Ngày Hút Oxy - Chương 105
Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:11
“Không được, anh bây giờ phải nói cho em biết."
Lạc Phi nắm lấy anh.
Chu Lẫm thở dài một tiếng, xoa đầu cô, “Thật sự... cay quá."
“..."
Chu Lẫm về phòng xong Lạc Phi cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, cô đi súc miệng lấy ra một nửa quả dưa hấu đã bổ, ngồi tại chỗ đợi anh.
Không lâu sau.
Anh liền mặc một bộ quần áo mặc nhà, tóc còn hơi ẩm bước ra.
Ăn cay là một loại cảm giác đau, cũng không biết anh đã đỡ hơn chút nào chưa.
Lạc Phi hỏi vọng qua:
“Đỡ hơn chút nào chưa?"
Chu Lẫm đi đến bên cạnh cô ngồi xuống, ừm một tiếng.
Lạc Phi cầm thìa vừa múc phần chính giữa của quả dưa hấu vừa nói:
“Chuyến công tác thuận lợi chứ?"
Nhìn chằm chằm động tác của cô, Chu Lẫm nói:
“Cũng được."
Lấy phần chính giữa ngon nhất của quả dưa hấu dùng nĩa xiên lên, Lạc Phi đưa đến trước mặt anh, “Nè."
“..."
Chu Lẫm không nhận, ánh mắt có chút vô định nói:
“Phần này là phần ngon nhất của cả quả dưa hấu."
“Đúng vậy."
Lạc Phi gật đầu, không biết lời này của anh có ý gì.
“Vậy tại sao lại cho anh?"
Lạc Phi đương nhiên:
“Thì muốn dành những gì tốt nhất cho anh mà."
“..."
Chu Lẫm mím môi, cầm lấy vào tay, “Vậy còn Trương Tinh Dã thì sao?
Em có từng cho cậu ta không?"
“Sao đột nhiên lại nhắc tới Trương Tinh Dã?"
Lạc Phi thắc mắc.
“..."
Chu Lẫm cụp mắt c.ắ.n một miếng dưa hấu, không nói gì.
Lại bắt đầu cao lãnh rồi, Lạc Phi đã quen với việc anh trực tiếp và bá đạo đối với cô, thật sự là không chịu nổi cái bộ dạng này của anh, “Mau nói chuyện đi chứ."
Chu Lẫm thong thả nhai dưa hấu, mắt nhìn về phía trước, “Chẳng phải em với cậu ta quan hệ rất tốt sao?
Sẽ nhớ kỹ cậu ta trời lạnh không mặc áo dày, sẽ vì cậu ta bị thương cánh tay mà lập tức nổi nóng, sẽ quan tâm cậu ta một tay không gắp được thức ăn không bóc được tôm, còn nhớ kỹ xem cậu ta có đủ tiền tiêu không."
Ánh mắt âm u của anh lướt qua mặt cô, “Chỉ là một miếng dưa hấu thôi, chắc là em sẽ không không cho cậu ta chứ?"
“............"
Lạc Phi ngẩn người.
Chu Lẫm lại nói:
“Nếu hôm nay cậu ta cũng ở đây, quả dưa hấu này lại chỉ có một miếng này thôi, chắc chắn là không đến lượt anh rồi đúng không."
“..."
Lạc Phi lúc này cuối cùng cũng hiểu ra mười ngày nay anh ở đây làm gì, cô há hốc mồm bừng tỉnh đại ngộ nói:
“Hóa ra mấy ngày nay... anh là đang ăn giấm của Trương Tinh Dã đấy à?"
Đôi mắt cô sáng rực, gương mặt đầy sững sờ, hoàn toàn là một dáng vẻ ngây ngô không hiểu chuyện.
Thấy vậy, ngũ tạng lục phủ của Chu Lẫm lại bắt đầu đau nhói.
Phản ứng này của cô dường như đang nói cho anh biết, nếu anh không nói ra thì cô hoàn toàn không ý thức được vấn đề này.
Sao chứ?
Quan hệ của cô với Trương Tinh Dã đã tốt đến mức này rồi sao?
Làm những chuyện khiến người ta hiểu lầm thế này đều là chuyện thường tình rồi sao?
Sắc mặt anh đột ngột hạ xuống điểm đóng băng, mái tóc còn ướt như thể đã kết tinh.
Lạc Phi không lường trước được sẽ theo hướng này, ngồi thẳng dậy có chút lúng túng nói:
“Không phải... hai đứa em... hai đứa em... hai đứa em rõ ràng có thể nhìn ra chính là... tình đồng chí mà."
Nghe vậy, Chu Lẫm phát ra một tiếng cười lạnh:
“Giữa nam và nữ thì làm gì có tình đồng chí gì chứ."
“..."
Lạc Phi bất mãn:
“Này, anh đừng có định kiến như vậy được không?
Em với Trương Tinh Dã đã quen nhau bao nhiêu năm rồi, nếu ngoài tình bạn ra còn có cái khác, thì bây giờ làm gì đến lượt anh chứ?"
Chu Lẫm đặt miếng dưa hấu xuống.
Anh đã biết khi không bình tĩnh thì không cách nào giao tiếp tốt được, anh nghe thấy những lời này hoàn toàn không thể suy nghĩ lý trí, chỉ còn lại một bụng oán khí, “Ừ đúng, quả thực là anh có định kiến."
Dứt lời, liền định đứng dậy rời đi.
“Không được đi!!"
Lạc Phi giữ c.h.ặ.t anh, sau đó ngồi lên đùi anh, “Chưa nói rõ ràng chuyện này thì anh không được đi!"
Cơ thể mềm mại thơm tho đầy vòng tay, tháng năm nhiệt độ đã rất nóng, bộ đồ ngủ của cô mỏng manh cổ áo mở rộng, làn da trắng sứ lại ửng hồng đầy vẻ mời gọi.
Lông mi Chu Lẫm run run, quay mặt sang một bên, không thèm để ý đến cô.
Lạc Phi hai tay nâng mặt anh xoay thẳng lại, chạm vào ch.óp mũi anh nói:
“Ừm... anh có thể coi như thế này, em với Trương Tinh Dã chính là... quan hệ mẹ con và cha con đấy," nói xong lại cảm thấy lời này nghe có chút ngược đời, sau đó lại đổi cách nói khác:
“Ồ nói như vậy dường như không tốt lắm...
Vậy thì chính là... quan hệ anh em và chị em, em coi cậu ấy là em trai cậu ấy coi em là em gái, ừm... nếu nói một cách chính thức, Trương Tinh Dã lớn tuổi hơn em, cậu ấy là anh em, anh cứ coi như vậy là được."
“Anh em?
Hai người có quan hệ huyết thống không?"
Chu Lẫm sắc sảo nói, “Anh cũng là anh em của em, chẳng phải ngày nào cũng hôn môi với em sao."
“............"
“Cái đó có thể giống nhau sao?!"
Chu Lẫm dời ánh mắt khỏi mặt cô, “Quả thực không giống nhau, cậu ta gần gũi với em hơn anh nhiều, em còn có thể đặt ghi chú cho cậu ta, còn anh thì chỉ có thể là Chu Lẫm thôi."
“...
Cái gì cơ?"
Lạc Phi không hiểu, “Ghi chú gì?
Ghi chú Wechat?"
Chu Lẫm không lên tiếng, như thể thừa nhận.
Lạc Phi buông tay ra, quay đầu lấy điện thoại của mình, đưa khung chat của Trương Tinh Dã ra trước mặt anh, “Anh nói là ghi chú này sao?
Dã Cẩu?
Anh cũng muốn làm ch.ó à?"
Chu Lẫm:
“..."
Lạc Phi cúi đầu đổi ghi chú của Trương Tinh Dã thành tên của cậu ta, sau đó mở khung chat của Chu Lẫm đổi cho anh một cái ghi chú.
Sau đó đưa màn hình ra trước mắt anh, “Cái này thấy sao?"
Chu Lẫm quay đầu đi cố ý không nhìn.
Lạc Phi đưa điện thoại di chuyển theo hướng anh quay đầu, hôn lên khóe miệng anh, “Xem chút đi mà, cầu xin anh đấy."
Nâng mí mắt lên, chỉ thấy cô đổi ghi chú của anh thành một emoji quả dâu tây.
“Của Trương Tinh Dã em cũng đổi rồi, sau này chỉ để một mình anh có ghi chú thôi được không?"
Lạc Phi nói.
“..."
Chu Lẫm quay đầu lại, ôm c.h.ặ.t eo cô, c.ắ.n vành tai cô nói:
“Vứt cả ảnh chụp lấy ngay của cậu ta với em đi nữa."
Lạc Phi rùng mình một cái, sau đó mới kinh ngạc nhận ra:
“Ảnh chụp lấy ngay anh cũng ăn giấm sao?"
Chuyện này đã bao lâu rồi chứ!
Chu Lẫm giữ gáy cô c.ắ.n môi cô, “Vứt đi."
Dứt lời, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cô.
Lạc Phi đứt quãng:
“Ờ... vứt đi không tốt lắm nhỉ?
Hai đứa em là bạn tốt giữ một tấm ảnh cũng có sao đâu, hay là giao cho anh bảo quản nhé?"
Cũng coi như... có thể chấp nhận được.
Chu Lẫm ừm một tiếng, ngón tay di chuyển luồn vào dưới váy ngủ, “Nghe nói bida tennis bóng bàn ván trượt mô tô của em đều là do Trương Tinh Dã dạy?"
“..."
Lạc Phi đột nhiên ôm c.h.ặ.t anh, “Ừm...?
Ai... ai nói với anh thế..."
Chu Lẫm c.ắ.n môi dưới cô một cái, gằn từng chữ:
“Trương Tinh Dã."
Lạc Phi đau điếng, cau mày một cái, “Cậu ấy nói gì anh cũng tin sao?
Em hoàn toàn không biết chơi bóng bàn ván trượt và mô tô đâu nhé?"
Cố sức ép cô vào người mình, Chu Lẫm trầm giọng nói:
“Vậy còn bida và tennis thì sao?"
“Ờ... tennis là hai đứa em học theo một chị khóa trên hồi cấp ba đấy."
Chu Lẫm tay dùng lực, “Cho nên... bida là cậu ta dạy."
“..."
Muốn mạng rồi đây.
Lạc Phi cảm thấy lúc này nếu nói đúng thì dường như sẽ rất t.h.ả.m... nên cứ mập mờ nói một câu:
“...
Không phải."
Trong không khí giây tiếp theo phát ra một tiếng cười lạnh.
Chu Lẫm vùi đầu vào cổ cô, “Cậu ta dạy thế nào?
Hửm?
Giống như lần trước Lương Hạo Vũ dạy bạn gái cậu ta như vậy sao?
Nắm tay... lưng áp vào ng-ực..."
Tiếp đó áp vào cổ cô hít một hơi thật mạnh, “Đúng không?"
Lạc Phi giật mình:
“Đau!"
Sự bất an mấy ngày nay đều hóa thành ham muốn phá hoại ngấm vào xương tủy, Chu Lẫm không màng tất cả vẫn dùng lực đạo như vừa rồi không ngừng c.ắ.n mút, giọng điệu nhẹ tênh:
“Nói đi, dạy thế nào?"
Lạc Phi nắm c.h.ặ.t tóc anh, “Quên lâu rồi!
Dù sao cũng không có nắm tay cũng không có lưng áp vào ng-ực!
Tuyệt đối không có!"
“Vậy còn mô tô?"
Anh lại hỏi.
“Mô tô thì làm sao chứ."
Cô chẳng phải đã nói với anh là mình không biết lái rồi sao.
“Trương Tinh Dã biết lái mô tô...
Có phải em từng ngồi ghế sau của cậu ta không?"
“..."
Ch-ết tiệt.
Đầu óc người này làm bằng gì vậy.
Lạc Phi bị sự nhạy bén của anh làm cho đứng hình, nên không phản ứng lại ngay lập tức.
“Hừ."
Chu Lẫm nghiến răng nghiến lợi, dường như có thể nghe thấy tiếng ken két vang lên, “Quả nhiên."
Lạc Phi vội vàng:
“Chỉ... chỉ một lát thôi, em không có ôm eo cậu ấy, em sợ cậu ấy trả thù em ném em xuống rãnh, ngay lập tức em đã xuống rồi."
Váy ngủ kéo xuống, một lát sau giọng nói trầm đục của Chu Lẫm truyền đến:
“Em bảo anh làm sao mà tin được đây?"
“..."
Lạc Phi thút thít một tiếng:
“...
Em nói thật mà..."
Chu Lẫm tiếp tục lật lại nợ cũ:
“Ba mươi tuổi nếu đều vẫn chưa kết hôn thì ở bên nhau?"
Thật sự thật sự thật sự phục rồi.
Lạc Phi có chút dở khóc dở cười, “Đó chẳng qua là bố mẹ Trương Tinh Dã trước đây tùy miệng nói thôi mà... sao có thể coi là thật được chứ."
Giọng nói của anh trầm muộn u uất, xuyên thấu qua làn da:
“Không coi là thật sao mẹ em lại nói như vậy, hửm?"
“...
Vậy anh nên đi hỏi mẹ em ấy, em làm sao biết được tại sao bà lại nói như vậy chứ?"
Lâu sau.
Chu Lẫm có chút oán hận nói:
“Em với Trương Tinh Dã sao lại có nhiều kỷ niệm như vậy?"
Suy cho cùng, đây mới là điều anh để tâm nhất.
Lạc Phi càng thêm oán hận nói:
“Cái này cũng không thể trách em được mà..."
Đã quen nhau mười năm rồi không có kỷ niệm thì chẳng khác nào không quen biết sao?
“..."
Chu Lẫm im lặng.
Không lâu sau, anh dừng mọi động tác, kéo lại quần áo bị xộc xệch cho cô, sau đó tựa vào lưng ghế, “Quả thực không thể trách em."
Trách chính anh, đã không sớm cùng cô tạo ra những giao điểm.
Anh rốt cuộc là có kỹ năng gì vậy?
Lần nào cũng có thể nói dừng là dừng được luôn?
Lạc Phi nhìn chằm chằm vào đôi đồng t.ử đen láy hơi ươn ướt của anh, ngậm lấy đôi môi anh, “Đừng giận nữa được không?
Em thích chính là anh."
Nói xong, cô liền tiến sâu vào trong, lực đạo nhẹ nhàng mang theo sự dỗ dành.
Chu Lẫm nhìn cô, mặc cô bài bố, không có động tác nào.
Lạc Phi vốn không giỏi nắm quyền chủ động trong chuyện này, nên có chút thẹn thùng cũng có chút bỡ ngỡ.
Cô hôn anh rất lâu, nhưng anh vẫn cứ cái bộ dạng ch-ết tiệt không một động tĩnh gì, điều này khiến cô cảm thấy có chút tâm lý không chịu nổi cũng cảm thấy vô cùng vô vị.
