Ngày Ban Hôn, Ta Không Cần Trúc Mã Nữa - 6

Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:02

Ta sửa lời hắn: “Đợi phụ thân về kinh, hôn ước sẽ giải.”

“Ở chỗ ta, đã không còn chuyện riêng nào để nói.”

Lục Ký Minh gật đầu: “Vậy chỉ cần xem Bùi cô nương có muốn gặp ngươi hay không.”

“Nàng đã bảo ngươi đi, nếu ngươi còn dây dưa, ta có thể báo quan.”

Vệ Tri Hành tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, lại không cãi nổi hắn.

Cuối cùng, hắn đặt gói hạt dẻ lên bàn, khàn giọng nói sẽ chờ ta hồi tâm chuyển ý.

Sau khi hắn đi, ta chia hạt dẻ cho bọn trẻ ở nữ học.

Lục Ký Minh hỏi ta một hạt cũng không giữ sao, ta nói hạt dẻ không có lỗi, chỉ là không muốn người mang tới nữa.

Hắn nhìn ta một lúc rồi lấy từ trong tay áo ra một tấm dư đồ.

“Vậy nàng có muốn một con đường mới không?”

Trên dư đồ đ.á.n.h dấu bảy huyện quanh kinh kỳ.

Gần đây Đại Lý Tự tra ra số vải dùng cứu tế bị tráo hàng kém, xưởng dệt của nữ học vì hàng làm chắc chắn nên được chọn làm nơi cung ứng mới.

Lục Ký Minh phụng mệnh tuần tra các kho trạm dọc đường, trưởng tỷ cũng muốn dẫn học sinh đi xem nghề dệt và sinh kế của nữ t.ử ở các huyện.

Hắn tới hỏi ta có muốn đồng hành, phụ trách kiểm sổ và thu mua hay không.

Bên dưới dư đồ đè một tờ thư mời, thù lao, quyền trách và thời hạn đều viết rõ ràng.

Ta không phải nương nhờ ai, cũng không nợ ai nhân tình.

Ta nhận lấy dư đồ: “Khi nào xuất phát?”

“Sáng ngày kia.”

“Kịp.”

“Tối mai ta bàn giao xong sổ sách trong kinh.”

Đáy mắt Lục Ký Minh hiện ý cười: “Bùi chưởng quầy, hợp tác vui vẻ.”

Ngày rời kinh, trời cao mây rộng.

Ta cưỡi con ngựa đỏ thẫm của mình, trưởng tỷ cùng học sinh nữ học ngồi xe, Lục Ký Minh dẫn nha dịch Đại Lý Tự áp sau.

Lúc ra khỏi thành, bánh xe nghiền qua lớp sương mỏng buổi sớm, ta chỉ nghĩ đến việc tra rõ món sổ mục nát trong quan kho, nào ngờ dọc đường lại gặp biết bao bàn tay chìa khế thư về phía mình.

Tới huyện đầu tiên, chúng ta phát hiện số vải quan kho thu đủ, sổ sách cũng không có vấn đề, vậy mà các thợ dệt trong thôn vẫn nghèo đến mức không nộp nổi thuế.

Ta dọn vào hậu viện xưởng dệt, ăn ở cùng họ, dần nhìn rõ thủ đoạn của đám lái buôn vải.

Chúng lấy câu “nữ nhân không biết tính toán” làm tấm màn che, lúc đo vải thì giấu một đoạn thước vào tay áo, lại lấy danh nghĩa quan kho nghiệm hàng ra dọa người.

Các thợ dệt không dám trực tiếp giao hàng cho quan kho, tấm vải vất vả dệt ra cứ qua một tầng trung gian là giá lại mỏng đi một lớp.

Lục Ký Minh hỏi ta: “Theo luật xử đám lái buôn vải, chuyện coi như xong sao?”

Ta lắc đầu: “Đổi một nhóm lái buôn khác, sang năm vẫn sẽ như vậy.”

Trưởng tỷ bảo ta tự nghĩ cách.

Ta kê một chiếc bàn dài trước cửa huyện nha.

Bên trái dạy người dùng thước, nhận biết khế ước, bên phải trực tiếp thu vải.

Mỗi xấp vải đều được đo, phân hạng và ghi chép ngay trước mặt người bán, thợ dệt giữ phiếu nhận, huyện nha và nơi cung hàng mỗi bên lưu một bản.

Ban đầu không ai dám tới.

Đám lái buôn khoanh tay đứng đầu phố, cười chúng ta chống không nổi quá giờ Ngọ.

Lúc sắp thu bàn, một quả phụ tóc đã hoa râm ôm nửa xấp vải thô tới.

Bà không biết chữ, ngón cái lau đi lau lại trên vạt áo mấy lần rồi mới chấm mực đỏ ấn xuống.

Ta đếm rõ từng đồng tiền phải trả trước mặt bà, giá công bằng hơn lái buôn, cộng cả phí vận chuyển vẫn không vượt giá thu mua của quan kho.

Bà ôm túi tiền đi khỏi huyện nha chưa đến một bữa cơm, ngoài cửa đã xếp thành hàng.

Khi chúng ta rời đi, thợ dệt địa phương đã cùng nhau lập chức xã.

Họ bầu người biết chữ làm sổ, lại mời học sinh nữ học thay phiên dạy chữ.

Nơi kế tiếp nổi tiếng trồng dâu nuôi tằm, nhưng nữ t.ử lại không được tự mình thuê đất.

Ta lật gần hết cuốn huyện chí phủ đầy bụi, tìm thấy tiền lệ cũ rằng khai khẩn đất hoang đủ kỳ hạn thì có thể nhập tịch sở hữu.

Luật không hề viết chỉ nam t.ử mới được phép, chỉ là từ trước đến nay chẳng ai chịu thay nữ t.ử đưa tờ khế ấy lên.

Huyện thừa đẩy thiếp sang góc án, nói nữ nhân lấy được đất thì sớm muộn cũng theo của hồi môn vào nhà chồng.

Lục Ký Minh đẩy thiếp trở lại trước mặt hắn, còn ta dẫn những nữ t.ử chờ ngoài cửa lần lượt nộp khế.

Huyện thừa tức tối nói chưa từng có tiền lệ như vậy.

Ta ấn điều luật lên án hắn: “Hôm nay làm rồi, ngày mai sẽ có tiền lệ.”

Lục Ký Minh ở bên cạnh bồi thêm một câu: “Không làm cũng được.”

“Ta đang tiện đường tra xem vì sao huyện nha dám sửa quốc luật thành luật chỉ dành cho nam nhân.”

Khi nắng chiều chiếu vào phòng ký áp, một chồng khế đất hoang cuối cùng cũng đóng đủ ấn.

Người phụ nữ trồng dâu đứng đầu nâng tờ giấy mỏng trong tay, lật đi lật lại, như đang nâng một mảnh đất mới.

Dọc đường, ta từng gặp quả phụ bị nhà chồng cướp mất khung cửi, cũng từng gặp nữ hài biết đọc thơ nhưng không được đi học.

Họ có tay nghề, chịu được vất vả, vậy mà lại bị chặn bởi một cây thước đã bị động tay động chân, hoặc một tờ khế không ai chịu nhận.

Ta bắt đầu ghi lại những điều mắt thấy tai nghe từng ngày.

Trưởng tỷ xem xong sổ của ta, nói: “A Hành, muội đã tìm được việc muốn làm hơn cả thành thân rồi.”

Ta nhìn những sợi tơ trắng như tuyết phơi ngoài cửa sổ, gật đầu.

Trước kia ta mong Vệ Tri Hành một lòng yêu ta, như thể được một người kiên định lựa chọn thì mới chứng minh được ta đáng quý.

Bây giờ nghĩ lại chuyện “Vệ Tri Hành yêu ai nhất”, lại giống như nghĩ về một việc cũ ở rất xa.

Sổ ta tự tay chỉnh rõ, khế thư được đóng ấn, đồng tiền thợ dệt mang về nhà, tất cả đều nắm được trong tay, nhìn thấy trước mắt.

Giá trị của ta không cần chờ ai gật đầu thừa nhận.

Lục Ký Minh cũng đang thay đổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Ban Hôn, Ta Không Cần Trúc Mã Nữa - Chương 6: 6 | MonkeyD