Ngay Đúng Ngày Đi Đăng Ký Kết Hôn, Tôi Đã Tống Anh Người Yêu Bên Nhau Suốt 5 Năm Trời Vào Đồn Cảnh Sát - Chương 1
Cập nhật lúc: 02/07/2026 08:00
Đến lượt chúng tôi vào làm thủ tục thì điện thoại của tôi vang lên.
Là một số máy nội tỉnh.
Ban đầu tôi định dập máy, nhưng đối phương lại kiên trì gọi liền hai cuộc.
“Có phải là cô Lâm Kiến Vi không ạ?”
“Phải.”
“Đây là Trung tâm Tín dụng Doanh nghiệp của Ngân hàng Thịnh An. Về thủ tục bảo lãnh cho khoản vay kinh doanh trị giá 3 triệu Nhân dân tệ dưới tên Lâm T.ử Hào, chúng tôi đang tiến hành xác minh bước cuối cùng trước khi giải ngân.”
Tôi bỗng khựng lại.
“Cô nói ai cơ?”
“Lâm T.ử Hào.”
Đó là tên của em trai tôi.
Nhân viên ngân hàng tiếp tục nói: “Hệ thống hiển thị cô là người bảo lãnh chịu trách nhiệm liên đới cho khoản vay này. Xin hỏi hợp đồng bảo lãnh có phải do chính tay cô ký không ạ?”
Bên trong Cục Dân chính rất ồn ào.
Có người đang cầm giấy chứng nhận kết hôn để chụp ảnh, có người đang gọi điện thoại cho gia đình, lại có cả đứa trẻ đang bò trên ghế khóc lóc.
Nhưng vào khoảnh khắc đó, tai tôi chỉ lùng bùng đúng mấy chữ “người bảo lãnh chịu trách nhiệm liên đới”.
“Tôi không bảo lãnh cho bất kỳ ai cả.”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
“Cô Lâm ơi, trên hợp đồng có chữ ký của cô, phía bên này cũng đã nộp bản sao căn cước công dân, giấy chứng minh thu nhập và sao kê tài khoản ngân hàng trong vòng nửa năm trở lại đây của cô nữa.”
“Hợp đồng được nộp vào lúc nào?”
“Thứ Tư tuần trước ạ.”
Thứ Tư tuần trước, tôi đang đi công tác ở tỉnh khác.
Mà thẻ căn cước công dân của tôi, lại đang nằm trong tay Chu Tự Xuyên.
Anh ấy bảo nhà hàng cần căn cước công dân bản gốc để đăng ký thông tin tiệc cưới, nên đã chủ động bảo để anh ấy đi làm giúp tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông bên cạnh.
Nụ cười trên mặt Chu Tự Xuyên đã tắt ngấm từ lúc nào.
“Có chuyện gì thế?” Anh ấy hỏi.
Tôi bật loa ngoài lên.
“Phiền cô gửi hợp đồng qua cho tôi.”
Đối phương rất nhanh đã gửi tài liệu điện t.ử vào hộp thư của tôi.
Ngay trang đầu tiên chính là tên của tôi.
Lâm Kiến Vi.
Chữ ký bên dưới trông rất giống chữ ký của tôi, ngay cả nét móc ngược theo thói quen ở nét cuối cùng cũng được mô phỏng y ch.óc.
Nhưng đó tuyệt đối không phải do tôi ký.
Tôi tiếp tục lật ra phía sau.
Căn cước công dân, giấy chứng minh thu nhập, sao kê tài khoản ngân hàng, tất cả đều là thật.
Nhân viên ngân hàng lên tiếng xác nhận lại một lần nữa: “Cô Lâm ơi, xin hỏi cô có đồng ý gánh vác trách nhiệm bảo lãnh liên đới cho khoản vay này không?”
“Không—”
Chu Tự Xuyên bỗng nhiên đưa tay ra, muốn giật lấy điện thoại của tôi.
Tôi lùi lại một bước, né được anh ấy.
Bàn tay anh ấy khựng lại giữa chừng.
Tôi nhìn anh ấy: “Anh biết chuyện này đúng không?”
“Kiến Vi, em cứ bình tĩnh đã, đừng kích động.”
Chỉ cần nghe đúng một câu này thôi, tôi đã biết câu trả lời rồi.
“Có phải anh là người đã đưa toàn bộ giấy tờ tùy thân của tôi cho họ không?”
Anh ấy hạ thấp giọng xuống: “Ở đây đông người lắm, chúng mình về nhà rồi nói.”
“Tôi hỏi anh, có phải không?”
Xung quanh đã có vài người bắt đầu ngoái đầu lại nhìn.
Chu Tự Xuyên im lặng một lát, rồi cũng thừa nhận.
“Giấy tờ là do anh giúp chuẩn bị, nhưng chuyện không nghiêm trọng như em nghĩ đâu.”
Tôi trố mắt nhìn anh ấy, bỗng chốc cảm thấy người đàn ông trước mặt này sao mà xa lạ quá.
“Giả mạo chữ ký của tôi, bắt tôi gánh khoản bảo lãnh 3 triệu tệ thay cho người khác, thế mà anh còn bảo là không nghiêm trọng à?”
“T.ử Hào đâu phải người ngoài, nó là em trai ruột của em mà.”
“Thì sao?”
“Công ty của nó hiện tại chỉ là đang gặp khó khăn trong việc xoay vòng vốn thôi. Chờ lô hàng này giao đi, tiền hàng về túi là trong vòng ba tháng có thể trả hết nợ ngân hàng ngay.”
Anh ấy nói bằng giọng điệu rất bình thản, rõ ràng là mớ lý lẽ này đã được chuẩn bị kỹ càng từ trước rồi.
“Tại sao không nói cho tôi biết?”
Chu Tự Xuyên mím môi.
“Anh biết là em sẽ không đồng ý.”
“Tôi không đồng ý, cho nên các người liền giả mạo chữ ký của tôi sao?”
“Anh chỉ là không muốn em phải kẹt ở giữa rồi khó xử thôi.”
Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Tự ý đưa ra quyết định thay tôi, lén lấy giấy tờ tùy thân của tôi, trích xuất sao kê ngân hàng của tôi, rồi lại lừa tôi đến Cục Dân chính để đăng ký kết hôn.
Cuối cùng lại bảo với tôi rằng, anh ấy làm vậy là vì sợ tôi khó xử.
Nhân viên ngân hàng vẫn đang chờ ở đầu dây bên kia.
“Cô Lâm ơi, xin hỏi có cần tạm dừng việc giải ngân lại không ạ?”
“Tạm dừng.”
Tôi nhìn thẳng vào Chu Tự Xuyên, gằn từng chữ một: “Hợp đồng bảo lãnh này không phải do tôi ký. Có người đã mạo danh tôi, giả mạo chữ ký của tôi.”
“Kiến Vi.”
Giọng của Chu Tự Xuyên cuối cùng cũng đã biến sắc.
“Khoản vay đã đi đến bước cuối cùng rồi, bây giờ em mà bắt dừng lại thì công ty của T.ử Hào sẽ tiêu tùng đấy.”
“Công ty của nó có tiêu tùng hay không thì liên quan gì đến tôi?”
“Nó là em trai em!”
“Cho nên tôi phải lôi cả nhà cửa lẫn tiền tiết kiệm của mình ra để lấp vào cái lỗ thủng đó cho nó à?”
“Sẽ không đến mức đó đâu.”
“Anh lấy cái gì ra để bảo đảm?”
Anh ấy cứng họng không nói được lời nào.
Tôi tiếp tục hỏi: “Nếu như nó không trả nổi thì sao?”
Chu Tự Xuyên im lặng vài giây, cuối cùng cũng chịu mở miệng.
“Em có công việc ổn định, nhà cửa lại không phải gánh nợ ngân hàng.”
Tôi bỗng nhiên vỡ lẽ ra tất cả.
Hóa ra bọn họ không phải tin tưởng Lâm T.ử Hào có khả năng trả tiền.
