Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 11
Cập nhật lúc: 07/08/2026 10:00
Thẩm Sở Vân lại nhìn sang Lưu ma ma.
"Đổi người."
Lưu ma ma ngạc nhiên.
"Vương gia?"
"Thu Nguyệt không cần hầu hạ ở Lưu Vân viện nữa. Tìm một nha hoàn khác. Tính tình phải trầm ổn, làm việc cẩn thận, không được nhiều lời."
"Dạ."
Lưu ma ma vội vàng cúi đầu. Thu Nguyệt thì sững sờ, Vương gia dung túng cô ta như vậy.
Sau khi dặn dò xong, ánh mắt Thẩm Sở Vân mới rơi xuống người Khuynh Thành. Nàng vẫn đứng im. Hắn trầm giọng.
"Còn ngươi, dù có chuyện gì cũng không được động tay với người khác. Nếu còn tiếp tục gây chuyện như hôm nay..."
Hắn dừng lại.
"Đừng trách ta hối hận vì đã giữ mạng ngươi."
Khuynh Thành chợt bật cười.
"Hối hận?"
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
"Ngài hối hận? Vậy thì tốt quá!"
Giọng nàng bỗng cao lên.
"Ta có cầu xin ngài cứu ta sao? Ta có quỳ xuống van ngài tha mạng sao? Không! Chính ngài tự ý giữ ta lại! Chính ngài bắt ta phải sống!"
Đôi mắt hổ phách đỏ hoe.
"Từ ngày ấy đến giờ, ta đã cầu xin ngài bao nhiêu lần? G.i.ế.c ta! Cho ta c.h.ế.t! Nhưng ngài chịu sao?"
Nàng tiếp tục cười, nhưng khoé mắt đã phiếm hồng.
"Không. Ngài nói phải giữ lời hứa. Ngài nói phải đúng luật. Vậy rốt cuộc ngài giữ mạng ta để làm gì? Để nhìn ta vùng vẫy? Hay..."
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói run lên vì phẫn uất.
"Hay ngài cũng có ý đồ bẩn thỉu giống những kẻ kia?"
Lời vừa dứt, cả sân viện c.h.ế.t lặng. Lưu ma ma tái mặt. Thu Nguyệt hít ngược một hơi. Ngay cả Tâm Nhu cũng không dám tin nhìn sang Khuynh Thành. Đám hạ nhân quỳ dưới đất đều tái mét mặt.
Công chúa vong quốc kia điên rồi sao? Dám nghi ngờ phẩm hạnh của Yến Vương ngay trước mặt bao người. Đó chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t. Ở Đại Vũ, ai cũng biết Thẩm Sở Vân tuy trẻ tuổi nhưng là Tu la chiến thần người người khiếp sợ.
Trên chiến trường, chỉ một mệnh lệnh của hắn cũng đủ quyết định sinh t.ử của hàng vạn người. Kẻ dám vô lễ với hắn nhẹ thì bị đòn roi, nặng thì mất mạng ngay tại chỗ. Ấy vậy mà hôm nay, nàng lại dám chỉ thẳng vào mặt hắn, nói những lời đại nghịch như vậy.
Đám hạ nhân đều âm thầm nghĩ trong lòng. Lần này, nàng c.h.ế.t chắc rồi. Nhưng, Thẩm Sở Vân chỉ siết c.h.ặ.t hai tay đến nổi gân xanh, ánh mắt lạnh buốt nhìn chằm chằm Khuynh Thành. Suốt từ đầu đến cuối, hắn không hề động nàng một ngón tay.
"Ngươi..."
Hắn bước tới một bước, gằn giọng:
"Họa Khuynh Thành! Ngươi biết mình đang nói gì không?"
"Ta biết!"
Nàng gần như hét lên.
"Nếu không có ý đồ, thì vì sao phải nuôi một t.ử tù? Vì sao phải cho ta ăn? Vì sao phải cho ta ở? Vì sao phải quan tâm ta ? Đằng nào ta cũng sắp c.h.ế.t, vứt ta ở đâu chẳng được! Chắc chắn ngài đang chờ thứ khác! Ta thấy nhiều rồi! Nam nhân các ngươi đều giống nhau cả!"
Bốp!
Một tiếng động mạnh vang lên. Bàn tay Thẩm Sở Vân đập xuống chiếc bàn đá bên cạnh. Mặt bàn bằng đá nứt ra một đường dài. Tất cả đều giật mình quỳ rạp xuống, trừ nàng. Đây là lần đầu tiên, họ thấy Yến Vương nổi giận như vậy. Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng. Đôi mắt đen nhìn chằm chằm thiếu nữ trước mặt.
"Nếu ta thật sự muốn làm gì ngươi..."
Giọng hắn âm trầm đến đáng sợ.
"Thì ngươi còn toàn vẹn đến giờ sao. Đừng tự đ.á.n.h giá bản thân mình quá cao! Người như ngươi ta nhìn còn thấy chướng mắt!”
Khuynh Thành cứng người.
Hắn cười lạnh.
"Ngươi coi tất cả nam nhân trên đời đều là súc sinh. Nhưng ngươi nghe cho rõ."
Thẩm Sở Vân chỉ thẳng ra cổng viện.
"Ta giữ mạng ngươi, không phải vì ngươi đáng giá, mà vì ta có nguyên tắc. Ta đã nói sẽ để ngươi sống đến ngày đủ tuổi thì dù ngươi muốn c.h.ế.t hay muốn sống, ta cũng sẽ làm đúng lời mình nói. Chỉ vậy mà thôi!"
Nói xong, Hắn quay người bỏ đi.Bóng lưng cao lớn nhanh ch.óng khuất sau cánh cổng. Trong sân, Khuynh Thành vẫn đứng bất động nhìn theo bóng lưng ấy.
Sau đêm ấy, nàng chẳng còn gặp hắn. Cho đến một ngày, Lưu Vân viện vốn yên tĩnh bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
"Cô nương."
Lưu ma ma đứng ngoài viện, phía sau còn có một vị công công từ trong cung.
"Có việc gì?"
Giọng Khuynh Thành vẫn lạnh nhạt. Lưu ma ma cúi đầu.
"Đêm nay trong cung mở yến mừng công. Vương gia có lệnh, mời cô nương thay y phục, cùng vào cung."
Khuynh Thành khựng lại. Đôi mắt hổ phách dần lạnh đi. Nàng cười khẩy.
"Quả nhiên. Ta biết ngay sẽ có ngày này."
Trong đáy mắt nàng chỉ còn lại vẻ mỉa mai.
"Yến tiệc, toàn là một đám lòng lang dạ sói."
...
Một canh giờ sau, cửa phòng chậm rãi mở ra. Tất cả đều sững sờ. Thiếu nữ trước mắt mặc váy lụa nguyệt bạch điểm chỉ vàng nhạt, mái tóc nâu được vấn lên bằng cây trâm ngọc đơn giản. Đôi mắt hổ phách dưới ánh nến như lưu ly.
Dung nhan ấy mỹ lệ lộng lẫy vô ngần. Ngay cả vị công công trong cung cũng thất thần một lúc. Khó trách Yến Vương giấu kín nàng như vậy.
...
Trong đại điện, tiếng đàn sáo vẫn vang lên, rượu ngon, mỹ nhân, ca múa. Sau ba tuần rượu, Thẩm Viễn Triều khẽ cười.
"Hôm nay còn có một món quà."
Ánh mắt hắn lướt sang Thẩm Sở Vân.
"Hoàng đệ, cho trẫm gặp vị công chúa Họa quốc mà đệ giấu kín suốt chứ?"
Trong điện lập tức xôn xao, Khuynh Thành bước vào. Khoảnh khắc ấy, cả đại điện im bặt. Hàng trăm ánh mắt cùng lúc dừng trên người nàng. Có người quên cả thở. Có người nhìn đến ngẩn ngơ.
Dung nhan ấy giống như yêu tiên bước ra từ bức họa, thanh thuần mà yêu mị, thánh khiết lại quyến rũ. Hai khí chất trái ngược hòa vào nhau, đẹp đến mức khiến người ta sinh ra lòng chiếm hữu.
Khuynh Thành khẽ nhíu mày. Nàng ghét những ánh mắt ấy, những ánh mắt từng xuất hiện trong hoàng cung Họa quốc, tham lam, trần trụi, ghê tởm.
Đúng lúc ấy, một vị công t.ử trẻ tuổi đứng bật dậy.
"Bệ hạ, thần có một thỉnh cầu."
Thẩm Viễn Triều nhướng mày.
"Nói."
Hắn nhìn chằm chằm Khuynh Thành, không giấu nổi vẻ si mê.
"Nàng vốn là tù binh. Nếu cuối cùng cũng phải xử trí, xin bệ hạ ban nàng cho thần. Thần nguyện dâng mười vạn lượng vàng… ưm ưm”
Một quả nho bất ngờ bay vụt đi, thẳng vào miệng hắn. Hắn ta sặc đến đỏ bừng mặt, ho liên tục, cả người ngã vật xuống ghế. Cả đại điện sửng sốt.
Thẩm Sở Vân chậm rãi đứng dậy. Không nói một lời, hắn cởi áo choàng ngoài, bước từng bước đến trước mặt Khuynh Thành. Nàng còn chưa kịp phản ứng, chiếc áo choàng đã phủ kín từ đầu đến chân, che đi toàn bộ dung nhan. Mùi gió tuyết quen thuộc bao trùm lấy nàng.
Giọng hắn lạnh như băng.
"Nhìn đủ chưa?"
Không ai dám lên tiếng. Ánh mắt hắn quét qua đại điện. những kẻ vừa nãy còn nhìn chằm chằm Khuynh Thành đều cúi đầu. Rồi hắn quay sang Thẩm Viễn Triều.
"Bệ hạ. Thần đệ xin cáo lui trước."
Không đợi trả lời, hắn nắm lấy cổ tay áo của Khuynh Thành, dẫn nàng rời khỏi đại điện.
...
