Ngày Đầu Tiên Trở Về Nhà Họ Giang, Cô Con Gái Giả Đã Tát Tôi Một Cái Trước Sự Chứng Kiến Của Mọi Người - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:40
【Không được, mình phải bảo kê cho em ấy! Ai dám đụng đến một sợi tóc của em ấy, mình sẽ lột da kẻ đó ra!】
【Hơn nữa, mình phải gọi điện cho hiệu trưởng chuyển em gái sang lớp A mới được, tuy áp lực ở lớp A lớn hơn nhưng ít ra không có ai dám bắt nạt bạn học cả.】
Tôi đặt thìa xuống, rút khăn giấy lau miệng.
Nhìn biểu cảm kinh ngạc của cả nhà, tôi mỉm cười nhạt.
“Được thôi, vậy nghe theo lời chị vậy.”
4
Sáng sớm hôm sau, tôi đã ngồi lên chiếc Rolls-Royce màu hồng của Giang Uyển.
Trên xe chỉ có hai chúng tôi, tài xế đã bị Giang Uyển đuổi xuống, cô ta tự mình cầm lái.
(Thiết lập thế giới này 16 tuổi là có thể thi lấy bằng lái xe rồi nhé (。·ω·。) )
Cửa xe vừa đóng lại, khí chất của Giang Uyển lập tức sụp đổ.
Cô ta vừa thắt dây an toàn vừa lén lút liếc nhìn tôi, tiểu nhân trong lòng đang lăn lộn điên cuồng:
【Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Hiện tại chỉ có hai chúng mình, mình có nên nói gì đó không nhỉ?】
【Có nên hỏi thăm em ấy sống ở quê có tốt không nhỉ? Không được, thế chẳng phải là sát muối vào vết thương của người ta sao?】
【Hệ thống ơi, bây giờ tôi có thể xin tạm dừng nhiệm vụ không? Tôi muốn dán sát, ôm ấp em gái quá.】
Hệ thống lạnh lùng đáp: 【Ký chủ xin hãy tự trọng. Phát hiện sắp đến trường học, xin ký chủ chuẩn bị mở khóa nhiệm vụ nhánh “Bạo lực học đường”.】
Giang Uyển lập tức xị mặt như đưa đám: 【Có thể đổi từ khác được không? Bạo lực á? Như thế thì kém sang quá!】
Hệ thống: 【Nội dung nhiệm vụ: Làm nhục thật thiên kim trước mặt mọi người tại cổng trường, biến cô ta thành trò cười cho toàn trường. Phần thưởng: Tăng một cấp kỹ năng piano. Hình phạt nếu thất bại: Đau bụng kinh ba ngày.】
Giang Uyển hít sâu một hơi lạnh: 【Đau bụng kinh tận ba ngày? Mày là ác quỷ à?!】
Tôi tựa lưng vào ghế phụ, nhắm mắt dưỡng thần, khóe môi lại không kìm được mà cong lên.
Đến cổng trường, đúng vào giờ cao điểm đi học.
Xe sang tụ hội đông đúc, học sinh mặc đồng phục tinh tế đi thành nhóm ba nhóm năm bước vào trong.
Giang Uyển đỗ xe ở vị trí nổi bật nhất, hít sâu một hơi rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt lập tức trở nên “hung dữ”.
“Xuống xe!”
Tôi ngoan ngoãn xuống xe.
Giang Uyển vòng qua đầu xe, bước đến trước mặt tôi, cố ý nâng cao tông giọng, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
“Mọi người đến mà xem này!” Giang Uyển chỉ vào tôi, “Đây chính là cô con gái thật mà nhà họ Giang chúng tôi mới tìm về được đấy! Một đứa nhà quê thô kệch!”
Đám đông lập tức xôn xao, những tiếng xầm xì bàn tán vang lên không ngớt.
“Đây là thật thiên kim sao? Trông thì xinh xắn đấy, chỉ là ăn mặc hơi nghèo nàn.”
“Nghe nói lớn lên ở vùng thung lũng hẻo lánh, đến tiếng Anh cũng không biết nói kìa.”
“Nữ thần Giang Uyển tội nghiệp thật, tự dưng lại lòi ra một đứa em gái quê mùa thế này.”
Giang Uyển nghe những lời bàn tán xung quanh mà lòng đau như cắt:
【Xin xin lỗi em yêu! Chị là đồ súc vật!】
【Mấy người đừng mắng nữa! Không thấy mặt em gái tôi tái mét đi rồi à?】
【Hệ thống, tao hận mày! Tao muốn gỡ cài đặt mày!】
Cô ta nghiến răng, tiếp tục diễn theo kịch bản của hệ thống: “Giang Ninh, tôi nói cho cô biết, ở cái trường này, cô là rồng thì phải cuộn lại, là hổ thì phải nằm xuống! Nếu để tôi ngứa mắt, tôi sẽ khiến cô không thể sống yên ổn nổi ở đây đâu!”
Nói rồi, cô ta rút từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt màu đỏ, tầm khoảng mười nghìn tệ, thẳng tay ném vào mặt tôi.
“Cầm lấy số tiền này đi mua đồ ăn vặt nhét đầy cái miệng cô lại! Đừng có đi rêu rao lung tung khắp nơi!”
Những tờ tiền màu đỏ bay ngợp trời, dưới ánh mặt trời trông vô cùng ch.ói mắt.
Xung quanh bùng nổ một trận cười nhạo.
Nếu là một cô gái bình thường, gặp cảnh này e rằng đã xấu hổ đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại, hoặc khóc lóc chạy mất rồi.
Nhưng tôi thì không.
Tôi lặng lẽ nhìn những tờ tiền đang rơi rụng kia, rồi nhìn sang đôi bàn tay đang khẽ run rẩy của Giang Uyển.
Cô ta đang gào thét điên cuồng trong lòng:
【A a a a mình là đồ ngốc hả trời? Sao mình lại lấy tiền ném người ta thế này!】
【Mười nghìn tệ này vốn dĩ mình định để dành mua điện thoại mới cho em ấy mà!】
【Em gái ơi mau nhặt lên đi! Đừng giận dỗi với tiền bạc chứ! Đây toàn là tiền xương m.á.u thật sự đó!】
Tôi ngồi xổm xuống, nhặt từng tờ tiền lên, xếp lại ngay ngắn rồi cầm trong tay.
Sau đó đứng dậy, bước đến trước mặt Giang Uyển.
Giang Uyển theo bản năng lùi lại một bước, tưởng tôi định đ.á.n.h cô ta.
【Tiêu rồi tiêu rồi, em gái sắp hắc hóa rồi! Em ấy định đ.á.n.h mình kìa!】
【Đánh đi đ.á.n.h đi, miễn là đừng đ.á.n.h vào mặt, chị tuyệt đối không đ.á.n.h trả!】
Nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng vỗ xấp tiền đó vào tay cô ta, rồi ghé sát vào tai cô ta, thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe:
“Chị ơi, lần sau cho tiền chị cứ chuyển khoản thẳng cho em nhé, tiền mặt dễ rơi mất lắm.”
Dứt lời, tôi quay người đi thẳng vào cổng trường, bóng lưng vô cùng dứt khoát và sảng khoái.
Để lại một mình Giang Uyển đứng c.h.ế.t lặng trong gió.
Tiếng cười cợt xung quanh đột ngột im bặt.
Mọi người đều bị kinh ngạc trước cách hành xử không theo lẽ thường của tôi.
Giang Uyển nắm c.h.ặ.t mười nghìn tệ kia, mặt đỏ bừng lên như gấc chín.
