Nàng Thanh Niên Trí Thức Thập Niên 70 - Chương 72
Cập nhật lúc: 21/01/2026 13:23
Tô Tình mỉm cười hạnh phúc nhìn chồng. Chờ anh trò chuyện xong, nàng mới rướn người đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy.
Vệ Thế Quốc tất nhiên chẳng hề khách sáo, hai vợ chồng quấn quýt trên giường một hồi lâu, cảm giác như thời gian trôi qua quá nhanh.
“Em ngủ đây.” Sau khi âu yếm, Tô Tình ngáp một cái, cả người thả lỏng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Vệ Thế Quốc dịu dàng: “Ngủ đi em.”
Tô Tình tinh nghịch b.úng nhẹ vào "chỗ đó" của anh một cái rồi mới cười khì khì nhắm mắt lại. Vệ Thế Quốc bất đắc dĩ thở dài, nhưng không dám động vào vợ, chỉ biết ôm nàng vào lòng cùng đi vào giấc mộng.
Cuộc sống trong thôn cứ thế trôi qua. Mệt thì có mệt thật, nhưng khi nhìn những hạt lương thực được phơi khô, đóng bao cẩn thận đưa vào kho, niềm hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt mỗi người dân lại có sức lan tỏa kỳ lạ.
Ngay cả một người vốn không có nhiều sự gắn kết như Tô Tình cũng cảm thấy bị lay động, trong lòng dâng lên một nỗi thỏa mãn khó tả.
Và thật may mắn làm sao, ngay đêm đầu tiên sau khi lương thực đã yên vị trong kho, trận mưa thu đầu mùa đã trút xuống. Không khí oi bức bấy lâu nay lập tức được xua tan bởi sự mát mẻ, dịu dàng của cơn mưa.
Tô Tình bảo Vệ Thế Quốc lấy chiếc chăn bông cũ của anh ra dùng tạm, vì chiếc chăn mới nàng đặt người ta làm vẫn chưa xong.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc chăn cũ của chồng, Tô Tình chỉ biết cạn lời... Đây đúng chất là chăn của một gã đàn ông độc thân, hay nói đúng hơn là một chiếc chăn rách nát như của bang chủ cái bang vậy.
Nó không bẩn, vì anh vốn là người sạch sẽ, nhưng nó quá cũ nát và bông bên trong đã đóng thành cục cứng ngắc.
Trước đây Tô Tình chưa từng động đến đống đồ cũ này, không ngờ nó lại thê t.h.ả.m đến mức này.
“Trước đây anh vượt qua mùa đông bằng cái này sao?” Nàng xót xa nhìn anh.
“Vợ ơi, đợi tạnh mưa anh sẽ đi lấy chăn mới về ngay. Anh đặt hẳn hai chiếc, mỗi chiếc nặng mười cân đấy!” Vệ Thế Quốc vội vàng giải thích.
Tô Tình nuốt nước bọt: “Mười cân á? Anh định đè c.h.ế.t em à? Nặng thế sao mà thở nổi?”
“Mùa đông ở đây lạnh lắm em ạ, giường sưởi chỉ ấm được đến nửa đêm thôi, về sáng là phải dùng đến chăn dày như thế mới chịu được.” Vệ Thế Quốc nói.
Tô Tình chưa từng trải nghiệm mùa đông ở vùng nông thôn này nên cũng không nói gì thêm, cứ để anh sắp xếp.
“Thế đêm nay anh phải ôm em ngủ đấy, không là em cảm lạnh mất.” Nàng nũng nịu nhìn anh.
Vệ Thế Quốc trịnh trọng gật đầu: “Vợ yên tâm, đêm nay anh nhất định sẽ sưởi ấm chăn đệm cho em!”
“Dẻo mồm.” Tô Tình cười mắng, nhưng vì chuyện chiếc chăn rách này mà nàng thấy không yên tâm, liền lục lọi đống quần áo mùa đông của anh ra xem.
Và nàng lại một lần nữa thở dài bất lực. Đúng là phong cách của một "thẳng nam" chính hiệu, quần áo cái nào cái nấy đều sờn rách, chắp vá lung tung.
“Năm nào cũng được chia bông mới, thế bông của anh đâu hết rồi?” Tô Tình bực mình hỏi.
“Anh đem cho chị cả với cô út hết rồi, nhà họ thiếu thốn hơn mình.” Vệ Thế Quốc thật thà đáp.
“Thế anh không thiếu chắc? Nhìn xem, đống bông này đã dùng bao nhiêu năm rồi? Nếu em không gả cho anh, chắc năm nay anh lại định mặc đống giẻ rách này qua mùa đông chứ gì?” Tô Tình lườm anh, người đàn ông này thật chẳng biết thương lấy bản thân mình gì cả!
Bị vợ mắng nhưng trong lòng Vệ Thế Quốc lại thấy ấm áp vô cùng, anh chỉ biết đứng đó gãi đầu cười ngây ngô.
“Đồ ngốc, sau này con trai con gái mình không được giống anh đâu đấy.” Tô Tình vừa lầm bầm vừa tỉ mẩn sắp xếp lại đống quần áo cho anh.
Nàng thì chẳng cần lo lắng, mấy ngày trước bố mẹ nàng đã gửi một bưu kiện lớn từ thành phố về, bên trong có đầy đủ quần áo, giày vớ mùa đông cho nàng. Ngoài ra còn có sữa bột, kẹo sữa, đường đỏ cùng tiền và phiếu thịt.
Qua đó cũng đủ thấy nhà họ Tô yêu thương con gái đến nhường nào.
Tô Tình không sợ rét, nhưng nhìn Vệ Thế Quốc chẳng có món đồ nào ra hồn, nàng thấy xót xa vô cùng.
Đêm đã khuya, Vệ Thế Quốc vội vàng leo lên giường sưởi ấm chỗ cho vợ.
“Người ngợm gì mà cứng như đá ấy.” Tô Tình véo nhẹ vào cánh tay anh, miệng thì chê nhưng tay vẫn không rời.
Vệ Thế Quốc cười thầm. Anh thừa biết vợ mình chỉ giỏi khẩu xà tâm phật, thực chất nàng mê mẩn thân hình rắn rỏi này của anh lắm. Mỗi khi anh ở trần bổ củi hay tắm rửa, nàng cứ giả vờ bận rộn nhưng đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t vào người anh không rời.
Vì thế, dù ở ngoài luôn ăn mặc kín cổng cao tường nhưng hễ về đến nhà là Vệ Thế Quốc lại thích cởi trần đi lại trước mặt vợ, khiến nàng không kìm được mà liếc nhìn.
“Vợ ơi, em sờ thử chỗ này xem.” Anh nắm tay nàng đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình.
Tô Tình giờ đây đâu còn là cô gái ngây thơ như trước, hai người đã có bao nhiêu lần mặn nồng, tay nàng cũng chẳng ít lần mỏi nhừ vì giúp anh... giờ còn ngại ngùng gì nữa? Nàng liền không khách sáo mà ra tay "khám phá".
Cảm giác dưới bàn tay thật khiến nàng hài lòng. Đàn ông là phải thế này chứ, tuy có hơi thô ráp một chút nhưng... thật đầy sức sống.
Vệ Thế Quốc bị vợ chạm vào người thì khó lòng kiềm chế, chẳng mấy chốc đã không chịu nổi, bắt đầu những cử chỉ âu yếm nồng nàn.
Anh định nhờ nàng dùng tay giúp mình như mọi khi, nhưng Tô Tình lại thẹn thùng thầm thì: “Đã qua ba tháng đầu rồi anh...”
Đôi mắt Vệ Thế Quốc sáng rực lên như hai ngọn đèn pha.
Tô Tình ngượng đến mức định lấy chăn trùm kín đầu, nhưng sao thoát được "con hổ đói" đã nhịn bấy lâu nay?
====================
