Nếu Tôi Yêu Anh - Chương 2

Cập nhật lúc: 06/08/2026 15:03

Chương 2

Không mua được lễ phục cao cấp đặt may tôi sẽ làm ầm, chiếc nhẫn kim cương bồ câu tôi thích bị tiểu thư trong giới cướp mất tôi cũng sẽ làm ầm.

Hoắc Nghiễn Thâm tăng ca đến đêm khuya mới về, nhìn tôi giận dỗi không chịu ăn cơm.

Anh day mi tâm.

"Em là tổ tông của tôi sao?"

"..."

Anh gọi một cuộc điện thoại, vị đại tiểu thư cướp trang sức của tôi liền bảo trợ lý đem đồ trả lại.

Hoắc Nghiễn Thâm bưng đĩa thức ăn vào phòng ngủ.

Bên cạnh cá tuyết bạc Pháp đặt một chiếc hộp nhung đen, viên kim cương phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt.

Anh cúi xuống hôn trán tôi.

Thở dài:

"Bây giờ có thể ăn cơm chưa?"

...

Tôi không đáng yêu.

Tôi không thông minh.

Sao tôi có thể không biết chứ?

Năm tuổi, mẹ tôi chỉ vào trán tôi mà mắng, bắt tôi quỳ xuống cầu xin người ba ngoại tình đừng đi.

Bà nói nếu tôi đẹp hơn một chút, lanh lợi hơn một chút, đừng c.h.ế.t lặng đừng lúc nào cũng căng mặt thì ba tôi sẽ không rời khỏi nhà.

Tất cả đều tại tôi.

Trên đời này vốn không tồn tại sự thiên vị và yêu thích vô điều kiện.

Cho nên sau khi rời khỏi Hoắc Nghiễn Thâm.

Tôi không thường nhớ tới anh ngoại trừ những lúc không mua nổi thứ muốn mua, hoặc khi chiếc túi mình thích bị người khác cướp mất.

Tôi thích tất cả những thứ đẹp đẽ và đắt tiền.

Tôi chỉ thích những thứ này.

Ngoài ra, tôi chẳng muốn gì cả.

...

Điện thoại vang lên tiếng báo.

Là ảnh Hoắc Nghiễn Thâm gửi tới, cậu bé ngồi trước bàn ăn, ngũ quan tinh xảo như được tạc từ ngọc.

Rõ ràng trông rất đáng yêu.

Nhưng chẳng hiểu sao khuôn mặt lại mang dáng vẻ rất không vui.

Hoắc Nghiễn Thâm nói:

"Nó tên Hoắc Cẩn."

"Tính tình rất khó chịu, thích khóc, không chịu nói lý."

"Không giống em, mà giống tôi."

"..."

Tim tôi hơi co lại.

8

"Mẹ, đây chính là đứa ngốc kia sao?"

Tống Doãn nhìn đứa trẻ trên màn hình điện thoại, tò mò hỏi.

"Thật không công bằng, tại sao cậu ấy giống mẹ, con cũng muốn giống mẹ."

Tống Doãn ôm cánh tay tôi làm nũng, đôi mắt to chớp chớp đầy mong đợi.

"Nếu con giống mẹ, nhất định sẽ vừa xinh đẹp vừa thông minh."

Tôi: "..."

Hơi chột dạ.

Chưa chắc đâu.

Buổi tối lúc rảnh tôi kiểm tra thử, trong tấm thẻ Hoắc Nghiễn Thâm đưa có số tiền tám chữ số, quả nhiên tiền bạc có thể chữa lành tất cả.

Tâm trạng tôi cũng tốt lên.

Nếu đã không chạy được.

Vậy thì yên tâm ở đây đi.

Dù sao nghe nói Hoắc Nghiễn Thâm còn có một cô bạn thanh mai, sau khi liên hôn thương mại hẳn sẽ chẳng còn việc gì của tôi.

9

Ngày hôm sau ra ngoài lấy hàng chuyển phát.

Tôi nhặt được một đứa nhỏ bị lạc trên đường.

Nhìn khuôn mặt nhỏ giống hệt tôi hồi bé.

Tôi liền biết cậu là ai.

Tôi ngồi xổm xuống hỏi:

"Ba con đâu?"

Đứa trẻ đỏ mắt, "Không cần cô quản."

Hoắc Nghiễn Thâm nói tính cách cậu rất khó chịu.

Nhìn ra rồi.

Đúng là rất khó chịu.

"Muốn bế không?"

"Không muốn."

"Con khóc gì vậy?"

"Con mệt."

"..."

Đúng là một tiểu tổ tông.

Dắt cậu đi được nửa đường, cậu bé vẫn không nhịn được dừng lại, phản bác:

"Cô mới không phải mẹ con."

"Con không có mẹ, ba con lừa con."

Tôi không quan tâm chuyện của Hoắc Nghiễn Thâm.

Chỉ lặng lẽ đi tới trước cửa hàng ven đường, kính thủy tinh phản chiếu khuôn mặt hai chúng tôi.

Giống như được khắc ra từ cùng một khuôn.

Cậu bé: "..."

Suốt đường đi cậu đều rất yên lặng.

Ban đầu tôi muốn báo cảnh sát, nhưng cậu bé sống c.h.ế.t ngăn không cho tôi báo.

Cậu nói gần đây mình nổi nóng, cảnh sát tới sẽ bắt cậu đi.

Tôi nói thế nào cậu cũng không tin.

Cuối cùng chỉ có thể đưa cậu về căn hộ.

Tống Doãn vừa ngủ dậy, dụi mắt đi ra khỏi phòng ngủ.

Cậu bé ngồi trên sofa, đôi mắt đỏ như thỏ vẻ mặt tủi thân đang ăn từng miếng từng miếng táo tôi đút, cũng không biết mấy năm nay Hoắc Nghiễn Thâm nuôi thế nào mà lớn từng này rồi ăn trái cây còn phải để người ta đút.

Tống Doãn chớp mắt, nghi hoặc hỏi:

"Mẹ, mẹ dẫn đứa ngốc này về nhà làm gì?"

Hoắc Cẩn tức giận:

"Cậu mới là đồ ngốc, cả nhà cậu đều là đồ ngốc!"

Tống Doãn: "..."

Tôi giải thích vài câu cho rõ, nói rằng nhặt được cậu trên đường đi lấy hàng, bên cạnh cũng không có vệ sĩ.

Có lẽ cậu tự chạy ra ngoài.

Từ lúc Tống Doãn biết cầm thìa, tôi đã không đút con bé ăn nữa.

Nên cảm giác đứa trẻ này ngốc ngốc.

Tôi nhỏ giọng dặn cậu:

"Con còn quá nhỏ, không có người lớn đi cùng thì không được tự ra ngoài."

Vẻ mặt cậu buồn bực, quay mặt đi nói:

"Không cần cô quản."

"!"

Tống Doãn đi tới, vỗ một cái lên đầu cậu, nghe âm thanh là biết cái đầu rất chắc.

"Cậu không thể nói chuyện đàng hoàng sao?"

"Mẹ tôi là công chúa, công chúa không thể bị đối xử như vậy, sau này cậu phải dịu dàng với mẹ tôi một chút."

"Nếu không tôi sẽ đ.á.n.h cậu."

"Nghe hiểu chưa?"

Hoắc Cẩn ôm đầu, trợn to mắt nhìn Tống Doãn.

Vẻ mặt ngơ ngác.

Tôi vội sờ đầu cậu, dỗ cậu xem hoạt hình, đồng thời thấp giọng khuyên con gái:

"Đừng đ.á.n.h cậu ấy, ba cậu ấy rất có tiền, chúng ta không đền nổi."

Tống Doãn khinh thường hừ lạnh, "Ba cậu ấy cũng là ba con, con có nói gì đâu?"

"Nếu không có gì bất ngờ, sau này con sẽ thừa kế tất cả nhà họ Hoắc."

Con bé chuyển ánh mắt sang cậu, nói từng chữ:

"Bao gồm cả cậu, em trai ngu ngốc của chị."

Hoắc Cẩn: "?"

"..."

Tôi cạn lời đỡ trán, âm thầm thề trong lòng.

Sau này tuyệt đối không được cho con gái xem mấy video chế về Sofia nữa.

10

Nửa giờ sau.

Hoắc Nghiễn Thâm dẫn theo một đám vệ sĩ, khí thế hung hăng tới trước cửa căn hộ.

Mày anh nhíu c.h.ặ.t, dưới đáy mắt cuộn trào lệ khí bị đè nén, giọng nói hạ rất thấp:

"Hoắc Cẩn, về nhà."

Cậu bé quay đầu đi, rõ ràng không muốn nói chuyện với ba mình.

"..."

"Ba nói lần cuối."

"..."

Cậu bé vẫn không nói một lời, ngay cả sau gáy cũng viết lên hai chữ bướng bỉnh.

Hoắc Nghiễn Thâm nhìn vệ sĩ bên cạnh, lập tức có người tiến lên bế Hoắc Cẩn.

Động tác đã rất thành thạo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.