Nàng Thanh Niên Trí Thức Thập Niên 70 - Chương 20
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:26
Chuyện đó khiến bà Vương hận nàng thấu xương, cứ hễ có cơ hội là lại dùng lời lẽ cay độc để chà đạp.
Lần trước chuyện cái đùi gà cũng là định xem kịch hay, chẳng qua bị Tô Tình dùng vài giọt nước mắt hóa giải mất.
Cô Tô thanh niên trí thức đã đưa ra gia thế hiển hách nhà mình, ai mà dám khinh thường nữa? Cuối cùng mọi người đều đổ lỗi cho chuyện không có duyên phận, mà đã không có duyên thì còn gì để nói nữa đâu?
Bà Vương hừ lạnh: “Cô ta thì còn danh dự gì nữa chứ? Cả vùng này ai mà chẳng biết cô ta tự dâng hiến cho Bùi thanh niên trí thức mà người ta còn chẳng thèm!”
“Bà nói ‘tự dâng hiến’ nghe khó nghe quá. Đám thanh niên trí thức họ thích tự do tìm kiếm hạnh phúc, nỗ lực vì tình yêu của mình thôi. Giờ cô ấy đã kết hôn và có con rồi, đương nhiên là phải tu chí làm ăn, bà cũng đừng có đặt điều bôi nhọ người ta nữa.” Vợ Cương T.ử lên tiếng bảo vệ.
Ở trong làng, Tô Tình chẳng hề hay biết những chuyện này. Mãi đến khi bà cả Mã cắt cỏ về ghé qua kể lại, dặn nàng hãy sống cho tốt để kẻ xấu không có cơ hội chê cười, vì trong làng vẫn còn nhiều kẻ đang soi xét nàng lắm.
“Cuộc đời này làm gì có chuyện diễn kịch mãi được đâu bác. Giờ cháu cũng đã thông suốt rồi, dù sao cũng phải cùng Thế Quốc vun vén cho gia đình này thật tốt.” Tô Tình chân thành nói.
“Suy nghĩ được như vậy là tốt rồi.” Bà cả Mã hài lòng đáp.
“Đa tạ bác đã nói giúp cháu.” Tô Tình không quên lời cảm ơn.
“Có gì đâu, chẳng qua là bác ngứa mắt cái mụ già lúc nào cũng chỉ muốn phá hoại hạnh phúc của đứa khác thôi.” Bà cả Mã xua tay bảo.
Bà cả Mã ra về, Tô Tình bắt đầu băm thịt làm nhân. Rau xanh sau vườn vừa độ tươi ngon, băm nhỏ trộn cùng thịt heo là món nhân sủi cảo tuyệt hảo nhất.
Dẫu thịt hơi ít, rau hơi nhiều, nhưng mùi thơm vẫn nức mũi.
Chẳng mấy chốc nhân sủi cảo đã được chuẩn bị xong. Nàng ước tính thời gian rồi bắt đầu nặn bánh.
Bầu trời bên ngoài tối sầm lại, Tô Tình vừa nặn được vài cái thì những giọt mưa lớn bắt đầu lộp bộp rơi xuống, chỉ trong tích tắc đã biến thành một trận mưa rào trắng trời.
Nhưng Tô Tình không quá lo lắng, vì trước khi đi nàng đã dặn Vệ Thế Quốc mang theo nón lá rồi.
Chỉ là khi Vệ Thế Quốc trở về, anh vẫn bị ướt như chuột lột, chiếc nón chẳng thấy đâu. Tô Tình không khỏi xót xa hỏi: “Sao lại thế này, nón của mình đâu rồi?”
“Tôi đưa cho bác đại đội trưởng rồi.” Vệ Thế Quốc liếc nhìn nàng một cái.
Tô Tình còn có thể nói gì nữa đây? Nàng vội vào bếp nấu một bát nước gừng đường đỏ mang ra. Vệ Thế Quốc vừa thay bộ quần áo sạch sẽ bước ra đã thấy bát nước gừng đặt sẵn trên bàn.
Hành động nhỏ ấy khiến trái tim Vệ Thế Quốc khẽ rung động.
Thực ra anh rất muốn nói rõ với người đàn bà này rằng có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng có làm những việc này, đây không phải là việc nàng nên làm!
Làm vậy rất dễ khiến đàn ông nảy sinh ảo tưởng, mà ảo tưởng về chuyện gì thì ai cũng hiểu rõ rồi!
Nhưng anh quá hiểu tính nết của nàng, kiêu ngạo vô cùng, sao có thể để mắt tới một gã nông dân như anh được.
“Nước còn nóng lắm, mình đợi một lát cho nguội bớt rồi hãy uống.” Tô Tình dặn dò.
Nàng biết vì thành phần gia đình mà Vệ Thế Quốc sống không dễ dàng gì. Nếu không thì trước đây sao nguyên chủ Tô Tình lại có thể dùng cái mác "bị sàm sỡ" để ép anh phải cưới mình cho bằng được?
Chẳng qua là anh không muốn chuyện ầm ĩ ra ngoài, nên mới chấp nhận giải quyết êm thấm trong làng. Vệ Thế Quốc vốn khéo léo, hay giúp đỡ mọi người nên danh tiếng trong làng cũng không tệ, dẫu thành phần gia đình có chút vấn đề nhưng bù lại anh có ý thức giác ngộ cao, nên chẳng ai làm khó anh.
Nhưng nếu chuyện vỡ lở ra ngoài làng thì lại là chuyện khác.
Chính vì thế mà nguyên chủ Tô Tình mới có thể đường hoàng bước vào nhà họ Vệ.
Việc anh nhường nón cho đại đội trưởng đã cho thấy cách đối nhân xử thế của anh tuyệt vời đến nhường nào.
Đối với chuyện này Tô Tình không nói gì thêm, nhưng bát nước gừng thì nhất định phải bắt anh uống cho bằng được.
Vệ Thế Quốc định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, lẳng lặng ngồi nhìn màn mưa ngoài hiên.
Tô Tình cũng không vội luộc sủi cảo, nàng nhìn trời rồi bảo: “Trận mưa này chắc còn lâu mới tạnh được mình nhỉ?”
“Không sao, còn lâu mới đến mùa gặt, trời nắng nóng thế này mưa xuống cũng đỡ phải tưới tiêu.” Vệ Thế Quốc đáp.
Tô Tình gật đầu: “Mưa xuống không khí cũng mát mẻ hơn hẳn, chứ ngồi trong nhà nãy giờ oi bức quá.”
Vệ Thế Quốc im lặng.
“Mau uống đi mình, chắc nguội bớt rồi đấy.” Tô Tình nhắc lại.
Vệ Thế Quốc bưng bát nước gừng lên uống cạn.
Vị ngọt lịm pha lẫn chút cay nồng của gừng lan tỏa khắp cơ thể khiến anh cảm thấy ấm áp vô cùng. Thực ra anh thấy chẳng cần thiết phải uống nước gừng làm gì, trời nóng thế này, tắm sông còn chẳng sao huống hồ là chút nước mưa.
Nhưng vì nàng đã cất công nấu, anh cứ uống cho nàng vui lòng, tránh để không khí trong nhà thêm căng thẳng.
Tô Tình rất hài lòng, nàng còn rót cho anh ít nước súc miệng, rồi mới vào bếp luộc sủi cảo.
Vệ Thế Quốc ngồi dưới mái hiên ngắm màn mưa, cảm nhận hơi ấm từ gian bếp tỏa ra, nơi người đàn bà ấy đang bận rộn chuẩn bị bữa cơm cho anh.
Trái tim sắt đá của anh bỗng chốc trở nên mềm yếu lạ thường.
Anh thầm nghĩ, nếu cứ thế này mà sống trọn đời chắc cũng không tệ. Nhưng rồi anh lại tự giễu mà lắc đầu.
====================
