Ngày Cưới Tôi Em Gái Kéo Băng Rôn Cướp Chú Rể, Tôi Chỉ Trả Lại Gấp Vài Lần - 1
Cập nhật lúc: 14/07/2026 09:01
Ngày tôi kết hôn, em gái tôi thuê hẳn một đoàn xe chạy song song với đoàn xe cưới của tôi, còn ngang nhiên kéo theo một tấm băng rôn cực kỳ chướng mắt.
“Dù cô dâu hôm nay không phải là tôi, nhưng chú rể này tôi từng thật lòng yêu.”
Bố mẹ lại bảo em gái còn nhỏ, chỉ là nghịch ngợm trêu tôi một chút trong ngày vui thôi.
Chồng tôi nói người ngay thẳng thì chẳng sợ điều tiếng, vừa dứt lời đã định bảo tài xế dừng xe để xuống ngăn nó lại.
Tôi mỉm cười kéo anh lại, rồi bình tĩnh lấy điện thoại ra quay trọn vẹn đoạn video đó.
Đợi đến ngày em gái tôi lên xe hoa, tôi liền đem đoạn video ấy phát thẳng tại lễ cưới của nó.
Hai năm trước, bố đưa đứa em gái vẫn luôn được bà nội nuôi ở dưới quê về nhà.
Khi ấy, tôi còn vui đến mức ngây thơ nghĩ rằng từ nay mình cũng có một cô em gái để yêu thương và che chở.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi mới nhận ra em gái tôi hoàn toàn không mềm mại, đáng yêu như những gì tôi từng tưởng tượng.
“Em thật sự ngưỡng mộ chị, từ nhỏ đã được sống trong căn nhà rộng lớn thế này, bà nội từng nói đợi em lớn lên thì bố mẹ sẽ đến đón em, có phải vì em làm sai chuyện gì nên bố mẹ mới mãi không chịu đến đón em không?”
Chỉ một câu nói nhẹ tênh của nó đã khiến mắt bố mẹ đỏ hoe hết lần này đến lần khác.
Sau đó, họ nghiêm túc dặn tôi rằng em gái đã chịu quá nhiều khổ cực, làm chị thì tôi phải biết nhường nhịn nó hơn.
Lý Mộng nhỏ hơn tôi năm tuổi, khi nó vừa chào đời cũng là lúc việc kinh doanh của bố đang ở thời kỳ phát đạt nhất.
Bố mẹ từng mời một vị thầy có tiếng đến xem số mệnh cho nó, người đó nói mệnh nó quá cứng, sẽ khắc những người thân ruột thịt trong nhà.
Ông ta bảo bố mẹ đưa nó về quê nuôi vài năm, đợi đường thân tình của nó nhạt đi đôi chút rồi hãy đón về, còn những chuyện kiểu này bây giờ tôi hoàn toàn không tin nữa.
Nhưng bố mẹ là người làm ăn, trong lòng luôn giữ suy nghĩ thà tin là có còn hơn tin là không.
Vậy nên họ đã đưa nó về quê, để nó sống bên cạnh bà nội.
Sau này bà nội qua đời vì bệnh, còn nó thì thi đỗ vào một trường đại học trong thành phố.
Bố mẹ vừa lo xong hậu sự của bà nội, liền lập tức đón nó trở về nhà.
Nó thích căn phòng của tôi, tôi phải nhường phòng cho nó.
Nó thích những chiếc váy của tôi, tôi cũng phải nhường váy cho nó.
Nhưng rõ ràng nó biết Lục Ly là bạn trai của tôi, vậy mà vẫn cố tình tìm đủ cách sáp lại gần anh, lần này tôi thật sự không thể nhịn thêm được nữa.
Nó khiến tôi trở thành trò cười ngay trong chính lễ cưới của mình.
Vậy thì tôi cũng sẽ để nó nếm thử cảm giác mất sạch mặt mũi trong ngày cưới của nó.
Khi ấy, em gái tôi vẫn còn mặc chiếc váy cưới trắng tinh, hai mắt đỏ hoe đứng bên cạnh mẹ.
“Cho dù chị có ghét em đến mức nào, chị cũng không nên làm chuyện này vào đúng ngày em kết hôn, người ngoài sẽ nhìn nhà mình thế nào, rồi họ sẽ nghĩ gì về em đây?”
Bố mẹ cũng nhìn tôi bằng vẻ mặt rõ ràng không hài lòng.
Chỉ có chồng tôi, Lục Ly, khẽ siết nhẹ tay tôi, âm thầm trao cho tôi sự an tâm và sức mạnh.
Tôi nhếch môi cười nhạt đầy châm chọc.
“Em gái à, chị chỉ đùa một chút thôi mà, em đừng xem là thật chứ.”
Tôi vừa gây náo loạn như vậy, sắc mặt bố mẹ nhà trai trong lễ cưới lập tức trở nên khó coi thấy rõ.
Ngay cả ánh mắt họ nhìn em gái tôi cũng không còn thân thiện như trước nữa.
Nỗi uất nghẹn vẫn luôn đè nặng trong lòng tôi bỗng nhiên tan đi không ít.
Người mà Lý Mộng gả cho là một cậu ấm nhà giàu tên Dư Hưu.
Hồi tôi còn học đại học, anh ta từng theo đuổi tôi một cách vô cùng cuồng nhiệt.
Nhưng tình cảm giữa tôi và Lục Ly luôn rất tốt, chúng tôi vốn đã tính sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn, nên tôi từng thẳng thắn từ chối anh ta không chút mập mờ.
Trước ngày tôi kết hôn, tôi còn nhận được một tin nhắn Dư Hưu gửi đến: “Em nhất định sẽ hối hận.”
Sau đó, khi Lý Mộng dẫn bạn trai về ra mắt gia đình, tôi lại một lần nữa nhìn thấy anh ta.
Khi ấy, anh ta đã ăn mặc bảnh bao trong bộ vest chỉnh tề, dáng vẻ như chuẩn bị tiếp quản công ty trang trí nội thất của bố mình.
Nhà tôi kinh doanh nhà hàng, mấy năm nay làm ăn khá phát đạt, đã mở được chuỗi cửa hàng ở vài trung tâm thương mại.
Nếu nói về điều kiện hai bên, cũng coi như miễn cưỡng môn đăng hộ đối.
Dư Hưu vốn chẳng phải người ngay thẳng gì, khi anh ta cùng Lý Mộng bước vào nhà tôi, ánh mắt nhìn thấy tôi lại không hề có lấy một chút ngạc nhiên.
Nụ cười treo trên mặt anh ta khiến tôi vừa nhìn đã thấy khó chịu.
Ngay ngày hôm sau sau khi gặp bố mẹ tôi, anh ta chẳng hề do dự mà lập tức cầu hôn em gái tôi.
Tôi từng kín đáo nhắc mẹ về chuyện này, nhưng không hiểu sao lời đó lại truyền đến tai Lý Mộng.
Nó khóc lóc làm loạn, nói tôi ghen tị vì nó lấy được một cậu ấm nhà giàu nên cố tình tìm chuyện gây khó dễ cho nó.
Từ đó về sau, tôi không xen vào chuyện hôn sự của nó thêm bất kỳ lời nào nữa.
Ngày thứ hai sau đám cưới, theo phong tục ở chỗ chúng tôi, họ hàng bên nhà gái phải sang nhà trai để xem nhà.
Công ty của Lục Ly hôm đó khá bận, nên chỉ có tôi cùng bố mẹ đi qua.
Trên bàn ăn, tôi nhìn thấy bố mẹ của Dư Hưu liên tục nháy mắt ra hiệu cho anh ta.
