nhìn thấy vị Thánh Tổ chí cao vô thượng trong lòng hắn đã trở thành Vương.

*

Trong núi Chương Vĩ, Thẩm Hoài Hi bị bầy rồng vây quanh áp giải, nhìn thấy khắp nơi trong núi Chương Vĩ đang xây dựng rầm rộ, Chúc Long thân dài ngàn trượng cuộn mình trong núi nghỉ ngơi, trên vương tọa khổng lồ khắc bằng đá trong hang động, Chúc Cửu U nhỏ bé đang ngồi đó, mắt nhập nhèm buồn ngủ hỏi hắn từ đâu tới.

Trên đỉnh Côn Luân, Tạ Cảnh Sơn cùng Triệu Bôn Lôi đi theo bước chân tiểu đạo đồng, đi tới kiếm lư không tên, diện kiến Kiếm Thánh đương thời.

Bùi Thắng Nguyệt, Khương Linh Nhi cùng Thạch Vũ Minh gặp phải hung thú Cùng Kỳ trong núi, c.h.é.m g.i.ế.c kinh hiểm, hiểm tượng hoàn sinh.

Dạ Thiên Lang cùng Võ Triều, Võ Dương cùng nhau rơi vào trong núi lửa, nhìn thấy dã nhân thân người mặt thú, da dẻ cháy đen, ăn than phun lửa, rèn đúc binh khí.

Tả Khâu Hạc cùng Phong Trúc Tâm đi cùng một đường, trèo đèo lội suối, bị tiếng đàn bên bờ sông Bích Thủy thu hút.

Hình Đà T.ử một đường bói toán, đi đường vòng vèo, tình cờ gặp Ôn Diệu và Triệu Phất Y của Thiên Diễn Tông, mặt dày đi cùng. Tại ngã ba đường, Hình Đà T.ử và Ôn Diệu cùng nhau bói toán, quẻ tượng khác nhau, lựa chọn khác nhau, tranh chấp không xong việc nên đi bên nào.

Triệu Phất Y giận quá, hất tung la bàn của Hình Đà Tử, thu tiền đồng của Ôn Diệu, mới đi một bước đã rơi vào dòng chảy thời gian hỗn loạn, nhìn thấy một người trẻ tuổi ngồi xếp bằng dưới tàng cây, đêm xem tinh tượng, thẻ tre quẻ xăm trên mặt đất loạn mà có trận, tinh diệu dị thường.

Thương Hỏa của Thiên Diễn Tông cùng Tạ Thiên Bảo đi cùng nhau, theo xe thú và dòng người bước vào tòa thành hùng vĩ, kinh thán không thôi trước sự phồn hoa của nó, trong thành tình cờ gặp một vị tu sĩ Hóa Thần của Gia Cát gia, đuổi theo sau lưng lão giả cưỡi chim gỗ để cầu giáo.

Yêu tộc.

Ngao Quyển rơi xuống đồi Hung Lê, nhìn thấy mặt đất khô hạn, hiện ra hình trạng của Ứng Long.

Lộc Linh thất lạc với đội ngũ Yêu tộc, lại gặp dã nhân Cự Man trong núi vây g.i.ế.c, lảo đảo đi nhầm vào bờ Đông Hải, Bạch Trạch Thần Sơn.

Đồ Sơn Yêu Hồ rơi xuống trong rừng, loáng thoáng nghe thấy tiếng Cửu Vĩ Thiên Hồ kêu vang trong núi, triệu gọi nó đi tới.

Nhân, Yêu, Ma, Vu, mỗi người đều có kỳ ngộ riêng.

*

Vùng đất màu mỡ, bên ngoài thung lũng Đào Nguyên.

Giang Nguyệt Bạch đi theo đông đảo dã nhân Vu tộc vừa đến bên ngoài sơn cốc bọn họ cư trú, liền cảm giác được nơi xa có quái vật khổng lồ gì đó đang tập kích về phía này.

Giang Nguyệt Bạch dừng bước nhìn về phía chân trời, nữ thủ lĩnh kia phản ứng chậm hơn nàng một chút, nhưng cũng rất nhanh nhận ra điều gì đó.

"Là Hỏa Long, mau xuống nước!"

Nữ thủ lĩnh quát to một tiếng, lập tức giương cung nhắm ngay bầu trời, những người khác nhao nhao lao nhanh về phía dòng sông ở lối vào sơn cốc, nối đuôi nhau nhảy vào trong đó.

Vút!

Mũi tên xé gió kéo theo cái đuôi lửa đỏ dài chia đôi tầng mây dày đặc, một con rồng khổng lồ thân dài trăm trượng, toàn thân đỏ rực như lửa mạnh mẽ bay ra.

Hỏa Long vung móng vuốt đ.á.n.h bay mũi tên, há mồm gầm thét với mặt đất, ngọn lửa nóng rực như nước lũ từ trong miệng nó trút xuống, trong nháy mắt đã thiêu rụi rừng cây bên ngoài sơn cốc.

Nhưng bên trong sơn cốc, hoa đào bay lả tả, tạo thành bình chướng to lớn, bảo hộ mọi thứ trong cốc, mọi người trong sông ra sức bơi về phía lối vào nhỏ hẹp của sơn cốc.

Giang Nguyệt Bạch tế ra Trấn Thiên Ấn, một ấn rơi xuống đất, kết giới giống như mai rùa lập tức bảo hộ các nàng ở bên trong, ngăn cách lửa mạnh thiêu đốt.

Nữ thủ lĩnh khá bất ngờ liếc nhìn Giang Nguyệt Bạch, Giang Nguyệt Bạch lại nhìn chằm chằm con Hỏa Long kia.

Hỏa Long phẫn nộ bay từ trên cao xuống, long trảo sắc bén hung hăng quét qua kết giới mai rùa do Trấn Thiên Ấn tạo ra.

Trong tiếng kim loại va chạm, tia lửa b.ắ.n tứ tung, kết giới mai rùa vẫn không nhúc nhích, nhưng cỗ lực lượng khổng lồ kia, cùng khí tức liệt hỏa cuộn trào, vẫn khiến Giang Nguyệt Bạch dưới kết giới kinh hồn táng đảm.

Nếu nhất định phải bàn luận, con Hỏa Long này ít nhất cũng có cấp bậc Hóa Thần trung hậu kỳ, nhưng hình thể của nó so với Hỏa Long trưởng thành trong cổ tịch ghi chép thì nhỏ hơn rất nhiều.

Hỏa Long một kích không trúng, thân rồng hung hăng đ.â.m vào vách núi, lập tức sơn băng địa liệt, đá núi khổng lồ không ngừng từ trên cao nện xuống, người trong sông ra sức bơi lội, tránh né đá lớn.

Hỏa Long bay v.út xuống dưới, long trảo vớt một cái, liền bắt đi hai dã nhân không kịp lặn xuống.

"A a a!!!"

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé ruột gan truyền đến, nữ thủ lĩnh trợn mắt tròn xoe, trên hai cánh tay sáng lên hoa văn đỏ rực, một cỗ khí tức nóng rực cường đại đến cực điểm từ đồ đằng kỳ dị trên cánh tay nàng toát ra.

Giang Nguyệt Bạch hai mắt sáng lên, cẩn thận quan sát.

Nữ thủ lĩnh nâng tay kéo căng cung, cỗ lực lượng kia từ trong đồ đằng toát ra, men theo cánh tay đi xuống, hình thành một mũi tên liệt hỏa trên cung tên, giống như một con Hỏa Long thu nhỏ, sống động như thật đang gầm thét.

Vút!

Mũi tên xé gió, nhanh như sấm sét, mang theo tiếng rồng ngâm trong nháy mắt đóng vào đuôi Hỏa Long, nổ tung giữa không trung.

Gào!!!

Hỏa Long thống khổ gầm thét, vặn vẹo thân hình giữa không trung, vẫn không buông tha hai dã nhân trong móng vuốt, hai dã nhân kia đầu rũ xuống, toàn thân đầy m.á.u, không biết sống hay c.h.ế.t.

"Haizz..."

Giang Nguyệt Bạch thở dài, lấy lửa đối lửa, như vậy sao được?

"Tránh ra, để ta!"

Giang Nguyệt Bạch sải bước đến trước mặt nữ thủ lĩnh cao hơn nàng ba cái đầu, Vô Cơ Bút từ đan điền b.ắ.n ra như điện, bị nàng nắm trong tay.

Giang Nguyệt Bạch hít sâu một hơi, b.út tẩu du long, mực nước trong nháy mắt nối liền thành một văn tự cổ quái giữa không trung.

Lúc vẽ đến cuối cùng tay Giang Nguyệt Bạch hơi run rẩy, Hỗn Độn chi khí trong cơ thể bị rút đi lượng lớn, nhưng nàng c.ắ.n răng kiên trì, vận chuyển công pháp hấp thu lực lượng từ xung quanh.

Linh khí nơi này nồng đậm, hơn nữa trong linh khí đều chứa một tia Hỗn Độn chi khí, khiến Giang Nguyệt Bạch có thể phá vỡ trở ngại, thuận lợi vẽ ra Đại Đạo Thực Văn đã học được trong Lạc Trạch Băng Cung.

Thực Văn vừa thành, phong vân đột biến!

Cả thiên địa trong nháy mắt vào đông, tuyết lớn bất ngờ rơi xuống, mặt sông đóng băng, băng sương trắng xóa lấy Thực Văn làm trung tâm điên cuồng lan tràn ra bốn phía, khiến thiên địa một mảnh trắng tinh.

Gào ——

Hỏa Long giữa không trung thống khổ kêu gào, động tác bay lượn trở nên chậm chạp, một thân liệt hỏa bị tuyết lớn như lông ngỗng đè tắt, trong nháy mắt trên người đã bò đầy hàn sương, cứng ngắc vặn vẹo thân hình.

Nữ thủ lĩnh đứng dưới kết giới Huyền Quy, hà hơi thành băng, khiếp sợ trừng to mắt nhìn Hỏa Long hóa thành tượng băng giữa không trung.

Ầm!

Tượng băng rơi từ trên không xuống, nện trên mặt đất tứ phân ngũ liệt.

Giang Nguyệt Bạch tay cầm Vô Cơ Bút vung tay lên, động tác tả ý tiêu sái.

Thực Văn tản ra, hóa thành điểm điểm mực bay, trở lại trong Vô Cơ Bút.

Nàng ưỡn thẳng sống lưng, xoay người nhìn về phía nữ thủ lĩnh đang trợn mắt há hốc mồm, cằm cũng không khép lại được.

"Chút tài mọn, để các hạ chê cười rồi."

Lời thì nói như vậy, tay Giang Nguyệt Bạch chắp sau lưng lại đang run rẩy nhè nhẹ, thật sự là lực lượng của Đại Đạo Thực Văn quá khó khống chế, nếu không phải ở cái nơi quỷ quái này, nàng thật đúng là không dùng được chiêu này.

Nữ thủ lĩnh gian nan nuốt nước miếng bình phục tâm tình, nhìn Giang Nguyệt Bạch không khỏi cảm thán: "Không hổ là Nhân tộc Luyện Khí sĩ, hôm nay ta xem như được mở rộng tầm mắt, lúc trước mạo phạm nhiều, còn mong Khôn đạo thứ tội!"

Giang Nguyệt Bạch vân đạm phong khinh xua tay: "Không sao, không sao."

"Ta tên là Viêm Sí Vũ, xin hỏi danh hiệu của Khôn đạo?"

Giang Nguyệt Bạch hất tay áo, khóe miệng nhếch lên nụ cười cao thâm mạt trắc: "Tại hạ Phất Y."

Xong chuyện phủi áo đi (Sự liễu phất y khứ), thâm tàng công dữ danh Phất Y.

Lúc Giang Nguyệt Bạch nói câu này, Triệu Phất Y ở xa ngàn dặm đột nhiên hắt hơi một cái, làm hỏng quẻ của người trẻ tuổi bên cạnh.

Hình Đà T.ử chậc lưỡi vỗ đùi, Ôn Diệu một trận quở trách.

(Chúc vận doanh quan 'Độc Sủng Cô Cáp' sinh nhật vui vẻ, vĩnh viễn mười tám, xinh đẹp như hoa, vạn sự như ý, ngày ngày vui vẻ ~)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nàng Khiến Tu Tiên Giới Phải Khóc Thét - Chương 841: Chương 842: Mỗi Người Một Kỳ Ngộ | MonkeyD