Nàng Thanh Niên Trí Thức Thập Niên 70 - Chương 79
Cập nhật lúc: 23/01/2026 13:02
Đèn đã tắt, trong bóng tối, đôi vợ chồng trẻ quấn lấy nhau nồng cháy.
“Vợ ơi, được không?” Một lúc lâu sau, Vệ Thế Quốc khàn giọng hỏi.
Tô Tình làm sao chịu nổi giọng nói trầm ấm ấy, khẽ “ừ” một tiếng đồng ý. Hắn liền tiến tới, chẳng cần nàng nhắc nhở, hắn cũng vô cùng cẩn thận và dịu dàng với nàng.
Xong việc, Tô Tình mệt lả đi, thiếp vào giấc ngủ. Vệ Thế Quốc dậy lau dọn cho nàng rồi mới chui vào chăn ôm lấy người vợ xinh đẹp của mình mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau khi Tô Tình thức dậy, Vệ Thế Quốc đã làm xong bữa sáng.
“Em cảm giác hôm nay còn lạnh hơn hôm qua nữa.” Tô Tình cuộn tròn trong chăn, không muốn dậy.
“Bên ngoài đang mưa nhỏ.” Vệ Thế Quốc đáp.
Tô Tình bừng tỉnh: “Hèn gì.” Nàng định mở cửa sổ xem thử.
Vệ Thế Quốc ngăn lại: “Đừng mở, gió lớn lắm, coi chừng bị cảm.”
Tô Tình nói: “Anh đừng đóng cửa c.h.ặ.t quá, giường sưởi vẫn còn nóng, để không khí lưu thông chút.”
Thiết kế giường sưởi trong nhà rất tốt, Tô Tình rất thích vì nó thông với bếp lò, hễ nhóm lửa là giường sẽ ấm lên.
Dù không hiểu lắm nhưng sợ trong phòng quá ngột ngạt, Vệ Thế Quốc không đóng cửa phòng quá kín.
“Trong phòng đầy mùi đó, mở hé cửa sổ một chút cho thoáng khí đi.” Tô Tình đỏ mặt nói.
Lúc đầu Vệ Thế Quốc chưa hiểu “mùi đó” là mùi gì, nhưng nhìn biểu cảm của nàng, hắn lập tức nhận ra, hít hà một hơi rồi hỏi: “Tan hết chưa?”
“Mở ra một chút.” Tô Tình giục.
Vệ Thế Quốc cười, mở hé một khe nhỏ. Dù chỉ là một khe nhỏ nhưng gió lạnh đã ùa vào, không khí trong phòng lập tức trở nên trong lành hơn.
“Để một lát rồi đóng lại là được.” Tô Tình lúc này mới hài lòng.
“Cái mùi đó là mùi gì nhỉ, sao anh chẳng ngửi thấy?” Vệ Thế Quốc ngồi xuống bên cạnh, nhìn nàng trêu chọc.
Tô Tình thấy hắn giả vờ đứng đắn, liền véo nhẹ vào hông hắn một cái: “Anh nói xem là mùi gì? Đã ngửi qua mùi hoa thạch nam chưa? Chính là cái mùi đó đấy!”
Vệ Thế Quốc cười lớn, hắn chẳng biết hoa thạch nam mùi vị ra sao, nhưng chắc chắn chẳng phải mùi gì “đứng đắn” rồi.
Hai người đùa giỡn trên giường một lúc rồi Tô Tình mới dậy ăn sáng.
Ăn xong, nàng lại tiếp tục đan áo. Hôm nay trời lạnh thật sự, Tô Tình lấy chiếc áo khoác dày cộp ra bắt Vệ Thế Quốc mặc vào.
Vệ Thế Quốc chê áo quá dày và nóng: “Anh còn phải đi nhào bột làm màn thầu, mặc cái này vướng víu lắm. Trên người anh mặc thế này là ấm rồi, chưa lạnh đến mức đó đâu.”
“Giờ chắc chỉ tầm mười một, mười hai độ thôi, thế mà còn chưa đủ lạnh sao?” Tô Tình gắt gỏng, hôm qua nàng đã phải dùng đến cái chăn bông mười cân rồi.
“Không lạnh thật mà, không tin em sờ thử xem, người anh nóng hôi hổi đây này.” Vệ Thế Quốc nói. Chiếc áo hắn đang mặc cũng khá tốt, lại còn mặc hai cái quần, bên trong là quần thu giữ nhiệt rất ấm.
Nhưng có một kiểu lạnh gọi là “vợ thấy anh lạnh”, quả là một sự gánh vác ngọt ngào.
Thấy hắn thực sự không lạnh, vả lại trong bếp lò luôn có nước nóng, nhiệt độ cũng cao hơn nên nàng không ép nữa.
Tô Tình ngồi trên giường đan áo, còn Vệ Thế Quốc thì hì hục nhào bột làm màn thầu.
Thời tiết này màn thầu làm xong có thể để được hai ba ngày không lo bị hỏng, lúc nào muốn ăn chỉ cần đem hấp lại là xong, rất tiện lợi.
Màn thầu không phải làm hoàn toàn bằng bột mì trắng. Vợ hắn có khẩu vị khá đặc biệt, không phải vì tiết kiệm mà nàng thực sự thích ăn màn thầu ngô. Loại màn thầu trộn giữa bột mì và bột ngô khi hấp lên nàng ăn rất ngon lành.
Vệ Thế Quốc nhào bột xong để đó cho bột nở, rồi lau sạch tay vào ngồi chơi với vợ. Tô Tình ướm thử chiếc áo len đã gần hoàn thiện lên người hắn, hài lòng nói: “Hôm nay là xong rồi.”
Cả ngày nàng chẳng có việc gì làm ngoài đan lát nên tốc độ rất nhanh.
“Vậy hôm nay là mặc được luôn rồi à?” Vệ Thế Quốc nhướng mày.
“Trước khi mặc em phải là qua cho anh đã.” Tô Tình nói.
Điều kiện hiện tại còn đơn sơ nên mọi thứ đều giản lược. Nàng tự chế một cái bàn là đơn giản, lót một miếng vải mỏng rồi là qua một lượt. Nhiệt độ tuy đủ nóng nhưng kết quả không lý tưởng lắm, bù lại cảm giác khi chạm vào rất mềm mại. Nàng đan áo ngay trên giường sưởi nên áo rất sạch, không cần tốn quá nhiều công sức.
Tối đến, Vệ Thế Quốc khoác lên mình chiếc áo len vừa vặn đến từng milimet, không thừa một phân, không thiếu một ly.
Chẳng trách vợ hắn cứ nhất quyết đòi đan cho hắn một cái, mặc vào đúng là ấm áp vô cùng.
“Cứ cười ngốc mãi thế.” Tô Tình trêu.
Gã trai “cười ngốc” ấy ngày hôm sau đã định mặc mỗi chiếc áo len đó ra ngoài. Kết quả là bị Tô Tình lườm cho hai cái sắc lẹm. Hôm qua vừa mưa xong, hôm nay trời lạnh buốt giá, nàng còn chẳng muốn bước chân ra khỏi cửa mà hắn định phong phanh thế sao?
Nàng bắt hắn mặc thêm áo khoác, rồi đưa cho một hộp bánh quy hạt óc ch.ó và một gói kẹo sữa mới cho phép ra cửa.
Hắn đi sang nhà chị gái Vệ Thanh Mai để đặt mua thịt dê.
Trần quả phụ rất quý Vệ Thế Quốc, vì cậu em vợ này không ít lần giúp đỡ cháu nội cháu ngoại bà. Năm nay hắn lấy vợ, dù không mang đồ sang thường xuyên như trước nhưng bà cũng không trách, vì ai chẳng biết lấy vợ rồi phải khác, nhất là khi vợ hắn còn đang mang thai.
Dù không có quà cáp, Trần quả phụ vẫn rất niềm nở chào đón cậu em vợ cao lớn này.
Bà thầm mong đám cháu mình sau này cũng giống cậu, lớn lên cao to khỏe mạnh như vậy.
====================
