Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ - Chương 114
Cập nhật lúc: 22/03/2026 08:07
“Đang sầu tối nay không có gì ăn đây!
Cô nương tự mình dâng tới cửa, đa tạ nhé!”
Hắc khí mãnh liệt vồ về phía nàng, bao trùm lấy toàn bộ khuôn mặt.
“Thơm quá thơm quá, linh thể thuần khiết thế này...
Ơ?
Sao lại...
A!”
Hắc khí hoảng hốt định chạy trốn, kết quả bị người ta túm c.h.ặ.t lấy.
Lần này đổi lại cô nương kia lên tiếng:
“Thức ăn tự dâng đến cửa giữa đêm hôm khuya khoắt?
Thiên hạ làm gì có chuyện tốt như vậy, đồ ngu!”
Trong bóng tối truyền đến tiếng nhai nuốt rột rẹt, hắc khí bị nuốt chửng hoàn toàn.
Cô nương lau mặt, vẫn là dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, độc hành trong bóng tối, tìm kiếm con mồi tiếp theo...
Đêm ở nước Dạ Lan đặc biệt dài, đối với những ma vật ở kinh thành mà nói, đây chắc chắn là một đêm khó khăn nhất.
Khi chân trời xuất hiện tia sáng mờ nhạt, cô nương đang nuốt chửng một con ma vật, bỗng nhiên cảnh giác nhìn sang bên cạnh:
“Ai?”
Từ góc phố lướt ra một người mặc áo đen đeo mặt nạ, quát nàng:
“Ngươi từ đâu tới?
Không biết quy tắc sao?”
Cô nương nuốt chửng luồng hắc khí cuối cùng, quay đầu lại, lộ ra ánh mắt hung tợn:
“Quy tắc gì?
Con mồi ta tìm được là của ta!
Ngươi muốn khiêu chiến ta sao?”
Người đeo mặt nạ nói:
“Đây là địa bàn của Dạ Ma điện hạ, những kẻ ngươi g-iết đều là thần dân của ngài ấy.”
Cô nương cười lạnh một tiếng:
“Dạ Ma hay không Dạ Ma gì ta chưa từng nghe qua.
Nếu ngươi đã muốn ngăn cản ta, vậy thì tới đây đi!”
Nàng phất tay phóng ra một luồng hắc khí, vồ về phía người đeo mặt nạ.
Người đeo mặt nạ hốt hoảng né tránh, nhìn thấy dấu vết bị ăn mòn trên mặt đất, thầm kinh hãi.
Con ma không rõ lai lịch này thật lợi hại...
Gã lập tức thay đổi thái độ, nặn ra một nụ cười:
“Các hạ chớ vội, Dạ Ma điện hạ của chúng ta mời ngài vào cung làm khách.”
Chương 96 Nhân chi vị (Vị người)
“Cô nương mời.”
Người áo đen tháo mặt nạ ra, hình dáng rõ ràng là một nội giám trong cung, gã cung kính dẫn người vào hoàng cung, biểu hiện chẳng khác gì phàm nhân.
Bạch Mộng Kim tò mò nhìn ngó xung quanh, vẻ mặt đầy hứng thú với mọi thứ.
“Đây là cái gì?”
Nàng chỉ vào chiếc guồng nước đang quay trong mương nước bên cạnh điện.
Nội giám trả lời:
“Đây gọi là Thủy Phong Xa (Quạt nước), vào lúc đại thử, phàm nhân dùng nó để làm mát.”
“Việc gì phải phiền phức thế này?”
Bạch Mộng Kim đưa tay chỉ một cái, cả con mương nước lập tức đóng thành băng, làn khí lạnh lẽo nhanh ch.óng lan tỏa khắp tòa cung điện.
Sắc mặt nội giám khẽ biến, cười bồi nói:
“Cô nương pháp lực thật mạnh.”
Ngưng nước thành băng không có gì lạ, nhưng nàng làm nhẹ nhàng như vậy, nếu dốc toàn lực thi triển thì chẳng lẽ cả hoàng cung này cũng đóng băng được sao?
Mạnh thêm chút nữa, cả tòa thành này...
Bạch Mộng Kim lại vẫy tay một cái, khối băng lại hóa thành nước trong, chảy róc rách.
“Cũng chẳng có gì thú vị, Dạ Ma điện hạ của các ngươi hằng ngày chỉ chơi trò này thôi sao?”
“Ơ...”
Cách đó không xa truyền đến một tràng cười như chuông bạc, kèm theo giọng nói yểu điệu:
“Bệ hạ tới đây, tới bắt thiếp đi!”
Bạch Mộng Kim bị thu hút sự chú ý.
Nàng đi vòng qua tiền điện, vén rèm lụa lên, thấy ở hậu điện có đám nam nữ đang bịt mắt đuổi bắt nô đùa với nhau.
Người đàn ông mặc long bào, dưới cằm để râu, trông đã có tuổi.
Cô gái kia lại thanh xuân mơn mởn, xinh đẹp hơn người.
Cô gái nọ nhận ra ánh mắt của nàng, liếc nhìn một cái rồi dỗ dành người đàn ông đi về phía thiên điện:
“Bệ hạ mệt rồi sao?
Thần thiếp chạy không nổi nữa rồi!
Chúng ta đi nghỉ một lát nhé?”
“Được được được!”
Người đàn ông rối rít đồng ý, “Ái phi nói gì cũng được.”
Lát sau cô gái nọ quay lại, thần thái hoàn toàn không còn vẻ nũng nịu lấy lòng lúc nãy, mà là một vẻ lười biếng sau khi xong chuyện.
“Ngươi chính là kẻ mới tới đó sao?”
Bạch Mộng Kim không trả lời mà hỏi ngược lại:
“Dạ Ma?”
“Phải, ngươi cũng có thể gọi ta là Tuyên phi nương nương.”
Cô gái thổi thổi bộ móng tay đỏ rực.
Bạch Mộng Kim gật đầu:
“Vậy ngươi có thể gọi ta là Ngọc Ma đại nhân.”
Tuyên phi cười lạnh một tiếng, liếc xéo qua:
“Dám ở trước mặt bản cung tự xưng đại nhân, khẩu khí không nhỏ.
Ngươi từ đâu tới?
Có biết quy tắc không?”
“Ta từ đâu tới tại sao phải nói cho ngươi biết?
Quy tắc của ma chẳng phải là kẻ nào mạnh kẻ đó hưởng hết sao?”
“Khẩu khí lớn thật!”
Sắc mặt Tuyên phi trầm xuống, lòng bàn tay hất lên, năm ngón tay lập tức mọc ra những bộ móng sắc nhọn, “Ngươi không lẽ tưởng bản cung sợ ngươi chắc?”
Bạch Mộng Kim chẳng hề sợ hãi, cười nhạt:
“Loại ma vật cấp thấp như ngươi, quả nhiên chỉ biết đ-ánh đ-ánh g-iết g-iết.”
Tuyên phi tức đến nực cười:
“Ta là ma vật cấp thấp?
Cái loại đồ vật đi khắp nơi ăn tạp như ngươi mà dám nói ta là ma vật cấp thấp?”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Bạch Mộng Kim đưa ngón tay chỉ chỉ, “Ngươi tự xưng điện hạ, vậy mà lại không phải là chủ nhân của tòa hoàng cung này, còn trông mong nhận được sự tôn trọng của ta sao?”
“Ngươi thì biết cái gì?”
Tuyên phi hừ nói, “Bọn chúng nói, làm người thú vị hơn làm ma nhiều, ta chỉ muốn nếm thử mùi vị làm người thôi.”
Bọn chúng?
Bạch Mộng Kim để tâm đến câu nói này, mặt ngoài khinh miệt cười nói:
“Cái này mà gọi là mùi vị làm người sao, lão hoàng đế kia bao nhiêu tuổi rồi, vừa không trẻ trung cũng chẳng đẹp đẽ, ngươi hầu hạ lão chơi đùa, chính là lão đang hưởng thụ tuổi xuân của ngươi, ngươi nhận được cái gì?”
Tuyên phi sững người một lát, nói:
“Nhưng đây chẳng phải là nam hoan nữ ái của nhân gian sao?
Tại sao ta lại không nhận được gì chứ?”
“Cho nên ta mới nói, ngươi chính là một con ma vật cấp thấp.”
Bạch Mộng Kim ngẩng cao đầu, thập phần cao ngạo, “Làm người tuyệt vời nhất chính là hai chuyện, say nằm gối mỹ nhân, tỉnh nắm quyền thiên hạ.
Ngươi gặp lão hoàng đế kia còn phải dập đầu bái kiến, quyền lực rốt cuộc nằm trong tay ai?
Lão ta ngoài ngươi ra chắc chắn còn có những phi tần khác chứ?
Ai nấy đều trẻ trung xinh đẹp, sao lão không chọn lấy một kẻ vừa già vừa xấu?”
Tuyên phi bị nàng nói cho u mê luôn rồi, bộ móng nhọn mọc ra cũng vô thức thu lại.
“Vậy theo lời ngươi nói, ta phải trải nghiệm thế sự như thế nào?”
“Đơn giản thôi.”
Bạch Mộng Kim nói, “Hoàng đế là kẻ biết hưởng thụ nhất nhân gian, ngươi hãy đứng vào góc nhìn của lão mà xem thử.”
Tuyên phi nhíu mày, tưởng tượng mình là hoàng đế.
Tất cả mọi người gặp nàng đều quỳ lạy thỉnh an, cầu xin sự thương xót của nàng; hậu cung toàn là những thiếu niên lang đẹp đẽ, bọn họ vây quanh nàng nô đùa vui vẻ, trăm phương ngàn kế lấy lòng nàng...
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng vô thức nở nụ cười.
“Thế nào?
Mùi vị này chẳng phải tốt hơn nhiều sao?”
Bạch Mộng Kim mỉm cười hỏi nàng ta.
Tuyên phi ừm một tiếng, hỏi ngược lại:
“Sao ngươi lại biết nhiều như vậy?
Thấy ngươi đi khắp nơi ăn tạp, chắc là mới tới nhân gian không lâu chứ?”
