Ngày Ban Hôn, Ta Không Cần Trúc Mã Nữa - 11
Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:03
Công sự xong xuôi, nàng bỗng hỏi ta: “Nếu khi xưa ta không tranh Vệ Tri Hành, chúng ta có còn là tỷ muội hay không?”
“Tỷ không thể cướp đi một người thật sự kiên định.”
“Chúng ta đi đến hôm nay cũng không chỉ vì hắn.”
Nàng cúi đầu.
Ta không nh.ụ.c m.ạ nàng, cũng chưa thể nói là tha thứ.
Sự tự ti, hư vinh và hiếu thắng của nàng đều có nguyên do, nhưng không thể xóa món nợ xâm chiếm tài sản của người khác.
Mấy ngày sau, Liễu Thê Nguyệt lên đường tới phương Bắc.
Nghe nói sau khi đến nơi, nàng cắt bỏ những khoản tặng quà phù phiếm, trả tiền cho thợ dệt theo từng món, còn tự mình chạy thương lộ.
Mỗi tháng nàng đều gửi bạc về.
Khi tờ biên nhận cuối cùng được đưa tới án ta, xưởng dệt phương Bắc cũng truyền tin đã bắt đầu có lãi.
Nàng không trở thành tri kỷ của ta, cũng không trở lại kinh tranh thứ gì với ta nữa.
Món nợ nàng thiếu phải trả, danh tiếng đã mất cũng không ai nhặt lại giúp nàng.
Nhưng khi nàng chịu dùng sức vào việc thật, dưới chân vẫn luôn còn đường để đi.
Vệ Tri Hành ở Bắc cảnh rất nhiều năm.
Trong quân không cho phép hắn chuyện gì cũng do dự lắc lư, nghe nói hắn đã chịu khổ, cũng lập được công.
Về sau hồi kinh thuật chức, hắn không tìm ta nữa.
Hắn nhờ người gửi lại lá thư cuối cùng, trong thư chỉ có một câu: “Năm xưa phụ nàng, quãng đời còn lại tự xét mình.”
Ta xem xong liền đốt.
Lưỡi lửa cuốn qua mép giấy, lòng ta rất bình tĩnh.
Có những chuyện cũ đã nói hết rồi, không cần tiếp tục chiếm một góc thư án.
Mẫu thân ở điền trang học tự mình xem sổ, mỗi năm lấy một nửa lợi tức trả lại cho phụ thân.
Bùi Cảnh Tu chịu đựng mấy năm ở công trình trị thủy rồi thi tuyển lại, chỉ nhận được một chức huyện thừa ở nơi xa xôi.
Hắn không nhờ ai nói giúp, thu dọn hành lý rồi tới nhậm chức.
Phụ thân hỏi ta có muốn tha thứ cho họ không.
Ta nói mình đã không còn hận, nhưng sẽ không quay về chiếc bàn cơm luôn bắt ta nhường quả lựu.
Thừa nhận họ đang thay đổi và một lần nữa trở nên thân thiết là hai chuyện khác nhau.
Sau khi kỳ tuyển nữ lại được thi hành vài năm, các châu Đại Chu lần lượt có nữ học.
Lão thợ dệt đầu tiên ấn dấu tay trước mặt ta trở thành xã trưởng chức xã địa phương.
Những nữ t.ử cùng nhau khai hoang đã nhận được địa khế chính thức.
Học sinh nhỏ tuổi nhất của Minh Tâm nữ học cũng thi vào Tư Chức Thự, ôm sổ tới cho ta xem, b.út son khoanh kín từng trang.
Trưởng tỷ không tái giá.
Người ngoài đoán tỷ bị An Vương làm tổn thương đến tận lòng, đến nam nhân cũng không muốn nhìn nữa.
Thật ra tỷ ấy chỉ rất thích cuộc sống hiện giờ.
Trời ấm thì đi tuần học, dẫn học sinh xuống hương thôn, tuyết rơi thì cuộn mình trong noãn các biên soạn sách, tiện thể tranh với ta khoản cấp bạc năm sau.
Sau này An Vương cũng từng cầu tái hợp.
Hắn đứng ngoài cửa nữ học, nói nguyện giải tán tất cả cơ thiếp, giao vương phủ cho trưởng tỷ quản lý.
Trưởng tỷ chỉ hỏi hắn một câu: “Vì sao ngươi vẫn cho rằng chỉ một tòa vương phủ là đủ đổi lại đời ta?”
An Vương không lời để đáp.
Trưởng tỷ xoay người vào cửa, từ đó không gặp hắn nữa.
Khi người trong phố nhắc tới Bùi Minh Sương, thứ họ nghĩ đến đầu tiên là Minh Tâm nữ học, là bộ mẫu khế ước đã bị nữ t.ử khắp nơi chép đến cũ mòn.
Còn An Vương trái lại chỉ thành một dòng ít đáng nhắc nhất trong cuộc đời tỷ ấy.
Còn ta và Lục Ký Minh, phải sau khi ta vượt qua kỳ tuyển nữ lại, đứng vững chân rồi mới đính hôn.
Trước khi đính hôn, ta liệt kê một trang ước định: không nạp thiếp, tư sản ai nấy tự quản, việc nhà cùng gánh; khi vì công vụ mà sống xa nhau không được ngăn cản đối phương; bất cứ bên nào trái ước, bên còn lại đều có thể đề nghị hòa ly.
Lục Ký Minh xem xong lại thêm một điều: nếu có tranh chấp, trong ngày phải nói cho rõ, không được lấy cớ “vì tốt cho nàng” để thay đối phương quyết định.
Chúng ta mang ước thư tới quan phủ lập khế, làm thành hai bản, mỗi người giữ một bản.
Sau khi thành thân, hắn tra án, ta quản chức xã.
Chúng ta có thể vì một điều luật mà tranh tới mức không ai chịu ai, tranh xong vẫn cùng về nhà ăn cơm.
Hắn đi ngoại châu phá án, không yêu cầu ta ngừng chức theo cùng.
Ta đi tuần xưởng dệt, cũng không coi chuyện hắn chờ mình là đương nhiên.
Về sau, một buổi triều nghị tranh luận từ sáng sớm đến chiều tối, bệ hạ cuối cùng chính thức mở nữ khoa, tuyển nhân tài các khoa luật, toán, nông và y.
Ngày yết bảng, ta và trưởng tỷ đứng trên bậc cao.
Các nữ t.ử bước ra khỏi Cống viện, có người tóc mai đã bạc, có người mới qua cập kê.
Lụa là và áo vải thô đã giặt đến cũ đứng sát bên nhau.
Họ ngẩng đầu nhìn bảng, đôi mắt sáng như dải ngân hà trải giữa đêm xuân.
Lục Ký Minh đứng dưới bậc chờ ta, trong lòng ôm một chồng hồ sơ án sản nghiệp nữ t.ử mới nhận.
Từ xa hắn giơ chúng lên về phía ta, ra hiệu lại có việc phải làm.
Ta chạm vào miếng noãn ngọc mây hạc bên hông.
Qua năm tháng, ngọc càng thêm ôn nhuận, miếng còn lại vẫn đeo bên hông trưởng tỷ.
Nhiều năm trước, ta từng vì giữ một miếng ngọc, một vị hôn phu, một phần thiên vị của người nhà mà cho rằng đó là toàn bộ đời mình.
Giờ cửa son đã mở rộng, gió xuân cuốn tờ bảng bay lên, thổi qua trường phố, cũng thổi tới những châu huyện xa hơn.
Ta nhấc vạt quan bào, bước nhanh xuống bậc đá.
Sau lưng là cánh cửa do chính tay trưởng tỷ đẩy mở, trước mặt là người ta lựa chọn yêu cùng sự nghiệp còn chưa hoàn thành, xa hơn nữa là vô số nữ t.ử đang men theo con đường mới này mà đi tới.
Tên ta là Bùi Chiếu Hành.
Hành thảo sinh nơi u cốc, không vì không ai nhìn thấy mà ngừng tỏa hương.
Lần này, ta không còn chờ ai chia cho mình một chùm sáng.
Ta đang cùng họ đi về phía nhân gian rực rỡ thuộc về chúng ta.
HẾT.
