Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ - Chương 153
Cập nhật lúc: 22/03/2026 12:07
Lăng lão thái gia cười lớn ha ha:
“Tốt, tốt!
Có được đứa cháu như thế này, minh châu cũng phải lu mờ.
Duy Phương, tấm lòng hiếu thảo này của con, mới chính là trân bảo quý giá nhất đấy!”
Mọi người phụ họa cười rộ lên, thay nhau nịnh nọt:
“Lão gia t.ử dạy bảo có phương pháp!
Lăng tiểu thư quả là nhân trung long phượng!”
“Lăng tiểu thư hiếu tâm hiếm có, lão thái gia sau này có phúc rồi!”
“Nhìn viên long châu này đi, phẩm tướng cực tốt, là vị thu-ốc quý hiếm thấy, nói không chừng lão thái gia vừa uống vào là đột phá ngay đấy!”
Trong bầu không khí hài hòa vui vẻ ấy, bỗng nhiên có người hỏi:
“Lăng tiểu thư đã chuẩn bị chí bảo như long châu, vậy không biết Lăng thiếu tông chủ chuẩn bị cái gì vậy ạ?”
Lăng Bộ Phi:
“...”
Hắn không muốn để Lăng gia chiếm hời, nhưng cũng không thể để người ta bắt lỗi, vì thế đã nghe theo đề nghị của Bạch Mộng Kim, đi xin sư bá tổ một hạt giống linh chủng quý hiếm bị thất bại trong việc ươm mầm, dùng mượn chút sinh khí từ Âm Dương tán truyền sang, tạo ra ảo giác rằng nó vẫn còn sống, rồi chôn vào đất đem tặng.
Lăng gia hỏi tới, hắn liền nói đó là hạt giống của linh d.ư.ợ.c trân quý.
Đợi qua một thời gian nữa linh khí tan hết không nảy mầm được, thì đó cũng là do bọn họ tự mình trồng ch-ết, không liên quan gì đến hắn.
Cách làm này không thể nói là không thâm hiểm, Lăng gia nhận quà cũng không nghi ngờ gì, nhưng nếu đem ra trước mặt bàn dân thiên hạ, ở đây lại có tu sĩ Hóa Thần...
Bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào như vậy, Lăng Bộ Phi thần tình tự nhiên, nói:
“Muội muội hiến bảo theo cách thức thật độc đáo, ta là huynh trưởng, nếu cứ thế lấy ra thì thật ngại quá.
Lão tổ tông, liệu có thể cho tôn nhi chút thời gian, con đi chuẩn bị một chút được không ạ?”
Lăng lão thái gia lẽ nào lại không đồng ý?
Vãn bối thi nhau hiến bảo, lão cũng thấy nở mày nở mặt mà!
“Được!
Tấm lòng của con, lão tổ tông đều hiểu, cứ tận lực mà làm là được.”
Chương 130 Nước có dị
Sau khi xem xong màn hiến bảo của Lăng Duy Phương, tân khách liền tản ra.
Người thì quay lại uống r-ượu, kẻ thì đi tản bộ ngắm cảnh, người ngồi đàm đạo về đạo pháp, cũng có kẻ yêu cầu thuyền để đi dạo hồ.
Lăng gia đã chuẩn bị rất nhiều cho thọ yến lần này, ăn uống chơi bời không thiếu thứ gì.
Những kẻ thích xem náo nhiệt tìm đến hỏi:
“Không biết khi nào Lăng thiếu tông chủ hiến bảo vậy?
Đến lúc đó chúng tôi sẽ tới thưởng lãm.”
Lăng Bộ Phi chỉ có thể nói một khoảng thời gian đại khái:
“Sập tối nhé!”
Thế là tin tức được truyền tai nhau, rất nhanh mọi người đều đã biết.
Đợi những người khác đi hết rồi, Cơ Hành Ca hỏi:
“Huynh đã nghĩ ra cách để đối phó vượt qua thử thách chưa?”
Lăng Bộ Phi gật đầu:
“Có một ý tưởng, không biết có khả thi không.”
Lăng Duy Phương đã làm một màn Cửu Long Hiến Châu, vậy thì hắn sẽ làm một màn thiên giáng vẫn thạch vậy.
Cách này nói khó cũng không khó, chỉ cần bố trí một cái trận pháp là có thể giả mạo vẫn tinh, chỉ cần cảnh tượng đủ lớn, đến lúc đó tùy tiện vớ lấy một hòn đ-á thiên thạch nào đó đem dâng lên làm lễ vật, lẽ nào Lăng lão thái gia lại còn vạch trần hắn sao?
Nghe hắn trình bày ý tưởng xong, Bạch Mộng Kim ngẩng đầu nhìn trời, bấm ngón tay tính toán một hồi, gật đầu:
“Được đấy.”
Đêm nay thời tiết đẹp, lại phối hợp với địa thế, có thể đạt được hiệu quả thật giả khó phân.
Thế là, Lăng Bộ Phi sai người đi gọi Bách Lý Tự.
Lăng Duy Phương mỉm cười bước tới:
“Đại ca, huynh có cần muội giúp gì không?”
Nhân thủ tự mình tìm đến cửa thì tội gì không dùng, Lăng Bộ Phi đáp ứng ngay:
“Được thôi!”
Lăng Duy Quân đến chậm một bước, trơ mắt nhìn con thuyền bọn họ đi xa dần, ủ rũ quay đầu trở lại.
Yến tiệc cũng không cần thiết quay lại nữa, giờ những người còn đang uống r-ượu đều đang thao thao bất tuyệt với người quen, hắn một người cũng không quen biết, quay lại cũng chỉ thấy ngượng ngùng.
Đi dạo chơi thì núi Phục Vân là nơi hắn lớn lên, chỗ nào mà chẳng chơi qua rồi?
“Nhị ca, đi hái đào với bọn đệ không?”
Một thiếu niên khoảng mười ba mười bốn tuổi đi ngang qua, dừng lại gọi hắn.
Lăng Duy Quân lắc đầu:
“Không đi đâu, các đệ chơi đi!”
Những người gọi hắn đi chơi cùng, có lẽ chỉ có đám trẻ con ở các nhánh phụ này thôi.
Nhưng hắn biết mình đã không còn là cái tuổi có thể tùy ý vui chơi nữa rồi.
Qua năm nay, hắn đã mười bảy rồi.
Lần trước hắn nghe thấy lão tổ tông nói chuyện với cô tổ, Duy Phương đã Trúc Cơ rồi, đã đến lúc tới Vô Cực Tông bái sư.
Lăng Duy Quân rất muốn đi cùng muội muội, nhưng hắn biết hy vọng của mình rất mong manh.
Cái chuyện thiên phú tu luyện này, có là có, không là không, chẳng thể thương lượng được chút nào.
Hắn trạc tuổi với muội muội, hai người từ nhỏ học cùng một thứ, muội muội vừa học đã thông, hắn thì thế nào cũng không học được.
Giờ muội muội đã Trúc Cơ rồi, hắn vẫn còn mù mờ, căn bản không chạm tới được ngưỡng cửa Trúc Cơ, vậy thì lấy tư cách gì để tới Vô Cực Tông chứ?
Lăng Duy Quân lòng đầy tâm sự, men theo con đường nhỏ trở về tiểu viện nơi cư trú.
Hắn còn chưa kịp đẩy cửa, bên trong đã bị người ta mở ra, một người phụ nữ tuổi không lớn nhưng đôi lông mày lại nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ xuyên (川) lạnh lùng nhìn hắn:
“Sao con lại về giờ này?
Thọ yến vẫn chưa kết thúc mà?”
Lăng Duy Quân trong lòng thắt lại, nặn ra một nụ cười khó coi:
“Nương, lão tổ tông cho mọi người giải tán một lát, con định về nghỉ ngơi một chút, lát nữa sẽ đi.”
“Bảo con giải tán là con giải tán luôn sao?
Những người khác đâu?
Muội muội con đâu rồi?”
“Muội muội...”
Lăng Duy Quân mím môi, cúi đầu xuống.
Lúc này, từ phía sau người phụ nữ hiện ra một nha đầu, nói với hắn:
“Nhị công t.ử, nô tì vừa mới nhìn thấy, đại tiểu thư cùng đại công t.ử lên thuyền đi rồi ạ.”
Đầu Lăng Duy Quân càng thấp hơn.
Người phụ nữ hận sắt không thành thép:
“Chẳng phải ta đã nói với con rất nhiều lần rồi sao?
Nếu đại công t.ử đã hòa khí với con, thì con phải theo sát lấy hắn!
Hắn là thiếu tông chủ, chỉ cần hắn mở miệng, chuyện con tới Vô Cực Tông là thành công rồi!”
Lăng Duy Quân lí nhí:
“Con... con có theo rồi...
Chỉ là người đông quá, nên chậm mất một chút...”
Người phụ nữ tức giận vô cùng, ngồi xuống ghế đ-á vỗ trán liên tục.
Nha đầu vội vàng tiến lên bóp đầu cho bà ta, vừa bóp vừa nói:
“Nhị công t.ử, ngày hôm qua nghe nói đại công t.ử giữ ngài lại bồi khách, di nương đã vui mừng suốt cả đêm.
Di nương một mảnh khổ tâm, đều là vì ngài mà!”
Lăng Duy Quân trong lòng càng thêm buồn bã, liên tục xin lỗi:
“Nương, xin lỗi, đều tại con vô dụng... con... con đi tìm đại ca ngay đây...”
Nói xong, hắn quay người chạy ra ngoài.
“Duy Quân!
Duy Quân!”
Người phụ nữ không gọi được hắn lại, vừa lo lắng vừa phiền muộn.
Bà ta ngẩn ngơ ngồi một lát, hỏi:
“Tiểu Mai, ngươi nói xem có phải ta quá hung dữ với nó không?
Ta không cho nó tư chất tốt, cũng không cho nó tài trí thông minh, nó không bằng Duy Phương, vốn dĩ không phải là lỗi của nó.”
Nha đầu Tiểu Mai chỉ có thể khuyên giải:
“Di nương đều là vì tốt cho nhị công t.ử thôi mà.”
