Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 1

Cập nhật lúc: 15/07/2026 13:03

Gió đầu đông lạnh như d.a.o cắt, rít từng cơn dọc theo hành lang Hoàng cung Hoạ quốc. Ở góc khuất trong lãnh cung, một cô bé gầy guộc co ro người bên bể nước cạn phủ đầy rêu phong. Đôi bàn tay run rẩy ôm c.h.ặ.t lấy bờ vai mảnh khảnh, cố níu chút hơi ấm cuối cùng giữa màn đêm lạnh giá. 

Nàng sinh ra trong hoàng cung, mang danh công chúa, nhưng chẳng có lấy một cái tên để gọi. Đám cung nữ, thái giám, thị vệ chỉ khinh miệt kêu nàng là cái đồ “tạp chủng”. 

Địa vị của nàng còn chẳng bằng một cung nữ quét sân. Ít nhất, cung nữ còn có cơm nóng để ăn, có chăn bông để đắp. Còn nàng, nhiều ngày chỉ có thể lặng lẽ nhặt những mẩu bánh khô bị vứt trong góc bếp, uống nước lã để cầm hơi.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, tiếng gió len qua song cửa mục nát hòa cùng tiếng cười cợt của đám cung nhân lại vang lên.

“Nghiệt chủng của nô lệ dị vực.”

“Nhìn mái tóc kia, đôi mắt kia xem, chẳng giống người Họa quốc chút nào.”

“Đừng đến gần nó, lỡ Hoàng hậu nương nương biết thì phiền.”

Những lời ấy, ngày nào nàng cũng nghe.

Mẫu thân của Khuynh Thành vốn chỉ là một vũ cơ nô lệ đến từ dị vực. Trong một lần đại yến, bà vô tình lọt vào mắt Hoàng đế Họa quốc.

Chỉ một đêm ân sủng, bà mang thai. Hoàng hậu biết chuyện, nổi cơn thịnh nộ.

"Một nô lệ dị vực thấp hèn cũng xứng sinh hạ huyết mạch hoàng gia?"

Hậu cung mỹ nhân vô số, Hoàng đế rất nhanh đã mất đi chút hứng thú ít ỏi dành cho người mỹ nhân dị vực. Hai mẹ con nàng bị đày vào lãnh cung sống những ngày đói khổ. Năm nàng bảy tuổi, mẫu thân qua đời, bỏ lại nàng bơ vơ cô quạnh.

Cho đến năm nàng tròn 14 tuổi, Hoàng hậu tình cờ nhìn thấy đứa bé tạp chủng năm nào giờ đã có dáng dấp của một mỹ nhân mang vẻ đẹp quyến rũ khác biệt với tất cả nữ t.ử Họa quốc. Đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm. Làn da trắng như tuyết, mái tóc nâu bồng bềnh đổ dài như thác. Dung nhan thanh lệ nhưng phảng phất nét yêu dị, mê hoặc khó cưỡng. Hoàng hậu nhìn nàng rất lâu, rồi cười lạnh:

“Đúng là con của kỹ nữ hạ đẳng thì cũng mang dáng vẻ câu dẫn đàn ông!”

Nụ cười ấy khiến nàng lạnh cả sống lưng.

Ngày hôm sau, nàng được đón khỏi lãnh cung. Từ một công chúa bị lãng quên, nàng bỗng trở thành người được Hoàng hậu hết mực yêu thương. Bà đặt cho nàng cái tên Họa Khuynh Thành. Thảo d.ư.ợ.c quý hiếm được đưa đến mỗi ngày. Y phục gấm vóc thay theo mùa. Trân châu, mỹ ngọc, son phấn… đều là những thứ tốt nhất trong thiên hạ. Người ngoài đều ngưỡng mộ, cho rằng Hoàng hậu động lòng trắc ẩn. Chỉ có nàng biết, đó chưa từng là tình thương. 

“Ngẩng đầu cao hơn.”

“Vai thẳng.”

“Bước chân nhẹ, lắc cái hông xem nào!”

“Cười.”

“Không được cười như thế, mắt phải lúng liếng đong đưa.”

Nữ quan cầm thước tre đứng trước mặt nàng, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc, chỉ c.ầ.n s.ai một động tác. Chiếc thước lập tức quất xuống.

Không những thế, mỗi bữa ăn đều do ma ma thân cận của Hoàng hậu tự tay giám sát, không được ăn nhiều, thức ăn phải thanh đạm để cơ thể luôn mảnh mai và thơm tho. Ban đầu, nàng thường lén giấu thêm thức ăn. Nhưng mỗi lần bị phát hiện, nàng đều bị phạt quỳ hoặc cắt bữa ngày hôm sau. Lâu dần, nàng quên cả cách ăn ngon, thậm chí chỉ cần nhìn thấy quá nhiều thức ăn, dạ dày nàng cũng vô thức quặn lại.

Hoàng hậu cũng chưa từng cho nàng học kinh sử, hay đọc sách, thay vào đó là lễ nghi, cầm, kỳ, ca, múa, cách nói chuyện, cách mỉm cười, thậm chí cả bí kíp….Bà ta muốn luyện nàng thành một nữ t.ử độc đáo khác biệt, mang dáng vẻ của một công chúa cao quý, thanh tao, nhưng cốt cách phải mị hoặc, khiến mọi đàn ông đều mê đắm. 

Ba năm sau đó, một ngày, Hoàng hậu nâng cằm nàng lên, ngắm nhìn gương mặt ấy hồi lâu rồi chậm rãi nói:

“Ngươi biết thứ đáng giá nhất của mình là gì không?”

Nàng cúi đầu im lặng.

“Chính là gương mặt này.”

Ánh mắt Hoàng hậu ánh lên vẻ tính toán.

“Bổn cung đã mất bao nhiêu năm mới mài giũa được một viên ngọc quý. Đương nhiên, phải đổi lấy cái giá xứng đáng nhất.”

Kể từ đó, trong mỗi yến tiệc do Thái t.ử tổ chức, Khuynh Thành đều phải xuất hiện. Nàng khoác xiêm y lộng lẫy, bước lên đại điện, lúc thì đàn ca, lúc thì hiến vũ. Phía dưới, vô số ánh mắt của đám quý tộc, quan lại và môn khách đổ dồn về phía nàng. Những ánh nhìn ấy không còn chút kiêng dè, chứa đựng sự mê đắm trần trụi như muốn lột sạch lớp áo lụa là, thưởng thức từng đường nét thanh tân của giai nhân mỹ lệ đang đứng trên đài cao.

Thậm chí, mỗi khi nàng đi mời rượu theo lệnh của Thái t.ử, vài bàn tay càn rỡ còn lén lút mân mê, mơn trớn trên làn da mỏng manh của nàng. Chúng không hề che giấu sự thèm khát đối với thân thể nàng khiến nàng chỉ biết nghiến răng chịu đựng trong tủi nhục. 

Mỗi lần như vậy, về đến tẩm điện, Khuynh Thành đều nôn thốc tháo. Dần dà, nàng luôn hoảng sợ khi thấy bóng dáng đàn ông, nôn nao mỗi khi ngửi thấy mùi rượu.

Còn Hoàng hậu, bà ta vẫn kiên nhẫn chờ đợi, chờ đến ngày dùng đóa hoa mà mình dày công vun trồng, đổi lấy lợi ích lớn nhất cho Thái t.ử và cả gia tộc.

Cho đến một ngày, Họa quốc rung chuyển dưới vó ngựa của Đại Vũ, một đế quốc hùng mạnh bậc nhất nhì đại lục. Nghe nói, Tân đế của Đại Vũ vốn có thâm thù với hoàng thất Họa quốc nên đã lệnh san bằng quốc gia nhỏ bé này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.