Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ - Chương 49
Cập nhật lúc: 22/03/2026 06:00
“Trong đám thủ hạ này của Phương Hủ Thành, hai kẻ có tu vi cao nhất là Kim Đan kỳ, đã đi lùng sục Lăng Bộ Phi rồi, những kẻ ở lại đây chỉ có Trúc Cơ.”
Đối phó với bọn chúng, Bạch Mộng Kim thậm chí không dùng đến linh phù, b.úng ngón tay một cái, người đã ngã gục.
“Đi."
Nàng kéo Lăng Bộ Phi nhảy vào trong, kiểm tra tình hình của Hồ Nhị Nương.
“Vết thương không nhẹ, nhưng mấu chốt là chất độc này."
Bạch Mộng Kim hừ lạnh một tiếng, “Thiềm tô của Băng Thiềm Tuyết Sơn, có thể khiến pháp lực của người ta đóng băng, cực kỳ hiếm có, Phương Hủ Thành đúng là đã bỏ ra vốn liếng lớn nha!"
“Nói không chừng đã chuẩn bị từ lâu rồi."
Lăng Bộ Phi lấy ra một bình thu-ốc, “Đây là giải độc hoàn, cô xem có dùng được không?"
Bạch Mộng Kim ngửi ngửi, cho Hồ Nhị Nương uống một viên.
Thứ Lăng thiếu tông chủ mang theo bên mình đều là đồ tốt, ước chừng có thể bảo vệ mạng sống của bà ấy, nhưng tu vi chắc chắn sẽ tổn hại nặng nề.
“Đi thôi."
Nàng đỡ Hồ Nhị Nương dậy.
“Chúng ta đi đâu?"
Lăng Bộ Phi có chút nghi ngại, “Đường ra sơn cốc chỉ có một, ngộ nhỡ đụng mặt thì làm sao?"
Thực lực Phương Hủ Thành dù có kém cũng là một Nguyên Anh, linh phù kia không lừa được lâu.
Áo choàng nặc hình chỉ có một chiếc, kiểu gì cũng không nhét vừa ba người...
Bạch Mộng Kim đang nghĩ, hay là để Lăng Bộ Phi đưa Hồ Nhị Nương dùng áo choàng, tự nàng dùng thuật nặc hình.
Dù bản thân bị phát hiện, nàng cũng có cách khác để ứng phó.
Chưa kịp nói ra, Hồ Nhị Nương dường như đã tỉnh táo hơn một chút, phát ra âm thanh yếu ớt.
“Tiền bối, bà nói gì cơ?"
Hai người ghé sát vào.
“Mộ..."
Hồ Nhị Nương khẽ nói, “Bên trong có không gian, pháp quyết là..."
Mắt Bạch Mộng Kim sáng lên, bà ấy quả nhiên có phương pháp thoát thân dự phòng.
Cấm chế ở cửa cốc một lần nữa bị kích hoạt, hẳn là Phương Hủ Thành đã quay lại.
Bạch Mộng Kim không chần chừ nữa, dùng pháp lực bao bọc Hồ Nhị Nương, dẫn theo Lăng Bộ Phi nhảy vào mộ quần áo.
Mắt ba người tối sầm lại rồi sáng lên, đã thấy mình đang ở trong một mật thất bằng đ-á.
Căn mật thất này được bài trí giống như khuê phòng, giản dị mà nhã nhặn, trên giá áo còn treo những bộ váy áo của nữ t.ử, toả ra hương thơm thoang thoảng.
Bạch Mộng Kim nghĩ, đây chắc hẳn là di vật của Mạc Sầu nhỉ?
Hồ Nhị Nương vì nhớ thương con gái, nên đã bài trí một căn phòng như thế này trong mộ quần áo, như thể con gái vẫn còn sống vậy.
Bọn họ đặt Hồ Nhị Nương nằm trên giường.
“Tiền bối, bà cảm thấy thế nào?"
Bạch Mộng Kim hỏi.
Hồ Nhị Nương lộ ra một nụ cười yếu ớt:
“Đa tạ các ngươi, tạm thời chưa ch-ết được."
Bạch Mộng Kim gật đầu:
“Vậy tiền bối cứ nghỉ ngơi trước, tu vi chúng ta không đủ, hiện tại chỉ có thể dựa vào bản thân tiền bối từng chút một ép chất độc ra."
“Có viên giải độc hoàn kia là đủ rồi."
Hồ Nhị Nương khoanh chân ngồi dậy, vận chuyển tâm pháp.
“Ê, nhìn gương kìa!"
Ở phía bên kia, Lăng Bộ Phi gọi.
Bạch Mộng Kim đi tới, quả nhiên thấy trong gương trang điểm hiện ra tình cảnh trong thảo lư.
Phương Hủ Thành tức giận hừng hực trở về.
Hắn đuổi theo, phát hiện ra đó chỉ là một thuật che mắt, lập tức hiểu ra có kẻ điệu hổ ly sơn.
Trở về đẩy cửa ra, thấy thủ hạ nằm trên đất, Hồ Nhị Nương không thấy bóng dáng, càng thêm đại nộ, hung hăng đ-á bọn chúng một cái:
“Người đâu?"
Các thị vệ khác vội vàng làm cho bọn họ tỉnh lại.
Hai tên thủ hạ này cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, đành phải thuật lại nguyên văn.
Phương Hủ Thành cuống cuồng nhảy dựng lên, đi đi lại lại trong phòng:
“Rốt cuộc là kẻ nào lén lút phá hoại chuyện tốt của ta?
Người cũng không biết đi đâu mất rồi...
Khoan đã, ta từ cửa cốc trở về không thấy có gì bất thường, người chắc hẳn vẫn chưa ra khỏi cốc...
Kẻ này thực lực chắc chắn chưa đến Nguyên Anh, cho nên không dám chính diện đối địch..."
Nghĩ đến đây, Phương Hủ Thành bình tĩnh lại.
Hắn bấm niệm pháp quyết, từng đạo linh quang nhanh ch.óng khuếch tán, cấp tốc bố trí cấm chế trong cốc.
“Hừ!
Ta đóng cửa bắt ch.ó, không tin không tìm được tên nhãi con nhà ngươi!"
Phương Hủ Thành ngồi xuống, để giải tỏa tâm trạng còn uống vài ngụm trà.
Một lúc sau, thị vệ đi lùng sục trở về, bẩm báo:
“Gia chủ, không tìm thấy Lăng thiếu tông chủ, có lẽ không có ở trên cây Ngô Đồng."
“Chắc chắn chứ?
Các ngươi không bỏ sót chỗ nào đấy chứ?"
“Chắc là không."
Đây không phải tin tốt, Phương Hủ Thành lại bắt đầu phiền não.
“Lẽ nào lại chính là hắn?
Không đúng, hắn không dùng được pháp thuật mà..."
“Gia chủ," một tên thuộc hạ bẩm báo với hắn, “nghe nói còn có một đệ t.ử Đan Hà Cung bị bắt đi cùng, Dịch Minh trưởng lão của bọn họ đang tìm người."
“Cái gì?!"
Phương Hủ Thành cau mày thật c.h.ặ.t.
Cả đời hắn chưa từng “có tiền đồ" như vậy, trước đây nép dưới trướng mẹ con Hồ Nhị Nương sống qua ngày, bây giờ thì hay rồi, trực tiếp đối đầu với hai vị trong Thượng Tam Tông.
Hai người này, rõ ràng là đứng về phía Hồ Nhị Nương, đối nghịch với hắn.
Phải làm sao đây?
Sắc mặt Phương Hủ Thành thay đổi liên tục, nghĩ đến những ngày tháng tốt đẹp bao năm qua, cuối cùng nghiến răng một cái.
Chuyện g-iết Hồ Nhị Nương hắn cũng đã làm rồi, thêm hai đứa nhóc nữa, cùng lắm thì g-iết hết luôn!
Mặc dù rủi ro rất lớn, nhưng nếu không làm, đợi Vô Cực Tông tìm đến nơi, hắn cũng chẳng còn đường sống.
Dù sao cũng là đường cùng, chi bằng liều một phen.
Biết đâu trên người Lăng thiếu tông chủ căn bản không có pháp bảo truy hồi gì thì sao?
“Lục soát cho ta!"
Phương Hủ Thành đứng dậy, lạnh giọng ra lệnh, “Từng tấc đất trong cốc cũng không được bỏ qua, đào sâu ba thước cũng phải tìm được người cho ta!"
“Vâng."
Trong phần mộ, Lăng Bộ Phi lạnh lùng cười:
“Gan lớn thật đấy, hắn thế mà muốn diệt khẩu cả ta luôn."
“Cái này gọi là ch.ó cùng rứt giậu."
Bạch Mộng Kim trầm ngâm, “Nhìn thế này, có phải hắn biết được điều gì đó không?
Để không phải đi Vô Cực Tông, hắn thế mà làm ra chuyện mạo hiểm như vậy."
Lăng Bộ Phi “à" một tiếng:
“Ý cô là, hắn vu khống cha ta, có lẽ có nguyên nhân sâu xa hơn?"
Hồ Nhị Nương đang tọa thiền mở mắt ra, yếu ớt nói:
“Năm đó hắn một mình trở về, nếu nói với ta là A Sầu ch-ết dưới tay ma vật, ta ắt sẽ giận lây sang hắn.
Hắn nói dối, nguyên nhân chủ yếu chính là rũ bỏ trách nhiệm của mình, còn về việc tại sao lại chọn cha ngươi, thì không được rõ."
Lăng Bộ Phi suy nghĩ:
“Lúc đó đại chiến vừa mới kết thúc, thuyết cha ta phản môn chắc hẳn vẫn chưa lan truyền rộng rãi nhỉ?
Tiền bối, bà có nghe nói qua không?"
Hồ Nhị Nương hồi tưởng một hồi, đáp:
“Đúng là không có, qua một thời gian sau, tin tức mới dần dần truyền ra."
“Cho nên nói, Phương Hủ Thành có lẽ đã biết trước điều gì đó, mới chọn lấy cha ngươi ra làm tấm b-ia đỡ đ-ạn.
Như vậy, khi lời đồn đại khắp nơi, tiền bối sẽ càng tin tưởng hắn hơn."
Bạch Mộng Kim tổng kết.
