Ngã Kiến Nam Sơn - 40
Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:05
Tô Nam chợt nhớ đến lần trước cũng ở trong xe, khi cậu ngạc nhiên trước khả năng điều chế nước hoa của đối phương, Hoắc Văn Thanh chỉ hững hờ đáp: "Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, tôi tiện tay nghịch chút thôi."
Dường như hắn có sở thích rất rộng, nhưng chẳng ai biết được hắn thực sự đam mê hay chỉ là thú vui qua đường. Hoắc Văn Thanh là kiểu người có cảm xúc rất nhạt, ngay cả khi bày tỏ thiện ý cũng đều nhẹ nhàng như "mưa dầm thấm đất", khiến người ta vừa khó lòng nắm bắt, vừa không khỏi miên man suy nghĩ.
Tô Nam vẫn luôn d.a.o động giữa sự xác định và hoài nghi. Chẳng biết đang nghĩ gì, cậu bỗng trực tiếp hỏi một câu: "Việc JMGA đột ngột công bố danh sách đoạt giải sớm hơn dự kiến, có phải do anh làm không?"
Có lẽ không ngờ Tô Nam lại nhảy tông nhanh và trực diện đến vậy, ánh mắt Hoắc Văn Thanh thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nhưng hắn không hề phủ nhận: "Ừ, là tôi đã thúc đẩy chuyện này, chọn đúng hôm nay để công bố."
Ngay sau ngày Lynx tuyên bố Tô Nam gia nhập đội ngũ thiết kế trang sức cao cấp, tin vui này đã hoàn toàn lật ngược thế cờ dư luận. Việc này vừa giúp Tô Nam lấy lại danh dự, vừa giúp Lynx thu hút truyền thông. Đúng là một mũi tên trúng hai đích, một sự phối hợp hoàn hảo.
Chỉ là...
"Sao anh biết tôi sẽ đoạt giải? Hay chính việc tôi đoạt giải cũng là do anh sắp xếp?" Tô Nam siết c.h.ặ.t chai nước khoáng trong tay, dòng nước tinh khiết bên trong bị ép đến chao đảo bất an, y hệt tâm trạng cậu lúc này. Nếu đúng là vậy, cậu sẽ thấy mình như một gã ngốc, còn Hoắc Văn Thanh — dù có là quý ông lịch lãm đến đâu — cũng chỉ là một kẻ khốn nạn không hơn không kém.
Trước cái nhìn xoáy sâu của Tô Nam, Hoắc Văn Thanh bỗng bật cười nhẹ, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: "Em lại đang dán nhãn cho tôi trong lòng đấy à?"
"Nhưng dù sao cũng có tiến bộ, đã biết trực tiếp mở miệng hỏi tôi." Hoắc Văn Thanh vẫn mỉm cười, nhìn chăm chú vào Tô Nam và khẳng định: "Em không tin tưởng vào tác phẩm của chính mình đến thế sao? JMGA giữ được uy tín trong giới trang sức chính là nhờ sự công bằng và chính trực. Tôi không hề tác động để em đạt giải, và cũng sẽ không bao giờ làm chuyện đó với em. Em đoạt giải đơn giản vì tác phẩm của em đủ ưu tú, nó xứng đáng được vinh danh."
Nước khoáng rỉ ra từ nắp chai chưa vặn c.h.ặ.t, thấm vào tay nhưng Tô Nam chẳng hề hay biết. Cậu nhìn Hoắc Văn Thanh vài giây, rồi cúi đầu lí nhí: "Xin lỗi, là tôi hẹp hòi quá. Tôi chỉ là... không ngờ mình có thể được giải."
Hoắc Văn Thanh ôn tồn: "Không sao, đáng lẽ tôi nên nói trước với em."
Nghe hắn nói vậy, lòng Tô Nam chợt trào dâng một nỗi xót xa vô cớ. Thật kỳ lạ, cậu lại cảm thấy tủi thân trước mặt Hoắc Văn Thanh. Nhất là khi hắn vươn tay cầm lấy chai nước đã bị bóp đến biến dạng từ tay cậu, rồi lấy ra một chiếc khăn tay, nắm lấy cổ tay cậu để lau đi vết nước.
Đứng dưới gió đêm hồi lâu, tay Tô Nam lạnh ngắt. Hơi ấm từ lòng bàn tay Hoắc Văn Thanh truyền qua da thịt, khiến cơ thể đang lạnh thấu của cậu bắt đầu nóng dần lên, cảm giác chua xót trong lòng cũng theo đó mà tăng thêm.
"Chúc mừng em đoạt giải." Hoắc Văn Thanh nói, "Em đồng ý về đội của tôi, đó là vinh hạnh của tôi."
Chỉ là một lần hợp tác, vậy mà hắn cứ nhất định phải dùng cách diễn đạt đầy ái muội này. Tô Nam cảm thấy mình nên chấn chỉnh đối phương, nhưng lời định nói lại nghẹn ở cổ họng. Những giọt nước trên ngón tay đã được lau sạch, nhưng nỗi ủy khuất và xúc động trong lòng vẫn chưa thể bình lặng.
Thôi thì mặc kệ đi. Ngay giây phút này, Tô Nam bỗng không muốn cân nhắc đến chừng mực hay tương lai nữa. Cậu muốn được phóng túng một lần.
Vì vậy, khi đã về đến trước cửa nhà, Tô Nam không đi ngay mà quay lại nhìn Hoắc Văn Thanh, buông lời mời gọi: "Anh có muốn lên nhà uống một ly không?"
"Coi như chúc mừng tôi đoạt giải."
Và cũng chúc mừng sự khởi đầu mới của chính mình.
Hoắc Văn Thanh theo chân Tô Nam lên lầu.
Căn hộ của Tô Nam rộng khoảng 80 mét vuông, gồm hai phòng ngủ. Cậu đã thông bức tường giữa phòng khách và phòng ngủ phụ để làm không gian làm việc. Phòng khách không để tivi mà treo màn chiếu cùng hệ thống âm thanh; gian bếp được thiết kế mở, quầy bar nhỏ cũng đồng thời là bàn ăn.
Phong cách trang trí là sự hòa quyện giữa nét hiện đại Pháp nhẹ nhàng và nội thất gỗ mộc mạc. Tông màu chủ đạo tươi sáng, giản đơn nhưng đầy ấm cúng. Đặc biệt trên ghế sofa nhung còn vương vãi vài chiếc gối ôm hình thù ngộ nghĩnh như SpongeBob hay Patrick Star. Hoắc Văn Thanh bỗng hình dung ra cảnh Tô Nam cuộn mình trong chăn, ôm thú bông xem phim.
"Xin lỗi, tôi không chuẩn bị sẵn dép lê mới." Tô Nam đưa đôi dép của mình cho Hoắc Văn Thanh, còn cậu thì để chân trần dẫm trên sàn gỗ, "Hơi nhỏ một chút, anh đi tạm nhé."
"Không sao đâu." Hoắc Văn Thanh thay giày, Tô Nam tự nhiên đón lấy chiếc áo khoác hắn vừa cởi, vuốt phẳng rồi treo lên móc ở lối vào.
"Anh muốn uống gì?" Tô Nam đi đến quầy rượu nhỏ, "Chỗ tôi không có rượu xịn đâu, anh lại phải chịu khó rồi."
Hoắc Văn Thanh mỉm cười bất đắc dĩ: "Tôi không kén chọn đến thế đâu. Chủ nhà cứ tự nhiên, tôi thế nào cũng được."
Tô Nam cười: "Nói 'thế nào cũng được' mới là người khó chiều nhất đấy." Nói đoạn, cậu lấy ra một chai Brandy, "Vậy uống cái này đi."
Hoắc Văn Thanh không phản đối, hắn tựa vào quầy bar nhìn Tô Nam khui rượu, lấy ly, rồi đặt một ly đầy trước mặt mình.
"Rượu này cũng khá, anh nếm thử đi. Nếu không thích tôi sẽ lấy Coca cho anh."
Hoắc Văn Thanh bật cười, chưa uống đã vội đáp: "Tôi không uống Coca." Ở cạnh người mình thích mà lại uống Coca, nghe chẳng khác nào đi bán Coca dạo cả.
Rượu thực sự không tệ, vị mượt mà và đậm đà, thoang thoảng hương gỗ sồi và mứt quả chín. Hoắc Văn Thanh nhấp một ngụm, thấy Tô Nam đang chờ đợi lời nhận xét, hắn bỗng nhớ ra một chuyện bèn hỏi: "Sao em lại biết tôi thích uống Brandy?"
Tô Nam trầm ngâm một lúc: "Anh đoán thử xem?"
Hai người đứng đối diện nhau, một ngồi một đứng, vị trí cao thấp hoàn toàn đảo ngược. Đây là lần đầu tiên Hoắc Văn Thanh nhìn Tô Nam từ góc độ ngước nhìn. Đôi mắt phượng của cậu khẽ rủ, bóng tối che giấu bớt ý cười, để lộ nét tinh nghịch hiếm thấy.
Vẻ sinh động ấy khiến Hoắc Văn Thanh thấy cậu thật đáng yêu. Nhìn thêm vài giây, hắn phát hiện ở chỗ tiếp giáp giữa cằm và cổ cậu có một nốt ruồi đỏ cực nhỏ. Điểm nhấn ấy khiến nét kiêu ngạo, tinh quái của cậu bỗng nhuốm màu tình tứ, hệt như vị cay nồng và hậu vị ngọt của rượu mạnh khi trôi qua cổ họng.
Yết hầu Hoắc Văn Thanh trượt lên xuống, hắn uống thêm một ngụm rượu rồi mới nói: "Tôi không đoán đâu, tôi chờ em tự nói cho tôi biết."
Tô Nam bật cười, thầm nghĩ đôi khi Hoắc Văn Thanh lộ ra chút tính khí trẻ con thế này cũng rất đáng yêu, khiến cậu cảm thấy một sự gần gũi lạ kỳ.
Uống cạn ly rượu, Tô Nam nghiêng đầu hắt hơi một cái. Hoắc Văn Thanh khẽ nhíu mày: "Bị cảm lạnh rồi sao?" Dù sao lúc nãy cậu cũng đứng dưới gió lạnh và dầm mưa một lúc.
Tô Nam lắc đầu: "Chắc là không đâu."
Hoắc Văn Thanh rũ mắt, ánh nhìn dừng lại trên đôi chân trần của cậu. Những ngón chân tròn trịa vì lạnh mà ửng đỏ, xếp cạnh nhau khiến hắn liên tưởng đến những trái anh đào chín mọng.
"Em đi tắm nước nóng đi cho đỡ lạnh." Hoắc Văn Thanh bỗng lên tiếng.
Tô Nam sững lại, một cảm giác vi diệu thoáng qua. Hai người đàn ông độc thân ở chung một phòng, uống rượu đã đủ ái muội, giờ lại nhắc đến chuyện tắm rửa thì chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng gương mặt Hoắc Văn Thanh vẫn bình thản như chỉ đơn thuần là quan tâm. Tô Nam mỉm cười: "Vậy anh chờ tôi một lát."
Hoắc Văn Thanh không bỏ lỡ sự d.a.o động trong mắt Tô Nam, hắn có chút bất ngờ khi cậu thuận ý đồng ý. Điều này có nghĩa là Tô Nam đang dần mềm lòng, đang ngầm cho phép hắn vượt qua ranh giới ái muội đó. Hắn khẽ nhếch môi, gật đầu: "Được, tôi chờ em."
Đúng lúc đó, điện thoại của Tô Nam đổ chuông. Màn hình hiện lên biểu tượng một chú cá nhỏ. Tô Nam nhíu mày, không nghe máy mà do dự hai giây rồi nhấn từ chối. Kể từ sáng khi tin hợp tác với Lynx nổ ra, Du Khâm đã gọi rất nhiều lần. Vì chuyện của Pur Jewellery chưa giải quyết xong nên cậu từng bắt máy một lần, nhưng hóa ra Du Khâm gọi không phải vì công việc, mà là chất vấn về mối quan hệ giữa cậu và Hoắc Văn Thanh.
Tô Nam không muốn giải thích nhiều, chỉ lạnh lùng tuyên bố mình đã quyết định rời đi, cậu hợp tác với ai không liên quan đến anh ta. Thế nhưng Du Khâm và Giám đốc Hoàng đều dùng chung một luận điệu: "Pur Jewellery đang gặp nạn, sao cậu có thể bỏ mặc? Sao cậu có thể rời đi vào lúc này?". Tô Nam nhắm mắt lại, dứt khoát ngắt cuộc gọi.
Du Khâm vẫn không bỏ cuộc. Sau đó anh ta còn đến tận nhà tìm nhưng Tô Nam không có nhà, mà có ở nhà cậu cũng chẳng định gặp. Từ sau bữa sinh nhật đó, cậu đã đổi mật mã cửa và vứt sạch đồ đạc của anh ta đi rồi.
Thấy điện thoại lại rung lên lần nữa, Hoắc Văn Thanh dù không muốn xâm phạm riêng tư nhưng cũng đoán được danh tính "chú cá nhỏ" kia. Hắn "tốt bụng" lên tiếng: "Không nghe sao? Muộn thế này rồi, nhỡ có việc gì gấp thì sao."
"Không có chuyện gì đâu." Tô Nam vừa dứt lời thì điện thoại lại reo. Lần này là Đồ Hi, con gái của một gia đình thâm giao với nhà Du Khâm.
Tô Nam đành bắt máy. Đầu dây bên kia là tiếng nhạc xập xình và giọng nói bực bội của Đồ Hi: "Anh Tô Nam, anh đang ở đâu thế? Anh Khâm say khướt rồi, cứ đòi gặp anh cho bằng được. Anh đến đây một chuyến đi."
Tô Nam hối hận vì đã nghe máy, cậu từ chối thẳng thừng: "Tôi bận rồi, không đi được. Các người đưa anh ta về sớm đi."
"Anh bận cái gì chứ? Anh Khâm vì anh mà ra nông nỗi này, anh định mặc kệ thật à?"
Trước sự chất vấn và ép buộc đạo đức vô lý, Tô Nam chỉ thấy mệt mỏi. Cậu chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã đổi sang giọng của Du Khâm: "Nam ca... xin lỗi... em hứa từ nay về sau sẽ không ép anh làm điều anh không thích nữa... Anh đừng rời bỏ công ty, đừng rời bỏ em, được không?"
Anh ta rõ ràng đã say mướt, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày mà chỉ còn sự bất lực, khẩn cầu. Nếu là trước đây, có lẽ Tô Nam đã mủi lòng, nhưng giờ đây, trong đầu cậu chỉ là những lời đe dọa lúc sáng của anh ta. Cậu bình thản đến lạ lùng, thậm chí còn vô thức liếc nhìn Hoắc Văn Thanh.
Hoắc Văn Thanh vẫn im lặng, rũ mắt xoay nhẹ ly rượu trong tay, ra vẻ không quan tâm đến cuộc trò chuyện. Nhưng chính sự hiện diện của hắn khiến tâm trạng Tô Nam trở nên phức tạp.
"Những gì cần nói tôi đã nói rồi. Chào anh." Tô Nam cúp máy.
Không gian lại trở về vẻ tĩnh lặng, nhưng bầu không khí thản nhiên lúc trước đã nhuốm màu kỳ lạ. Hoắc Văn Thanh ngước nhìn cậu, nhướng mày hỏi một câu: "Bạn trai cũ à?"
Tô Nam ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng. Hoắc Văn Thanh thừa biết đó là Du Khâm, nhưng hắn không vạch trần, chỉ coi như một gã "bạn trai cũ" không tên không tuổi, dành cho cậu sự tôn trọng và giữ lại thể diện cuối cùng.
Lòng Tô Nam trào dâng một cảm giác chua xót xen lẫn rung động không thể che giấu.
"Cũng chẳng hẳn," Tô Nam vừa rót thêm rượu cho hắn, vừa buông một câu mà chính cậu cũng chẳng rõ tại sao mình lại nói: "Chỉ là... đã từng ngủ với nhau thôi."
Gương mặt Hoắc Văn Thanh không đổi sắc, nhưng ánh mắt hắn chợt trầm xuống.
Tô Nam bỗng mỉm cười hỏi ngược lại: "Hoắc tổng hiện tại có bạn trai chưa? Hay là... bạn giường?"
Ánh mắt Hoắc Văn Thanh trở nên sắc sảo, hắn chậm rãi lắc ly rượu, hỏi lại: "Sao tự nhiên em lại hỏi chuyện này?"
"Chỉ là thuận miệng hỏi thôi." Tô Nam đáp.
Cổ tay Hoắc Văn Thanh dừng lại, hắn đặt ly rượu xuống bàn: "Ngày hôm đó, em đã thấy Quý Vân đến tìm tôi đúng không?"
