Nếu Có Kiếp Sau Tôi Sẽ Không Yêu Anh Nữa - Chương 1
Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:00
Ngày tôi chủ động đề nghị ly hôn, Lục Cận Ngôn không do dự một giây.
Anh lập tức gọi thư ký soạn thỏa thuận ly hôn.
Năm năm trước, anh bị ép cưới tôi.
Hôm nay, cuối cùng anh cũng được tự do.
Ngày đến Cục Dân Chính, anh còn dẫn theo Tô Đồng — Bạch Nguyệt Quang của anh.
Hai người đứng ở cửa, một người ôn nhu, một người đắc ý.
Lục Cận Ngôn: Nhìn tôi, khóe môi nhếch lên.
"Tạ Vãn, cô cũng có ngày chật vật như thế này sao?"
Tôi nhìn bóng lưng anh dần xa.
Chật vật? Kiếp sau sẽ không nữa.
Văn phòng luật sư. Buổi sáng.
Anh ngồi đối diện tôi. Ánh mắt lạnh như băng, nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức như muốn khoét một lỗ trên người tôi.
Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn lên bàn. Ký tên.
Anh như bừng tỉnh. Bàn tay chống lên tờ giấy, đọc đi đọc lại.
Lục Cận Ngôn: "Tôi không tin.
Người dây dưa với tôi suốt năm năm như cô, lại chủ động ly hôn?"
Tôi: "Tôi biết anh không tin.
Nhưng tôi mệt rồi."
Rất lâu sau anh ném bản thỏa thuận xuống. Cười nhạt.
Lục Cận Ngôn: "Bản này tôi không hiểu.
Để đội luật sư của tôi xem qua đã."
Tôi siết c.h.ặ.t cây b.út.
Tôi: "Không cần. Tôi rời đi tay trắng. Không lấy gì cả."
Giọng anh trầm xuống.
Lục Cận Ngôn: "Làm sao tôi biết cô không giở trò?"
Tôi ngẩng đầu. Chợt nhớ đến đêm năm ngoái.
Anh say rượu. Gọi tên Tô Đồng trong lúc ôm tôi.
Tôi: "Năm năm qua tôi là người thế nào, anh rõ nhất mà."
Tôi ném b.út xuống. Đứng dậy.
Tôi: "Vậy anh soạn lại đi. Soạn xong tôi quay lại."
Anh đưa tay chặn cửa. Không cho tôi đi.
Lục Cận Ngôn: "Đợi ở đây. Nhanh thôi."
Nói xong anh đi thẳng. Bước chân vội vã như sợ tôi đổi ý.
Cánh cửa đóng lại. Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Tôi ngã xuống sofa. Nhớ đến lời bác sĩ hôm qua.
"Bệnh bạch cầu giai đoạn cuối. Ghép tủy cũng không còn cơ hội."
Tôi thở dài. Nhìn về phía cửa anh vừa biến mất.
Có lẽ anh cũng chẳng quan tâm.
Máu mũi bất ngờ trào ra.
Tôi vội rút giấy bịt lại. Khăn giấy trên bàn anh bị tôi dùng hết một nửa.
May mà không ai thấy.
Nửa tiếng sau.
Lục Cận Ngôn quay lại. Cầm theo bản thỏa thuận mới.
Thấy tôi ngửa đầu cầm m.á.u, anh khựng lại một giây.
Lục Cận Ngôn: "Cô đang làm gì?"
Tôi: Vội ném giấy vào thùng rác. "Không có gì."
Tôi ngồi xuống. Cầm bản thỏa thuận.
Ở trang cuối, anh thêm một điều khoản:
_"Tất cả tài sản không thuộc về Tạ Vãn phải để lại.
Bao gồm trang sức, quần áo, túi xách."_
Tôi cười. Tất cả đều không phải của tôi.
Năm năm làm vợ anh, tôi chưa từng động vào thứ anh mua cho tôi.
Tôi: Ký tên. Đẩy lại. "Xong rồi."
Anh lật xem từng trang. Rất kỹ.
Lục Cận Ngôn: "Tạ Vãn, mong cô giữ lời.
Tôi không muốn gặp lại cô nữa."
Tôi: Nhìn ra cửa. Tô Đồng đang đứng đợi.
"Tôi biết. Tôi cũng không muốn gặp lại anh."
Nhà họ Lục.
Tôi chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ. Một bộ quần áo để thay.
Năm năm, tôi không mua nổi cho mình một thứ gì.
Giờ tôi giống một kẻ không nhà.
Nghĩ rất lâu, tôi gọi cho anh trai.
Tôi: "Anh... em muốn về nhà."
Đầu dây im lặng rất lâu.
Anh trai: Lạnh. "Có chuyện gì?"
Tôi: "Em muốn về nhà."
Anh trai: "Về thì tự về.
Con đường nhỏ phía sau, tự đi."
Tút.
Tôi cúp máy. Tim đau.
Năm năm trước, bố mẹ tôi nhảy lầu vì nợ.
Anh trai hận tôi. Vì tôi là nguyên nhân.
Tôi đứng trước con đường tối om. Không có đèn.
Ngày trước anh luôn đến đón tôi ở đây. Vì tôi sợ tối.
Hôm nay chỉ có một mình tôi.
Tôi đi. Loạng choạng. Về đến nhà.
Anh trai ngồi trong phòng khách. Mặt u ám.
Thấy tôi, anh ném một sấp giấy vào người tôi.
Hợp đồng. Toàn bộ đều bị hủy.
Anh trai: "Chuyện tốt cô làm đấy?"
Tôi: "Em xin lỗi."
Anh trai: "Xin lỗi?
Năm năm trước cô dùng thủ đoạn leo lên giường Lục Cận Ngôn.
Giờ bị bỏ, lại quay về nhà họ Tạ?
Cô muốn hại nhà họ Tạ tan cửa nát nhà mới vừa lòng?"
Anh đỏ mắt. Lần đầu tiên sau năm, anh gào lên với tôi.
Tôi: "Em biết anh hận em.
Nhưng em sẽ trả. Trước khi c.h.ế.t, em sẽ trả hết."
Anh trai: "Trả? Cô lấy gì trả?"
Anh như nhớ ra gì đó. Kéo tôi dậy.
Anh trai: "Tối nay có buổi tiệc. Lục Cận Ngôn cũng đi.
Cô đi xin anh ta. Nhà họ Tạ chỉ có anh ta mới cứu được."
Tôi: "Em ly hôn rồi."
Anh trai: "Ly hôn thì sao?
Cô không đi, nhà họ Tạ c.h.ế.t."
Tiệc rượu. Khách sạn.
Lục Cận Ngôn ngồi ở vị trí chủ tọa.
Tâm trạng rất tốt. Rượu mời đến, anh uống hết.
Tôi và anh trai ngồi ở góc. Như hai kẻ thừa.
Anh trai: Đẩy ly rượu qua. "Kính Lục tổng một ly."
Lục Cận Ngôn: Không chạm. Thậm chí không liếc.
Người xung quanh bắt đầu mỉa mai.
Đối tác A: "Nhà họ Tạ khẩu vị lớn thật.
Lục tổng cho bao nhiêu dự án rồi, giờ còn xin nữa."
Đối tác B: "Tham quá hóa thâm."
Sắc mặt anh trai khó coi. Vẫn cười cầu xin.
Anh trai: "Những dự án kia bị dừng rồi.
Xin Lục tổng nể tình cho một con đường sống."
Lục Cận Ngôn: Lạnh lùng. Ngón tay chỉ về phía tôi.
"Muốn dự án? Để cô ta kính rượu."
Anh trai: Hoảng. "Cô ấy không uống được. Để tôi uống thay."
Lục Cận Ngôn: Không động. Chỉ nhìn tôi.
Anh vẫn luôn như vậy. Thích nhìn tôi chật vật.
Anh trai: "Dù sao cũng từng là vợ chồng..."
Tôi: "Ly này tôi uống."
Rượu 53 độ. Cay xé cổ họng.
Tôi uống hết ly này đến ly khác.
Mặt nóng rát. Dạ dày cuộn trào.
Tôi oẹ một tiếng, nôn ra.
Lục Cận Ngôn: Lùi lại. Ghê tởm. Lấy khăn lau tay.
Tôi: Chạy đến đỡ anh trai. Anh đẩy tôi ra.
Anh trai: "Còn không mau xin lỗi Lục tổng?
Bảo anh ta giúp nhà họ Tạ!"
Tôi: Cầm ly rượu. Uống cạn.
"Dạ dày tôi có vấn đề. Không uống được nữa.
Những khoản nợ đó, nhà họ Tạ tự trả."
Anh trai: Tỉnh rượu. Tát tôi một cái.
"Cô biết mình đang nói gì không?
Không có Lục Cận Ngôn, nhà họ Tạ c.h.ế.t!
Cô lấy gì trả?
Cô có biết bố mẹ c.h.ế.t thế nào không?"
Đầu tôi ong lên. Loạng choạng ngã xuống đất.
Lục Cận Ngôn: Lạnh nhạt.
"Đừng diễn. Tôi thấy ghê tởm."
Anh đứng dậy. Ôm Tô Đồng từ cửa bước vào.
Không quay đầu. Rời đi.
Tôi cố nén buồn nôn. Móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Máu mũi lại chảy.
Anh trai: "Tạ Vãn, em sao vậy?"
Tôi: Lau mặt. "Không sao. Uống nhanh nên nóng trong."
Anh trai: "Nhà họ Tạ sắp sụp vì cô.
Bố mẹ cũng c.h.ế.t vì cô.
Đồ tai họa như cô sao còn sống nhởn nhơ?"
Tôi không đáp. Đứng dậy. Bước ra ngoài.
Gió đêm lạnh buốt. Đường vắng.
Tôi dùng tay áo lau m.á.u đã đông trên mặt.
Nhớ đến câu anh nói: "Tôi thấy ghê tởm."
Câu đó, cũng là nói về năm năm trước.
Năm năm trước.
Tôi vừa tốt nghiệp. Thực tập ở hãng luật top đầu.
Bận đến mức không về nhà.
Bố mẹ bán nhà, chuyển đến Bắc Kinh ở cùng tôi.
Để kịp, họ nhận một công trình. Đứng ra bảo lãnh.
Người phụ trách ôm tiền bỏ trốn.
Nợ khổng lồ đổ lên đầu bố mẹ.
Chủ nợ gọi điện mỗi ngày.
Ngày họ nhảy lầu, tôi đang đi công tác với Lục Cận Ngôn.
Đàm phán trước khi công ty anh niêm yết.
Trên bàn rượu, anh lễ độ, dịu dàng.
Mỗi lần anh cười với tôi, tim tôi lại lỡ một nhịp.
Tôi uống một ly. Rồi một ly nữa.
Khi tỉnh lại, mọi thứ đã muộn.
Điện thoại anh trai: "Vãn Vãn, về mau. Bố mẹ xảy ra chuyện rồi."
Quá muộn.
Từ đó, tôi và anh trai mang tiếng kẻ hại c.h.ế.t bố mẹ.
Từ đó, tôi dùng chính mình để trói Lục Cận Ngôn vào hôn nhân.
Anh hận tôi. Tôi biết.
Mà tôi... cũng sắp c.h.ế.t.
