Nàng Là Minh Châu Bị Bụi Trần Che Khuất - 10
Cập nhật lúc: 06/07/2026 13:03
Người hắn xem là trân châu, hóa ra chỉ là viên đá được mài sáng.
Còn viên minh châu thật sự, hắn đã tự tay bỏ mặc trong bụi bặm suốt ba năm.
Hắn bước về phía ta.
Môi hắn khẽ động như muốn gọi tên ta.
Nhưng ta không dừng lại.
Ta đi ngang qua hắn, không nhìn sang dù chỉ một lần.
Giữa ta và hắn, điều nên nói đã bị năm tháng mài mòn hết rồi.
Sau yến tiệc ấy, án cũ của phủ Hộ quốc công được minh oan.
Hoàng đế nhớ đến công lao trung liệt của phụ thân và gia tộc ta, ban thưởng cho ta rất hậu.
Vàng bạc, châu báu, ruộng tốt, khế nhà lần lượt được đưa đến công chúa phủ nơi ta tạm ở.
Ta chính thức khôi phục thân phận Tô Vãn, nữ nhi của Hộ quốc công.
Việc đầu tiên ta làm sau khi nhận lại tên họ, là dâng tấu xin hòa ly với Tiêu Cảnh Hành.
Thánh chỉ được ban xuống rất nhanh.
Hoàng đế chuẩn tấu.
Từ đó, hôn sự giữa ta và Ninh vương chấm dứt.
Ta và Tiêu Cảnh Hành không còn ràng buộc.
Tiêu Cảnh Hành không chịu.
Hắn vào cung cầu hoàng đế thu hồi thánh ý, nhưng hoàng đế chỉ nói người buộc chuông phải tự tháo chuông.
Hắn bị bác bỏ.
Sau đó, hắn ngày ngày đến trước cửa công chúa phủ cầu gặp ta.
Ta không gặp.
Hắn đưa đến rất nhiều lễ vật.
Ngọc quý, trâm cài, lụa là, châu báu, mọi món đều có giá trị liên thành.
Ta sai người trả lại tất cả, không giữ món nào.
Về sau, hắn bắt đầu tự mình quản lý Ninh vương phủ.
Hắn học cách xem sổ sách.
Học cách kiểm kho.
Học cách phân công việc cho hạ nhân.
Những việc ta từng làm dễ dàng trong im lặng, đến tay hắn mới trở nên vụng về và nặng nề.
Mãi đến khi thật sự tự mình đụng vào từng khoản mục, từng danh sách, từng chuyện nhỏ trong phủ, hắn mới biết ba năm ấy ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức.
Hắn đứng trong thư phòng, nhìn những trang chữ ta từng chép.
Hắn nhìn những chậu hoa ta từng cắt tỉa còn đặt dưới hiên.
Đến lúc ấy, thứ hối hận muộn màng mới như d.a.o cùn chậm rãi cứa vào tim hắn.
Một chiều mưa lớn, hắn quỳ trước cửa công chúa phủ.
Nước mưa xối xuống áo bào, làm ướt tóc, ướt vai, ướt cả dáng vẻ kiêu ngạo ngày xưa của một vương gia.
Hắn quỳ rất lâu.
Không dùng thân phận ép ta.
Không sai người truyền lời đe dọa.
Chỉ dùng sự chật vật ấy để cầu ta mềm lòng gặp hắn một lần.
Hạ nhân trong phủ thấy vậy không đành, vào hỏi ta nên làm sao.
Ta ngồi bên song cửa, nhìn mưa rơi thành màn trắng ngoài hiên.
Rất lâu sau, ta chỉ nói:
“Mặc kệ hắn.”
Mưa rơi hết một đêm.
Hắn cũng quỳ hết một đêm.
Sáng hôm sau, mưa tạnh.
Mặt đất trước phủ còn đọng đầy nước, bầu trời sau mưa trong đến buồn.
Ta cuối cùng bước ra khỏi cửa lớn.
Tiêu Cảnh Hành ngẩng đầu nhìn ta.
Trong đôi mắt mỏi mệt của hắn lập tức bừng lên ánh sáng hy vọng.
Có lẽ hắn tưởng ta đã mềm lòng.
Có lẽ hắn tưởng ta chịu tha thứ.
Nhưng lần này, hắn lại đoán sai.
Ta không đi về phía hắn.
Phía sau ta là xe ngựa và hành lý đã chuẩn bị xong.
Ta sắp rời kinh.
Ta muốn đi Giang Nam.
Muốn nhìn núi xanh, nước biếc.
Muốn tìm một nơi không ai gọi ta là vương phi giả, không ai nhắc ta phải sống thay người khác, không ai bắt ta cúi đầu vì những sai lầm không thuộc về mình.
Ta bước lên xe ngựa.
Trước khi rèm xe hạ xuống, ta nhìn hắn lần cuối qua màn hơi nước còn vương sau mưa.
“Vương gia.”
“Gương đã vỡ rồi, dù có ghép lại cũng không thể xóa hết vết nứt.”
“Giữa ta và ngài, mọi chuyện đã kết thúc từ ngày ba năm trước ngài xem ta là kẻ thay thế.”
Nói xong, ta buông rèm xuống.
Gương mặt tái nhợt của hắn bị ngăn lại ngoài màn xe.
Ta bình tĩnh nói:
“Đi thôi.”
Xe ngựa lăn bánh.
Bánh xe nghiền qua mặt đường ướt mưa, đưa ta rời khỏi kinh thành, cũng đưa ta rời khỏi những năm tháng bị giam trong chiếc l.ồ.ng son ấy.
Ta rời khỏi nơi từng trói buộc ta bằng thân phận, bằng nợ ân tình, bằng những đau khổ không ai nhìn thấy.
Đến Giang Nam, ta dùng phần thưởng của hoàng đế mua một trang viên rộng giữa vùng non nước dịu dàng.
Ta đặt tên nơi ấy là Tân Sinh viên.
Một nơi bắt đầu lại.
Ta thu nhận những cô nhi không nhà để về, giống như ta năm xưa.
Ta mời tiên sinh đến dạy các nàng đọc sách, viết chữ, học nghề, học cách tự nuôi sống bản thân.
Ta nói với các nàng rằng nữ t.ử không phải dây leo chỉ có thể bám vào tường cao.
Nữ t.ử cũng có thể làm cây, tự cắm rễ xuống đất, tự vươn cành đón nắng, tự nở hoa theo mùa của mình.
Những ngày ở Giang Nam trôi qua bình yên hơn tất cả những năm tháng trước kia của ta.
Ta bận rộn, nhưng lòng nhẹ.
Ta không còn phải đoán sắc mặt của ai.
Không còn phải giữ lễ với người xem thường mình.
Không còn phải sống dưới cái tên của người khác.
Thỉnh thoảng, tin tức từ kinh thành vẫn theo thuyền buôn và người qua đường truyền đến.
Nghe nói sau khi ta rời đi, Tiêu Cảnh Hành càng ngày càng ít nói.
Hắn không tái giá.
Hắn đem toàn bộ tinh lực đặt vào biên cương, dùng những trận chiến nối tiếp nhau để che lấp nỗi hối hận không thể nói thành lời.
Cả đời hắn, có lẽ đều sẽ sống cùng món nợ ấy.
Cũng nghe nói nhà họ Liễu bị phán lưu đày ba ngàn dặm, đời đời không được quay lại kinh thành.
Liễu Nhược Tuyết trên đường lưu đày không chịu nổi khổ nhục, cuối cùng dùng một dải lụa trắng kết thúc cuộc đời vừa đáng thương vừa đáng hận của mình.
Người trong Ninh vương phủ đôi khi vẫn nhắc đến ta.
Họ nói vị Tô Vãn chỉ làm vương phi ba năm ấy, mới thật sự là chủ nhân từng giữ cho vương phủ yên ổn.
Phúc bá cũng rời khỏi chức quản gia.
Ông vượt đường xa đến Giang Nam tìm ta.
Từ đó, ông ở lại Tân Sinh viên, giúp ta lo liệu việc trong ngoài, an hưởng tuổi già giữa tiếng nước chảy và hoa nở bốn mùa.
Thời gian như dòng sông Giang Nam, nhìn thì chậm rãi, nhưng một năm cũng trôi qua rất nhanh.
Một ngày nọ, ta nghe người nông dân ngoài trang viên nhắc rằng cựu Ninh vương Tiêu Cảnh Hành đã cởi giáp về quê.
Không biết từ khi nào, hắn dựng một căn nhà tranh bên ngoài trang viên của ta.
Mỗi ngày, hắn chỉ đứng từ xa nhìn về phía này.
Không vào.
Không gọi cửa.
Không quấy rầy.
Ta biết hắn đang dùng cách của mình để lặng lẽ bảo vệ ta.
Nhưng vậy thì sao.
Nước đã đổ không thể thu lại vào bình.
Hoa đã rụng không thể trở về đầu cành như chưa từng rơi.
Mỗi khi sáng sớm mở cửa sổ, đôi khi ta sẽ nhìn thấy một bóng người cô độc ở xa xa.
Nhưng lòng ta đã không còn nổi sóng.
Không oán.
Không thương.
Không mong chờ.
Ta đã tìm thấy nơi mình nên đến.
Cũng tìm thấy chính ta.
Ta không còn là người thay thế cho ai.
Không còn là chiếc bóng đứng sau hào quang của người khác.
Ta sống thành một ngọn đèn của riêng mình.
Ngọn đèn ấy không chỉ soi con đường trước mặt ta, mà còn thắp sáng thêm những đoạn đường nhỏ cho các cô nương từng lạc lối giống ta.
Lại một mùa xuân nữa về.
Hoa đào trong trang viên nở phủ khắp triền núi, sắc hồng dịu dàng như mây lành đậu xuống nhân gian.
Ta đứng giữa rừng đào, nhìn những cô gái được ta thu nhận cười đùa dưới tán hoa.
Váy áo các nàng tung bay trong gió.
Nụ cười các nàng trong trẻo, tự do, không vướng chút bụi lo âu.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta cũng mỉm cười thật lòng.
Nắng hôm ấy rất ấm.
Gió hôm ấy rất hiền.
Và ta biết, đây mới là cuộc đời mà ta muốn đi đến sau tất cả những năm tháng dài đằng đẵng.
HẾT.
