Nàng Thanh Niên Trí Thức Thập Niên 70 - Chương 82
Cập nhật lúc: 23/01/2026 13:02
“Được.” Vệ Thế Quốc gật đầu. Chị hắn quả thực không dễ dàng gì, phải lo toan cho cả gia đình, cũng may cuộc sống hiện tại cũng tạm ổn. Anh rể tuy chân yếu nhưng là người tốt, thím Trần tuy hơi tính toán nhưng cũng là người hiểu chuyện, không đối xử tệ với chị hắn.
“Nói mới nhớ, em vẫn chưa gặp cô em chồng lần nào nhỉ.” Tô Tình nhướng mày.
“Nó ít khi về nhà lắm.” Vệ Thế Quốc đáp.
Tô Tình mỉm cười không nói gì thêm, về cô em chồng đó nàng cũng có nghe qua, không được hiền hậu và biết lo cho anh em như chị cả đâu.
Nàng lấy len ra tiếp tục đan áo cho cha mẹ mình, vừa đan vừa hỏi: “Mà này, bao giờ thì đội sản xuất mới chia tiền hả anh?”
Thái Mỹ Giai còn nợ nàng tiền, nàng phải tìm cơ hội đòi lại mới được. Mười hai đồng bạc chứ có ít ỏi gì đâu, ném xuống nước còn nghe tiếng bõm, chứ đưa cho loại người như Thái Mỹ Giai thì đúng là phí của.
“Chắc vài ngày tới thôi.” Vệ Thế Quốc đáp.
“Em vẫn chưa hỏi anh, tháng nào anh cũng mua bao nhiêu đồ thế này, tiền trong nhà có đủ tiêu không?” Tô Tình chớp mắt hỏi.
Vệ Thế Quốc gật đầu: “Trước đây anh sống một mình chẳng tiêu pha gì, tiền đều để dành cả đấy.”
“Đưa đây em giữ cho. Từ giờ tiền nong trong nhà để em quản, lúc nào cần anh cứ bảo em.” Tô Tình bình thản tuyên bố quyền quản lý tài chính.
Vệ Thế Quốc bật cười: “Tiền để đâu mà em chẳng biết?” Hắn đi tới góc giường sưởi, mở ngăn bí mật lấy ra một cái hộp gỗ, toàn bộ tiền của hắn đều ở trong đó.
Đón lấy chiếc hộp, Tô Tình mới nói: “Anh tự tay đưa cho em và em tự ý lấy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đồng chí Vệ Thế Quốc, kể từ bây giờ, em chính thức tiếp quản quyền trượng tài chính của gia đình này.”
Vệ Thế Quốc cười hiền lành.
Tô Tình lườm hắn một cái rồi bắt đầu kiểm kê. Trước khi cưới nàng, Vệ Thế Quốc đúng là ít tiêu tiền, thỉnh thoảng mới mua ít đồ gửi cho chị cả và em gái. Nhưng từ khi có nàng, tiền tiêu tốn hơn hẳn.
Dù vậy, nàng vẫn đếm được hơn một trăm đồng tiền tiết kiệm.
Nhưng Tô Tình cũng biết rõ, Vệ Thế Quốc vẫn còn giấu nàng số vàng miếng và đồ cổ mà nhà họ Vệ đã chôn giấu từ nhiều năm trước dưới nền đất sân sau.
Bản thân Tô Tình cũng có tiền do cha mẹ gửi cho, nàng vẫn giữ kỹ. Trừ số tiền trước đây bị nguyên chủ tiêu xài hoang phí, số còn lại cộng với tiền của Vệ Thế Quốc, tổng cộng trong nhà hiện có gần sáu trăm đồng.
“Vợ à, thương lượng với em chuyện này được không?” Vệ Thế Quốc ngập ngừng nói.
“Hửm?” Tô Tình nhìn hắn.
“Vợ ơi, sau này em đừng bảo ba mẹ gửi đồ tới nữa được không?” Vệ Thế Quốc nhìn nàng, thành thực nói.
Tô Tình hiểu ngay lập tức, nàng đặt tiền sang một bên, tựa vào lòng hắn bảo: “Em biết mình đã là con gái gả đi, cứ để nhà ngoại tiếp tục trợ cấp thì không hay, dễ bị người ta lời ra tiếng vào. Hơn nữa các anh em cũng phải cưới vợ, tuy ba mẹ là thương con gái nhưng dù sao cũng dễ nảy sinh mâu thuẫn gia đình.”
Nàng đã là con gái gả đi, dù ba mẹ có thương nàng đến đâu thì đây cũng chẳng phải kế lâu dài, không đợi Vệ Thế Quốc nói, trong lòng nàng cũng tự hiểu rõ.
Nói xong, Tô Tình ngước nhìn Vệ Thế Quốc: “Thế Quốc, em biết anh có bản lĩnh, hoàn toàn có thể nuôi em trắng trẻo mập mạp. Nếu chỉ có một mình, em thế nào cũng được, xuất giá tòng phu, cùng anh ăn cơm rau dưa em cũng cam lòng. Nhưng hiện tại trong bụng em có Tiểu Vệ anh và Tiểu Vệ em, nếu ở trong bụng không được bồi bổ tốt, sau này sinh ra rất khó bù đắp. Đường làm ăn của anh tuy tốt nhưng lại không thể lộ ra ngoài, còn bưu kiện của ba mẹ em gửi tới lại có thể đường đường chính chính mang về. Thế Quốc, chúng ta… nhẫn nhịn thêm chút nữa được không?”
Năm nay đã là cuối năm bảy mươi lăm rồi, sang năm hội nhóm kia sẽ tan rã, năm sau nữa kỳ thi đại học sẽ khôi phục.
“Vợ ơi, anh biết rồi.” Vệ Thế Quốc nghe vậy thì cảm động không thôi.
“Anh đừng có gánh nặng tâm lý, Tiểu Vệ anh và Tiểu Vệ em là cháu ngoại của ba mẹ em, họ chỉ có mình em là con gái, cũng chỉ có hai đứa cháu ngoại này, gửi chút đồ cho cháu cũng là tâm ý của bậc trưởng bối. Hơn nữa em gả đến tận đây họ đã đủ buồn rồi, nếu em lại không nhận đồ của họ, chắc chắn họ sẽ càng buồn hơn, chuyện này cứ phải từ từ thôi.” Tô Tình nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Ừm, là anh nghĩ lệch lạc rồi.” Vệ Thế Quốc ôm lấy nàng.
“Phàm là đàn ông có chút cốt khí đều không muốn ăn bám, anh không nghĩ sai đâu, chính vì anh có bản lĩnh nên mới không muốn ăn cơm mềm của em. Nhưng anh tin em đi, hiện tại chỉ là tạm thời thôi, em đợi ngày anh thăng tiến vượt bậc sau này!” Tô Tình nghiêm túc nói.
Trong lòng Vệ Thế Quốc tràn đầy thỏa mãn, được người phụ nữ của mình khẳng định như thế, sao hắn có thể không mãn nguyện cho được?
Hắn cười nhìn nàng: “Không sợ anh để em phải ăn cám nuốt rau cả đời sao?”
“Sợ gì chứ, cùng lắm thì em nuôi anh. Anh thấy mấy quyển sách này không? Trong sách tự có lầu vàng, trong sách tự có ngọc đẹp!” Tô Tình chỉ vào đống sách vở, nói.
Cách đây không lâu nàng còn viết một bài về thanh niên tri thức thu hoạch vụ thu, và một bài về khát vọng tương lai của thanh niên xuống nông thôn để gửi đi nhuận b.út, không biết có được chọn không? Nếu được đăng thì sẽ có tiền nhuận b.út đấy.
“Cơm mềm của nhạc phụ nhạc mẫu thì anh không muốn ăn, nhưng cơm mềm của vợ thì anh chắc là ăn được, tuổi lớn rồi, lại thích đúng vị này!” Vệ Thế Quốc cũng biết chuyện nàng gửi bài, chính hắn là người đi gửi giúp nàng mà. Lúc này lòng hắn mềm nhũn, ôm lấy người vợ đang đòi nuôi mình, cười nói.
====================
