Nàng Thanh Niên Trí Thức Thập Niên 70 - Chương 4
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:22
“Tô tiểu thư, cô đi đâu về đó?” Một bà thím nhìn thấy nàng liền đon đả chào hỏi.
“Mã đại nương, tôi ra hợp tác xã mua ít tương giấm. Đây là hạt dưa tôi mới mua, mời bà dùng thử.” Tô Tình nhìn thấy bà thím, trong đầu lập tức hiện lên thông tin liên quan.
Đây chẳng phải là người mà nguyên chủ vẫn thường đổi trứng gà cùng đó sao? Nàng muốn tạo dựng mối quan hệ tốt nên bốc một nắm hạt dưa đưa qua.
Mã đại nương vội vàng từ chối: “Không cần đâu, tôi làm gì có phúc mà ăn thứ quà bánh này.”
Đồ đã đưa ra không có lý gì thu lại, Tô Tình trực tiếp nhét vào tay bà.
Thấy nàng chân thành, Mã đại nương cười nói: “Vậy tôi không khách khí với cô nữa nhé?”
“Đại nương khách sáo làm gì? Mà này, bà có quen nhà nào không, tôi muốn tìm mua ba con gà con về nuôi.” Tô Tình nói xong liền hạ thấp giọng: “Nhưng dù tự nuôi gà thì tôi vẫn muốn đổi trứng của bà, nếu nhà bà có trứng thì cứ để cho tôi.”
“Trong nhà hiện còn tích được một cân, nếu cô cần thì tôi mang qua cho?” Mã đại nương sốt sắng, đây chính là lý do bà chủ động bắt chuyện với Tô Tình.
“Được ạ.” Tô Tình gật đầu.
“Vậy lát nữa tôi mang sang. Còn gà con, để tôi qua nhà lão Trần hỏi giúp cho? Nhà ông ấy vừa có lứa gà mới nở, nhưng một con gà con phải đổi bằng ba quả trứng đấy.” Mã đại nương cho biết.
“Ba quả trứng sao? Hơi đắt nhỉ.” Tô Tình nói: “Đại nương hỏi giúp tôi xem, năm quả trứng đổi lấy ba con có được không? Tôi nuôi một lúc ba con, cũng chưa biết liệu có nuôi sống hết được không.”
Mã đại nương gật đầu đồng ý.
Tô Tình quay về nhà, một lát sau Mã đại nương đã mang trứng và ba con gà con tới. Trứng gà không to lắm, một cân được chừng chín quả. Nhờ Mã đại nương nói khéo, cuối cùng sáu quả trứng đã đổi được ba con gà con.
“Tôi còn đặc biệt chọn những quả trứng gà lứa cho nhà lão Trần đấy.” Mã đại nương khoe công.
Tô Tình cười đáp: “Đa tạ đại nương, ba con gà này trông nhanh nhẹn quá, quả nhiên những việc này phải nhờ người kinh nghiệm như bà mới xong.”
Được khen ngợi, Mã đại nương rất đỗi vui mừng, cười hỉ hả: “Các cô cậu tri thức nói năng thật nhã nhặn, có gì mà phải tạ? Đây là việc nên làm mà. Ba con gà này tôi đã xem kỹ rồi, đều là gà mái cả, cô cứ yên tâm mà nuôi, chắc chắn sẽ khéo lắm!”
Tô Tình trả tiền cho bà. Một cân trứng gà giá không cao, chỉ ba hào bạc.
Mã đại nương mang ra trạm thu mua cũng giá đó, nhưng ở đó người ta còn kén chọn đủ đường, phân gà không được, trứng nhỏ không lấy. Ở nông thôn chỉ trông chờ vào chút sản vật này để trang trải.
Dù bị làm khó dễ cũng phải chịu, phải gom góp những quả tốt nhất mang đi. Nay bán cho Tô Tình thì vừa nhanh gọn lại vừa có lợi hơn.
“Nhà đại nương đông người, trứng gà chắc không dư dả mấy. Nếu có nhà nào khác muốn bán, đại nương giúp tôi đổi thêm nhé?” Tô Tình vừa thả gà vào chuồng vừa nói với Mã đại nương.
“Vẫn muốn mua nữa sao? Cô ăn sao cho hết?” Mã đại nương ngạc nhiên.
“Chỉ sợ thiếu chứ làm sao mà hết được.” Tô Tình cười đáp.
Mã đại nương nhìn nàng, chân thành khuyên nhủ: “Tô tiểu thư à, cuộc sống nên biết tiết kiệm một chút. Tôi biết nhà cô ở phố thị, cha mẹ anh em đều là công chức, hàng tháng đều gửi tiền phiếu về cho cô, nhưng ngày dài tháng rộng, cô và Thế Quốc giờ chưa có con cái thì còn thong thả, chứ sau này có con rồi mới thấy cảnh 'thằng nhỏ ăn nghèo thằng lớn', lúc đó mới biết khổ. Có tiền thì nên tích cóp thì hơn.”
Vị Tô tiểu thư này từ khi về đại đội đã nổi danh là một "tiểu thư khuê các", làm việc chẳng ra hồn nhưng ăn uống thì lại đòi hỏi rất cao!
Nàng không chỉ đổi trứng của Mã đại nương mà còn đổi của nhiều người khác trong thôn, gia cảnh sung túc là điều ai cũng biết.
Không chỉ ăn ngon, nàng còn mặc đẹp, quần áo nhiều vô kể, bộ nào bộ nấy đều là vải vóc thượng hạng, chẳng có lấy một mảnh vá.
Đúng chất một tiểu thư giàu sang.
Tô Tình đương nhiên hiểu rõ điều này, trong sách nàng vốn được xây dựng với hình tượng tiểu thư ác độc mà.
Cha mẹ đều là công chức, hai anh trai cũng có việc làm ổn định, em trai thì đang đi học việc. Nàng vốn chẳng cần phải về nông thôn, là em trai nàng phải đi, nhưng nàng vì theo đuổi người trong mộng mà bất chấp tất cả để đi theo.
Người đó không ai khác chính là nam chính Bùi T.ử Du.
Vì anh ta mà nàng điên cuồng, vì anh ta mà nàng làm bao chuyện dại dột, cuối cùng chẳng nhận lại được gì.
Giờ đây Tô Tình đã đến, nàng đương nhiên không đi vào vết xe đổ đó, nàng chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên, tự tại.
“Ý tốt của đại nương tôi xin nhận, nhưng chỉ là mấy quả trứng gà, không tính là hoang phí đâu ạ.” Tô Tình hiểu bà có lòng tốt nên nhẹ nhàng đáp.
Ba hào một cân trứng, ở cái thời buổi thiếu thốn này, ngoài trứng ra nàng chẳng còn món gì bổ dưỡng hơn, đương nhiên nàng sẽ không tiết kiệm khoản này.
Tiền riêng của nàng đã tiêu gần hết vào đôi giày mới trong lần lên huyện trước, nhưng Vệ Thế Quốc có tiền, nàng định đợi cha gửi tiền về sẽ bù lại sau.
Mã đại nương thấy nàng kiên quyết như vậy thì cũng chẳng biết nói gì thêm, đành thôi không khuyên can nữa.
Sau khi bà đi khỏi, Tô Tình vào bếp bắt đầu đun nước chuẩn bị bữa tối.
Trong ấm vẫn còn nước, nhưng nàng châm thêm một ít, phần còn lại dùng để nấu một nồi cháo ngô.
Nàng ra vườn hái hai quả dưa chuột để sẵn trong bếp, đợi Vệ Thế Quốc về sẽ làm món trứng xào dưa chuột. Sau đó nàng hái một quả cà chua, vừa ăn vừa thong thả đọc sách.
Lúc này, bên ngoài có tiếng một cô gái gọi cửa hỏi nàng có nhà không.
====================
