Nàng Không Gả Nữa - 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:51

“Đại ca cũng không cần ngày ngày đến dọn dẹp rắc rối thay muội.”

“Hoắc công t.ử càng không cần bị muội dây dưa nữa.”

“Chẳng phải như vậy rất tốt sao?”

Trong sảnh bỗng yên tĩnh lại.

Cuối cùng, nước mắt Sở Hành Vu cũng rơi xuống.

“Tỷ tỷ nói như vậy, là muốn muội không còn mặt mũi nào sống tiếp sao?”

Ta hơi mệt.

Trước kia, ta sẽ cãi.

Bây giờ, ta chỉ cảm thấy mình đã không còn sức để cãi nữa.

“Sở cô nương, nếu cô nương thấy khó chịu, vậy thì bớt nghe đi.”

“Ba ngày nữa ta sẽ đi.”

Mẫu thân ôm n.g.ự.c.

“Con thật sự muốn đi?”

Ta quỳ xuống.

“Nữ nhi bất hiếu, sau này e rằng ba năm không thể hầu hạ dưới gối mẫu thân.”

“Xin phụ thân, mẫu thân bảo trọng.”

Phụ thân im lặng rất lâu.

Ông từ trước đến nay vốn không thích quản chuyện nội trạch.

Trước kia thấy ta làm loạn, ông chỉ cau mày bảo mẫu thân dạy dỗ ta.

Hôm nay ông nhìn ta, trong mắt lần đầu tiên có chút do dự.

“Thượng Cung cục rất khổ.”

Ta dập đầu.

“Nữ nhi biết.”

“Nếu con không chống đỡ nổi, Nguyễn gia chưa chắc có thể lập tức đón con về.”

“Nữ nhi hiểu.”

Đại ca bỗng đứng dậy.

“Ta đi tìm hoàng hậu nương nương thu hồi ý chỉ.”

Ta ngẩng đầu gọi:

“Đại ca.”

Bước chân huynh ấy khựng lại.

Ta nói:

“Đừng dọn dẹp thay muội nữa.”

“Lần này là muội tự chọn.”

Nguyễn Thời Tự cứng đờ tại chỗ.

Ta xoay người trở về viện.

Linh Sương vừa thu dọn hòm xiểng vừa khóc.

“Cô nương, nô tỳ đi cùng người.”

“Thượng Cung cục không cho mang nha hoàn trong nhà.”

Nàng khóc càng dữ hơn.

“Vậy một mình cô nương ở trong cung, ai sẽ chăm sóc người?”

Ta đặt một chiếc vòng bạc nhỏ vào tay nàng.

“Ngươi đến viện của tổ mẫu đi.”

“Ta đã nói trước với ma ma bên cạnh tổ mẫu rồi.”

Linh Sương liều mạng lắc đầu.

Ta khẽ nói:

“Nghe lời.”

Đời trước sau khi ta c.h.ế.t, chỉ có nàng muốn thay ta thu xác.

Đời này, ta không muốn nàng lại theo ta chịu khổ.

Ba ngày sau, xe ngựa vào cung dừng trước cửa Nguyễn phủ.

Mẫu thân không ra.

Phụ thân đứng dưới hiên, nhìn từ xa.

Đại ca thì đến.

Trong tay huynh ấy cầm một bọc đồ, sắc mặt vẫn rất khó coi.

“Trong cung lạnh, muội cầm lấy.”

Ta nhận lấy.

Bên trong là mấy bộ áo dày, còn có hai lọ t.h.u.ố.c trị thương.

“Đa tạ đại ca.”

Môi huynh ấy động đậy, như muốn mắng ta, nhưng cuối cùng chỉ nói:

“Nếu chịu ấm ức, sai người đưa thư về.”

Ta gật đầu.

“Được.”

Sở Hành Vu đứng ở cửa viện mẫu thân, xa xa nhìn ta.

Nàng không đến gần.

Hoắc Thanh Từ cũng không đến.

Rất tốt.

Khi xe ngựa khởi hành, ta vén rèm nhìn tấm biển cửa Nguyễn gia một lần.

Không khóc.

Không lưu luyến.

Chỉ cảm thấy một nơi nào đó trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuối cùng cũng trống ra.

Về sau, ta không cần vì tranh một ánh mắt của ai mà khiến mình trở nên nhếch nhác nữa.

Thượng Cung cục lạnh hơn ta tưởng.

Không phải vì thời tiết lạnh.

Mà là vì quy củ nơi này lạnh.

Mỗi ngày giờ Dần thức dậy, giờ Mão điểm danh, giờ Thìn vào kho kiểm sổ.

Ta được phân đến Ty Bộ phòng, quản việc ghi chép ra vào của đèn nến, màn trướng và đồ dùng trong cung.

Nữ quan dẫn dắt ta họ Mạnh, tên Hoài Châu.

Nàng khoảng hơn ba mươi tuổi, mày mắt sắc sảo, nói chuyện chưa từng nể tình nửa phần.

Ngày đầu tiên, nàng ném một quyển sổ cũ xuống trước mặt ta.

“Trong ba ngày chép thuộc.”

Ta cúi đầu nhìn.

Một quyển sổ rất dày, chi chít toàn tên đồ vật.

“Vâng.”

Nàng nhìn ta một cái.

“Cô nương được Nguyễn gia nuông chiều lớn lên, biết cầm b.út chưa chắc đã chịu nổi sổ sách.”

Ta không biện giải.

Tối trở về phòng nữ quan, cổ tay ta đau đến gần như không nhấc lên nổi.

Chỗ ngủ là giường chung.

Chăn đệm sạch sẽ, nhưng rất mỏng.

Ta nằm sát trong cùng, nghe mấy nữ sử bên cạnh nhỏ giọng nói chuyện.

Có người nói quả nhiên ta là cô nương Nguyễn gia, ngày đầu tiên đã bị Mạnh ty bộ để mắt đến.

Có người nói ta xinh đẹp thì đúng là xinh đẹp, đáng tiếc đã vào Thượng Cung cục rồi, đẹp cũng chẳng có tác dụng gì.

Ta nhắm mắt, không lên tiếng.

Những lời này nhẹ hơn rất nhiều so với mấy lời khó nghe trong viện hẻo lánh ở Hoắc gia.

Trong viện hẻo lánh ấy, hạ nhân từng nói ngay trước mặt ta:

“Phu nhân có làm loạn nữa thì sao, người trong lòng công t.ử đâu phải nàng.”

“Chờ nàng c.h.ế.t rồi, Sở cô nương vào phủ, chúng ta mới có ngày lành.”

Khi đó ta còn sức đập chén.

Về sau, ngay cả đập cũng không đập nổi nữa, chỉ có thể nằm đó mà nghe.

Bây giờ chỉ là vài câu bàn tán, chẳng thể làm ta bị thương được.

Ba ngày sau, Mạnh Hoài Châu kiểm tra.

Ta đọc sai hai chỗ.

Nàng phạt ta đứng chép sổ một canh giờ.

Ta làm theo.

Ngày thứ tư, kiểm tra lại.

Không sai chỗ nào.

Cuối cùng, Mạnh Hoài Châu nhìn ta thêm một lần.

“Trí nhớ cũng được.”

Đây là câu khen đầu tiên ta nghe được sau khi vào cung.

Dù rất nhạt.

Ta lại hơi muốn cười.

Ngày tháng cứ thế từng ngày trải ra.

Kiểm sổ, điểm kho, viết sách, tra thiếu sót.

Trong cung, mọi thứ đều có nơi xuất xứ rõ ràng.

Ngay cả một cây nến đỏ cũng phải được ghi vào sổ.

Nến đỏ.

Lần đầu tiên nhìn thấy mục này, tay ta vẫn không nhịn được mà run lên.

Đời trước, khi tin ta c.h.ế.t truyền đến Hoắc gia, Hoắc Thanh Từ đang thay Sở Hành Vu chọn nến hỷ.

Mấy hòm nến đỏ, có hoa văn long phượng, hoa văn hợp hoan, hoa văn thạch lựu.

Trên giường bệnh, ngay cả một ngọn đèn dầu của ta cũng sắp cạn, còn hắn lại đang thay nàng chọn nến tân hôn.

Mạnh Hoài Châu thấy ta dừng b.út, lạnh giọng gọi:

“Nguyễn Đường Vãn.”

Ta hoàn hồn.

“Có mặt.”

“Trước sổ sách, không được thất thần.”

Ta cúi đầu.

“Vâng.”

Sau ngày đó, ngược lại ta đặc biệt để tâm đến sổ đèn nến.

Mỗi cây nến từ đâu đến, đưa đến cung nào, dùng vào ngày nào, ta đều nhớ rõ ràng.

Vào cung được một tháng, hoàng hậu triệu ta đến hỏi chuyện.

Người xem sổ sách của ta rồi hỏi:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.