Nàng Là Hoạ Quốc Yêu Cơ - Chương 23
Cập nhật lúc: 08/09/2026 15:07
Ngay sau đó, Quốc sư lập tức vào cung bẩm báo. Trong ngự thư phòng, Thẩm Viễn Triều đã nghe xong toàn bộ sự việc.
“Hắc uyên ương…”
Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn.
“Mà Sở Vân vẫn từ chối nạp phi?”
“Vâng.”
Quốc sư khom người.
“Lão thần đã nhiều lần khuyên nhủ, nhưng Yến Vương điện hạ không hề thay đổi. Ngài ấy còn nói việc này là của Hoàng thượng.”
Thẩm Viễn Triều khẽ cười.
“Đệ ấy quả nhiên cứng đầu.”
Lý công công đứng bên cạnh dè dặt hỏi:
“Hoàng thượng, có cần khuyên thêm Yến Vương điện hạ không?”
Thẩm Viễn Triều lắc đầu.
“Không cần.”
Hắn nhấp một ngụm trà, khóe môi vẫn mang ý cười nhàn nhạt.
“Chẳng qua chỉ là tân hôn. Nam nhân hai mươi tuổi, lần đầu có người để đặt trong lòng, khó tránh khỏi mới mẻ. Đợi vài năm nữa, mật ngọt qua đi. Cảm giác mới lạ cũng nhạt dần. Khi ấy tự khắc khắc hắn sẽ hiểu thế nào là trách nhiệm của hoàng thất.”
Quốc sư vẫn còn chần chừ.
“Nhưng nếu…”
Thẩm Viễn Triều mỉm cười cắt lời.
“Không có nếu. Hắn là Thẩm Sở Vân. Trẫm hiểu đệ ấy. Đến lúc cần lựa chọn, hắn sẽ không để tình riêng lấn át đại cục.”
Sau ngày thành hôn, Yến vương phủ bỗng trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Các phủ quyền quý trong kinh lần lượt sai người đưa thiếp mời đến Lưu Vân viện. Trước kia, thân phận Khuynh Thành quá mức đặc biệt, dù cả kinh thành đều tò mò về vị “Họa quốc yêu cơ” được Yến vương giấu kín trong phủ, cũng chẳng ai dám công khai tìm đến. Nay nàng đã đường đường chính chính trở thành Trắc phi của Yến vương, những buổi yến tiệc, thưởng hoa, hội trà trong giới thế gia đương nhiên có thể danh chính ngôn thuận gửi thiếp mời.
Nhưng nói là kết giao thì chẳng qua chỉ là lời ngoài miệng, không ai thực sự xem nàng là người có thể kết thân, càng chẳng ai muốn đặt quan hệ sâu sắc với một vị công chúa vong quốc. Dù được sủng ái thì sao, Yến Vương cũng chỉ phong nàng làm Trắc phi, sau này đến lúc Chính phi rồi cơ thiếp khác vào phủ, còn chưa biết nàng có được sủng ái nữa không? Thế nên, thiếp mời đến chỉ vì tò mò, muốn tận mắt nhìn xem nữ nhân có dung mạo khiến Yến Vương phá lệ, muốn xem vị “Họa quốc yêu cơ” trong lời đồn rốt cuộc có dáng vẻ ra sao. Nàng chẳng khác nào một món đồ quý hiếm vừa được đưa ra khỏi tủ kính, khiến tất cả đều muốn đến nhìn một lần, chỉ để thỏa mãn trí hiếu kỳ của mình.
Thiếp mời vì thế càng ngày càng nhiều, nhưng không một tấm thiếp nào đến được Lưu Vân viện. Tất cả đều bị Thẩm Sở Vân giữ lại. Khi Vương quản sự hỏi có cần chuyển vào Lưu Vân viện hay không, hắn chỉ đáp:
"Không cần. Nàng không thích những nơi đông người, tiệc tùng xã giao."
Ngay cả thiếp mời từ Khôn Ninh cung, hắn cũng thay nàng từ chối.
Từ sau khi thành hôn, Khuynh Thành vẫn trong trạng thái mơ màng. Nàng hoang mang với thân phận mới này, càng không thể hiểu được mục đích của Thẩm Sở Vân đối với nàng và lại càng lo lắng hơn về thiếu nữ bí ẩn từng xuất hiện trong lễ cập kê muốn nàng thực hiện mưu đồ tiêu diệt Đại Vũ. Từ sau lần đó, cô ta không xuất hiện cũng không liên lạc gì với nàng. Nhưng sự im lặng đó càng khiến nàng bất an, giống như giây phút bình yên giả tạo trước khi cơn bão thực sự ập đến.
Sau nhiều ngày đắn đo, nàng quyết định đến thư phòng tìm Thẩm Sở Vân. Nhưng vừa đi đến trước cửa thư phòng, nàng bắt gặp Vương quản sự đang ôm một xấp thư dày cộp có tên mình trên đó. Sao lại có nhiều thư gửi cho nàng như vậy? Liệu có lá thư nào liên quan đến thiếu nữ khả nghi hôm đó không? Không được, nếu lỡ rơi vào tay Thẩm Sở Vân, hắn hiểu lầm nàng có ý đồ bất chính thì sao?
Khuynh Thành vội vã dừng Vương quản sự lại hỏi:
"Đó là gì?"
Vương quản sự giật mình.
"Bẩm Trắc phi... chỉ là..."
"Đưa ta."
Nàng đưa tay định nhận lấy xấp thư, nhưng Vương quản sự lại vội ôm c.h.ặ.t chúng vào lòng, vẻ mặt khó xử.
"Xin Trắc phi thứ tội. Vương gia đã căn dặn, mọi thư từ gửi đến cho người đều phải chuyển thẳng vào thư phòng."
Khuynh Thành sững người, trái tim như chìm vào băng lạnh.
"Vì sao?"
"Đây là ý của Vương gia. Lão nô không dám tự tiện suy đoán, mong Trắc phi đừng làm khó lão nô."
Nghe Vương quản sự nói xong, đáy mắt nàng dần tối xuống. Thư từ của nàng sao không đến tay nàng mà lại phải đưa qua hắn? Hắn muốn kiểm soát nàng sao? Hắn tự ý quyết định cuộc đời nàng chưa đủ hay sao mà lại định còn định cô lập nàng trong Vương phủ này nữa? Mấy ngày qua, nàng đã từng ngu ngốc nghĩ rằng hắn thật sự coi trọng nàng. Rằng ít nhất, sau khi đưa nàng ra khỏi những ngày tháng bị giam cầm, hắn sẽ cho nàng được sống như một người bình thường, có thể tự mình lựa chọn những gì thuộc về cuộc đời mình. Nhưng nàng đã nghĩ nhiều rồi. Hắn vẫn là Yến vương quyền thế còn nàng vẫn chỉ là người nằm trong sự sắp đặt của hắn, chẳng khác gì những năm tháng ở Họa quốc. Nàng tưởng mình đã thoát khỏi chiếc l.ồ.ng giam ngày trước, nhưng sự thật là nàng chỉ là đổi từ một chiếc l.ồ.ng son này sang một chiếc l.ồ.ng son khác đẹp đẽ hơn mà thôi.
Khuynh Thành cụp mắt, đầu ngón tay chậm rãi siết vào lòng bàn tay. Thẩm Sở Vân, đến cuối cùng, hắn vẫn coi nàng là một món đồ chơi xinh đẹp trong tay hắn.
Nghĩ đến đó, nàng bước nhanh về phía thư phòng.
"Cạch!"
Cửa thư phòng bị đẩy mạnh. Thẩm Sở Vân đang xem giấy tờ liền ngẩng đầu.
"Khuynh Thành?"
"Ngài có ý gì? Tại sao mọi thư từ gửi đến cho ta lại phải mang đến chỗ ngài?"
Thẩm Sở Vân nhìn Vương quản sự lật đật ôm xấp thư bước vào phía sau, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra.
"Nghe ta nói, đây đều là những thiếp mời dự tiệc thưởng hoa, trà hội gửi đến cho nàng, nàng không cần phải tham dự..."
"Không cần! Ngài thấy không cần nên ngài tự ý quyết định thay ta?"
Khuynh Thành cười lạnh.
"Ngài thấy ta mất mặt lắm phải không? Nên ngay cả thiếp mời gửi cho ta, cũng không muốn để ta biết."
"Không phải."
"Vậy là gì?"
"Ngài sợ ta không biết lễ nghi, sợ ta làm trò cười giống như lần trước, sợ người ta cười Yến Vương cưới phải một công chúa ngu dốt, man di, đúng không?"
Thẩm Sở Vân thở dài khẽ vẫy tay cho Vương quản sự lui ra ngoài, rồi bước đến trước mặt nàng.
"Khuynh Thành, ta chưa từng nghĩ như vậy. Ta chỉ không muốn nàng..."
"Đủ rồi!"
Nàng ngắt lời, rít lên giận dữ:
"Từ đầu đến cuối, ngài chưa từng hỏi ta có muốn hay không, ngài nói ta muốn là ta phải muốn, ngài nói ta không cần là ta phải không cần. Thẩm Sở Vân, rốt cuộc ngài xem ta là gì?"
Thẩm Sở Vân nhìn nàng, khẽ đưa tay day trán, trong lòng bất giác dâng lên một cảm giác bất lực vô cùng. Từ khi gặp Khuynh Thành, hắn mới thực sự hiểu thế nào là kiên nhẫn đến cực điểm. Dù hắn có giải thích thế nào, nàng cũng chẳng chịu nghe, cứ nhất quyết đem mọi sự bảo bọc của hắn hiểu thành một kiểu kiểm soát khác. Có đôi lúc, hắn thật sự chỉ muốn đập vỡ lớp vỏ gai góc cảnh giác ấy, kéo nàng ra khỏi thế giới đầy nghi kỵ của mình, để nàng chịu tin hắn một lần.
Cuối cùng, hắn lại đành thở dài.
“Khuynh Thành, thế gia kinh thành vốn rất phức tạp, ta sẽ từ từ nói rõ với nàng vào lúc khác sau được không?”
Rồi hắn ra lệnh cho Xuân Mai nãy giờ vẫn đứng lo lắng ngoài cửa.
“Xuân Mai, đưa Trắc phi về nghỉ ngơi!”
Xuân Mai chưa kịp làm gì, Khuynh Thành đã xoay người, đùng đùng nổi giận bước nhanh ra ngoài. Xuân Mai nhanh ch.óng đuổi theo chủ t.ử.
