Ngã Kiến Nam Sơn - 21
Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:03
Tô Nam mệt mỏi nhắm mắt lại: “Tôi không muốn cùng anh thảo luận những chuyện này, không có ý nghĩa gì cả. Mười triệu đó cũng chẳng vào túi tôi, là con số hay là cái gì đi nữa cũng không liên quan đến tôi.”
“Không liên quan đến cậu?” Du Khâm cười châm chọc, “Hoắc Văn Thanh hết lần này đến lần khác nâng giá cho cậu, chẳng lẽ thực sự chỉ vì muốn mua tác phẩm của cậu thôi sao?”
Tô Nam nhíu c.h.ặ.t mày, có chút kháng cự việc phải suy nghĩ sâu thêm.
Du Khâm tiến lại gần cậu, ánh mắt hung ác mà phẫn hận: “Còn cậu thì sao? Hiện tại có cơ hội bám lấy Hoắc Văn Thanh, nên muốn cùng tôi mỗi người một ngả chứ gì!”
“Du Khâm!” Tô Nam quát lên, “Anh có biết mình đang nói gì không hả?!”
“Tôi không biết!” Du Khâm túm lấy cổ áo Tô Nam, đáy mắt trào ra sự thống khổ ẩn sau vẻ không cam tâm, “Vậy cậu nói cho tôi đi, cậu nói xem rốt cuộc hai người có quan hệ gì? Tại sao chỉ vì một Triệu Tiểu Húc mà cậu bắt đầu trở nên khiến tôi không thể nào hiểu nổi!”
Tô Nam không hề giãy giụa, cậu bình tĩnh nhìn thẳng vào sự không cam tâm và thống khổ trong mắt Du Khâm. Rất lâu sau, cậu mới mở lời, giọng nói khàn khàn: “Tôi thích anh, anh biết mà.”
Du Khâm đột nhiên ngẩn người, cảm xúc trong mắt đông cứng lại rồi vỡ vụn, dường như không thể tin nổi, lại dường như mờ mịt không biết phải làm sao.
“Đồng ý ngủ với anh cũng không phải vì tôi lười tìm người khác, mà vì tôi thích anh.” Tô Nam chớp mắt, những cảm xúc đè nén bấy lâu hoàn toàn bị phơi bày, vậy mà cậu lại bình tĩnh đến lạ kỳ.
“Không ngủ với anh nữa, cũng chỉ vì tôi đã không còn thích anh nữa, đơn giản vậy thôi. Không liên quan đến Triệu Tiểu Húc, càng không liên quan đến Hoắc Văn Thanh. Không thích, nên không muốn nữa.”
Tay Du Khâm dần lỏng lực, Tô Nam định lùi ra khỏi tay anh, Du Khâm vội vàng nắm c.h.ặ.t lại: “Cậu nói cậu thích tôi? Vậy tại sao lại cự tuyệt tôi?”
Tô Nam sững lại một chút, chợt nhớ tới lần trước Du Khâm từng nói muốn cùng cậu yêu đương. Cậu bình tĩnh đẩy tay anh ra: “Chẳng phải đã nói rồi sao? Tôi không còn thích nữa.”
Sự thô bạo trong lòng Du Khâm dường như đều bị xì hơi trước lời tỏ tình đột ngột này, bàn tay đang lơ lửng của anh vô vọng quơ vào không trung một cái, rồi sụp đổ rũ xuống.
“Nhưng hình như... tôi đã thích cậu mất rồi.”
Tô Nam có một khoảnh khắc kinh ngạc, nghi ngờ mình nghe lầm. Cậu không hỏi lại, chỉ coi như không nghe thấy, nói Du Khâm đã uống quá nhiều, nên về nghỉ ngơi.
Sau khi Du Khâm đi khỏi, Tô Nam nằm trong phòng một lát nhưng tâm trạng quá bực bội, cậu xuống lầu tìm một quán bar gần đó.
Lúc này đêm đã về khuya, quán bar vẫn khá đông người. Tô Nam tìm một góc yên tĩnh gọi một ly Whiskey. Vài chén rượu xuống bụng, tâm trạng cậu vẫn không khá hơn, đặc biệt là khi vào nhà vệ sinh lại gặp ngay Alex cũng đang đi tìm vui ở đó.
Tô Nam đã cởi áo khoác vest đen, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng cổ đứng, vạt áo sơ vin gọn gàng, tôn lên đường cong eo m.ô.n.g cực kỳ xuất sắc.
Alex nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ám muội: “Nếu ở chỗ Du Khâm không vui, hoan nghênh cậu bất cứ lúc nào đến tìm tôi.” Nói xong hắn còn định nhét danh thiếp vào túi quần sau của cậu.
Tô Nam bắt lấy tay hắn: “Tin tôi đ.ấ.m anh không?”
Alex nhướng mày huýt sáo, nói rằng cậu có vẻ còn gợi cảm hơn trước, hèn chi có người sẵn sàng vung tiền vì cậu. Tô Nam bực bội đẩy hắn ra rồi rời khỏi quán bar.
Cơn bão được dự báo nửa tháng qua rốt cuộc cũng đổ bộ. Bên ngoài cuồng phong gào thét, một trận mưa dữ dội sắp trút xuống. Chuyến bay từ sân bay Hồng Kiều đi Hong Kong sau khi trì hoãn không có kết quả đã chính thức thông báo hủy chuyến.
Khi Tô Nam bước ra khỏi quán bar, trời đã lác đác mưa, không quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ. Cậu lười đi mua ô, cứ thế lầm lũi bước vào trong mưa. Kỳ thực Tô Nam rất thích trời mưa, nhiệt độ dễ chịu, tiếng mưa lại dễ ngủ. Cậu đi lang thang không mục tiêu, để đầu óc trống rỗng khỏi những cảm xúc hỗn độn, cho đến khi một chiếc Bentley kéo dài dừng lại bên cạnh.
Cửa xe mở ra, Hoắc Văn Thanh sải đôi chân dài xuống xe, đón lấy chiếc ô đen từ tay quản gia, chậm rãi đi về phía Tô Nam. Chiếc ô nghiêng sang, che chắn cho cậu khỏi mưa gió.
“Sao lại đứng hứng mưa ở đây?”
Tô Nam mờ mịt ngẩng đầu: “Anh không phải đã ra sân bay rồi sao?”
“Bão lớn, chuyến bay bị hủy.” Hoắc Văn Thanh giải thích.
Lại một cơn gió mạnh thổi qua, Hoắc Văn Thanh thuận tay nghiêng ô về phía Tô Nam thêm chút nữa. Đồng thời, anh cũng ngửi thấy mùi rượu trong gió tỏa ra từ người cậu, nhìn thấy mi mắt cậu ửng đỏ, thần sắc cô độc như đang mượn rượu giải sầu.
Hoắc Văn Thanh không hỏi nhiều, chỉ nói: “Muốn đi cùng tôi không?”
Tô Nam không say, cùng lắm chỉ là trạng thái hơi hưng phấn vì rượu. Ánh mắt cậu khẽ động, liếc nhìn chiếc Bentley đậu bên cạnh. Đầu tiên cậu nghĩ đến vị Ảnh đế vừa lên chiếc xe này cách đây không lâu, sau đó lại nghĩ đến Lương Triết – người gọi Hoắc Văn Thanh là “anh trai tốt”.
Mưa gió mỗi lúc một lớn, Hoắc Văn Thanh giơ tay nhẹ nhàng ôm lấy vai Tô Nam, nói: “Đi thôi, lên xe trước đã.”
Tô Nam dời tầm mắt về lại gương mặt Hoắc Văn Thanh, cậu khẽ hỏi: “Là muốn tôi lên xe của anh? Hay là lên giường của anh?”
Hoắc Văn Thanh không nói gì, như thể không nghe thấy Tô Nam nói gì, nhưng ánh mắt anh lại trầm hẳn xuống.
Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, Tô Nam tiến lên một bước, thoát khỏi cánh tay của Hoắc Văn Thanh. Cậu lôi bao t.h.u.ố.c từ trong túi ra, rồi tìm bật lửa. Nhưng mưa gió mỗi lúc một mạnh, ngọn lửa vừa bật lên đã vụt tắt ngay lập tức.
Đến lần thứ hai lửa tắt, Hoắc Văn Thanh mới lên tiếng, giọng nói không quá nhiều cảm xúc: “Cậu muốn lên giường tôi?”
Động tác châm t.h.u.ố.c của Tô Nam khựng lại, cậu khẽ nhướng đuôi mắt liếc nhìn Hoắc Văn Thanh. Người đàn ông đứng ngược sáng, chỉ có thể thấy đường nét gương mặt khắc sâu, đáy mắt thâm trầm cùng khóe miệng dường như đang nở nụ cười như có như không, trông thật lạnh lẽo trong đêm mưa đầu thu.
Tô Nam thầm lật đổ những nhận định trước đây về Hoắc Văn Thanh, vị Thái t.ử gia này quả thực chẳng liên quan gì đến hai chữ "ôn hòa".
Cậu bật lửa thêm lần nữa, một cơn gió nổi lên, vẫn không châm được t.h.u.ố.c. Tô Nam dứt khoát hạ điếu t.h.u.ố.c xuống, kẹp giữa ngón tay, nheo mắt hỏi: “Hoắc tổng muốn sao?”
Tầm mắt Hoắc Văn Thanh dừng lại trên một vết đỏ nhỏ nơi cổ Tô Nam — thứ mà lúc nãy chưa hề có. Lời giải thích định nói ra lại bị nuốt ngược vào trong, Hoắc Văn Thanh khẽ nghiêng đầu về phía chiếc Bentley, kiệm lời: “Lên xe.”
Tô Nam ngẩn ra, rồi tránh ánh mắt anh, cúi đầu cười một tiếng: “Tôi nghĩ Hoắc tổng hiểu lầm rồi, tôi không có sở thích đi l.à.m t.ì.n.h nhân khắp nơi đâu.”
Hoắc Văn Thanh vẫn nhìn cậu chằm chằm, im lặng một lát rồi tiến thêm một bước về phía cậu. Tô Nam theo bản năng lùi lại, nhưng bị anh chộp lấy cổ tay kéo về phía trước. Đồng thời, chiếc ô đen nghiêng hẳn đi, che chắn mưa gió phía sau hai người, cũng ngăn chặn luôn ánh sáng mờ nhạt bên ngoài.
Tô Nam gần như đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c Hoắc Văn Thanh, ch.óp mũi cọ qua lớp vải vest cứng cáp. Ngoài mùi t.h.u.ố.c lá, cậu còn ngửi thấy mùi hương gỗ trầm lạnh đặc trưng trên người anh.
Phía trước là l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn, phía sau là chiếc ô xòe rộng, không gian đột ngột bị thu hẹp khiến tim Tô Nam đập loạn. Hoắc Văn Thanh lại khẽ cười một tiếng: “Nếu không có ý đó, tại sao lại chủ động nhắc đến? Hay đây là chiêu ‘lạt mềm buộc c.h.ặ.t’ của Tô tiên sinh?”
Anh lại thay đổi cách xưng hô, rõ ràng là tâm trạng đang không tốt.
Tô Nam dĩ nhiên không chơi chiêu trò gì, lập tức muốn giãy ra, nhưng Hoắc Văn Thanh không cho phép. Lực nắm ở cổ tay không hề nới lỏng, ngược lại còn kéo hai người sát lại gần nhau hơn, trán Tô Nam khẽ cọ qua môi anh.
Người đang giãy giụa bỗng đứng khựng lại, Tô Nam kiên nhẫn giải thích: “Tôi không có ý đó.”
Vì mưa gió, cái nóng cuối hạ cũng tiêu tan, nhiệt độ ban đêm se lạnh, nhưng không khí dưới tán ô đen lại ẩn hiện vẻ nóng bỏng. Hoắc Văn Thanh hơi ngẩng đầu, lọn tóc mái ướt át của Tô Nam cọ vào yết hầu anh, mang theo cảm giác ngứa ngáy khó lòng phớt lờ.
Anh trầm giọng: “Nếu tôi có thì sao?”
Vẫn là một câu hỏi ngược lại, nhưng không còn để lại đường lui, khiến Tô Nam xác nhận được suy đoán trong lòng mình. Vị Thái t.ử gia cao quý này, cái gọi là “thưởng thức” không phải là sự đ.á.n.h giá cao tài năng như cậu tưởng, mà là nảy s.i.n.h d.ụ.c niệm từ vẻ bề ngoài. Vậy mà cậu cứ như một kẻ ngốc, còn coi đó là trúng số độc đắc mà đắc ý.
Chút kiên nhẫn cuối cùng của Tô Nam tan biến, giọng cậu nhiễm vẻ tức giận: “Vậy tôi chỉ có thể nói Hoắc tổng tìm nhầm người, và nghĩ sai về tôi rồi.”
Ánh mắt thâm trầm của Hoắc Văn Thanh phản chiếu màn mưa gió, giống như một loài thú đang đi săn. Tô Nam ngước mắt nhìn thẳng, trầm giọng nói: “Chiếc ghim cài đó không đáng bao nhiêu tiền, Hoắc tổng muốn làm từ thiện thì tôi rất sẵn lòng, nhưng nếu vì mục đích khác, tôi khuyên anh nên dừng tay. Chuyện bán mình cầu vinh, tôi làm không được, cũng sẽ không làm.”
Tô Nam nói rất nặng lời, ánh mắt sắc lẹm như thể nếu Hoắc Văn Thanh không buông tay, cậu sẽ liều mạng đến cùng. Nhưng cậu không biết rằng, dáng vẻ đầy thương tổn nhưng vẫn cố dựng lên bộ xương ngạo cốt của mình lúc này, trong mắt Hoắc Văn Thanh lại là một loại phong tình mê hoặc lòng người đến nhường nào. Đôi mắt đen láy, gò má ửng hồng, tất cả đều trở nên ám muội và kiều diễm trong bóng đêm.
Yết hầu Hoắc Văn Thanh khẽ chuyển động, năm ngón tay đang siết c.h.ặ.t bỗng đột ngột buông lỏng. Giọng anh khôi phục vẻ bình tĩnh và điềm nhiên như lúc đầu: “Tô Nam, rốt cuộc là tôi nghĩ sai về cậu, hay là cậu nghĩ sai về tôi?”
Tô Nam ngẩn ra, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Hoắc Văn Thanh ung dung lấy điếu t.h.u.ố.c không châm được lửa từ tay cậu, hơi ấm nơi lòng bàn tay anh nhiễm phải cái lạnh của bóng đêm. Anh rũ mắt nhìn điếu t.h.u.ố.c đã thấm ướt hơi sương, chậm rãi nói: “Có tiền, có quyền, từ trước đến nay chỉ là một chút ưu thế của tôi, chứ không phải là uy thế.”
Anh ngước mắt nhìn Tô Nam: “Nếu tôi muốn ngủ với cậu, tôi sẽ không chỉ dùng tiền để làm cậu động lòng. Huống hồ, tôi không phải kẻ bị sắc d.ụ.c làm mờ mắt, chỉ biết nuông chiều d.ụ.c vọng.”
Nói xong, Hoắc Văn Thanh không đợi Tô Nam phản ứng, liền ném chiếc ô đen về phía trước. Cán ô bằng kim loại đập nhẹ vào xương quai xanh của Tô Nam, cậu theo bản năng đón lấy. Nghe thấy người đàn ông bỏ lại một câu lãnh đạm “Không cần trả lại”, cậu ngước mắt lên thì anh đã xoay người đi về phía chiếc Bentley, thuận tay ném điếu t.h.u.ố.c đã ướt sũng vào thùng rác bên đường.
Mưa đêm mịt mù, bóng lưng người đàn ông hiên ngang, mưa gió tạo nên một lớp quang ảnh sắc lạnh quanh hình thể của anh, khiến Tô Nam liên tưởng đến những đỉnh núi lạnh lẽo trên bãi biển đen ở Iceland. Thâm trầm, u lãnh, dù không lại gần cũng có thể cảm nhận được áp lực tự nhiên.
Cơn đau nơi xương quai xanh nhắc nhở Tô Nam rằng đối phương đang rất giận. Có một khoảnh khắc cậu hoài nghi liệu có phải mình đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử hay không, nhưng những gì chứng kiến lúc trước rõ ràng không phải vậy.
Tô Nam không tìm ra câu trả lời, cũng lười suy nghĩ thêm. Cậu nén một bụng lửa giận không chỗ phát tiết, ngay cả chiếc ô che mưa chắn gió anh để lại cũng khiến cậu thấy chướng mắt. Cuối cùng, Tô Nam đem chiếc ô đắt tiền đó đưa cho một cặp mẹ con đang trú mưa, còn mình thì đội mưa đi bộ về khách sạn.
Hậu quả của việc dầm mưa là Tô Nam có dấu hiệu bị cảm. May mà cậu đã dự tính trước, sáng sớm hôm sau đã uống t.h.u.ố.c cảm, ngoài việc ho nhẹ và hơi nhức đầu thì không có gì quá nghiêm trọng. Trên tay vẫn còn một đống công việc, cậu không thể để mình gục ngã lúc này. Chỉ là không ngờ, người gục ngã lại là kẻ khác.
Sau đêm tiệc, Du Khâm lộ diện ở công ty đúng một ngày, sau đó hai ngày liền không thấy bóng dáng. Mãi đến ngày thứ ba, Tô Nam mới biết anh không xuất hiện là vì hợp đồng đã ký với một nhà cung cấp tuần trước xảy ra vấn đề về kim ngạch, và Du Khâm là người chịu trách nhiệm chính.
Hoàng tổng từ Thâm Quyến trở về đã mắng Du Khâm một trận lôi đình. Hai người cãi vã vài câu, không khí dưới lầu im phăng phắc. Tô Nam nghe thấy cả, nhưng lần này cậu không lên khuyên ngăn.
Chẳng bao lâu sau, chính Hoàng tổng đi xuống tìm Tô Nam, hỏi: “Tiểu Du gần đây gặp chuyện gì sao? Trạng thái cậu ấy rất không ổn.”
Tô Nam thản nhiên đáp: “Chắc là không có gì đâu ạ.”
Hoàng tổng thần sắc phức tạp. Ông đã sớm nhận ra bầu không khí vi diệu giữa Tô Nam và Du Khâm, nhưng không ngờ người bị ảnh hưởng nặng nề lại là Du Khâm. Tô Nam nhìn thì mềm mỏng, nhưng thực ra tính tình cũng rất quật cường, mà lần này thì đặc biệt quật.
Trong lòng Hoàng tổng có chút không hài lòng, nhưng mặt ngoài cũng không thể nói nặng lời, dù sao công việc của Tô Nam không có gì để chê trách, lại còn mang về tiếng vang cho công ty qua hai cuộc đấu giá mười triệu tệ kia. Ông chỉ đành nói bóng nói gió vài câu, khuyên Tô Nam đừng vì chuyện nhỏ mà làm mình làm mẩy, gây mâu thuẫn ảnh hưởng công tác, bảo cậu sớm làm hòa với Du Khâm như trước đây.
