Ngày Hút Oxy - Chương 107
Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:11
“Làm sao bây giờ?”
Sau này phải làm sao đây?
Thắt ống dẫn tinh…
Bành Thước đã nói rồi, hiện tại không làm được.
Hơn nữa cho dù có thắt, anh cũng không cách nào chạm vào cô trong tình trạng không có biện pháp bảo vệ.
Nhớ trước kia Lương Hạo Vũ từng nhắc tới, ba của cậu ấy chính là được m.a.n.g t.h.a.i sau khi ông bà nội đã làm phẫu thuật ở tuổi ngoài bốn mươi, cho nên việc này trong mắt anh vẫn tiềm ẩn rủi ro cực lớn.
Vậy thì… chỉ có thể không làm.
Anh thì không sao, anh có thể nhịn, chỉ là…… như vậy thì quá thiệt thòi cho cô rồi.
Chu Lẫm đỡ trán, cả về thể chất lẫn tâm lý đều có chút muốn nổ tung.
Chuyện quái gì thế này?
Vốn dĩ còn muốn để lần đầu tiên thật hoàn mỹ một chút, kết quả kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi, bị anh làm hỏng bét hoàn toàn.
Lúc này.
Tiếng của cô từ ngoài cửa lại truyền vào:
“Anh cho em vào xem anh một chút đi.”
Chu Lẫm cố gắng giữ giọng điệu bình thản:
“Anh thật sự không sao, em đừng lo lắng, mau đi nghỉ ngơi đi.”
Tiếp đó anh mở công cụ tìm kiếm hỏi một chút.
Cuối cùng cũng tìm được một vài cách giải quyết hữu ích.
Trên đó nói b.a.o c.a.o s.u trên thị trường cơ bản đều là chất liệu mủ cao su tự nhiên (latex), người dị ứng với mủ cao su có thể chọn chất liệu polyurethane, chất liệu polyisoprene hoặc chất liệu màng ruột cừu.
Ba loại chất liệu này mỗi cái đều có ưu nhược điểm riêng, Chu Lẫm lướt xem một chút rồi vào ứng dụng giao hàng đặt thêm mấy hộp.
Hy vọng trong mấy loại này có loại anh không bị dị ứng.
Lạc Phi ở ngoài cửa thấy anh sắt đá không chịu mở cửa, cũng không hỏi thêm gì nữa, chân cô bây giờ vẫn còn run rẩy đứng không vững, ngồi xổm lâu thì tê chân, chỉ đành bê một chiếc ghế ngồi đợi ở cửa.
Một lúc sau.
Cô vừa lướt màn hình điện thoại vừa nói với người bên trong:
“Hình như… người dị ứng với cái này cũng khá nhiều, có loại chất liệu không dễ gây dị ứng, sau này chúng ta dùng loại đó là được rồi.”
Chu Lẫm ở bên trong thấp giọng đáp:
“Ừm.”
“Anh đỡ hơn chút nào chưa?”
“Uống thu-ốc dị ứng rồi, đang chuyển biến tốt, còn em thì sao, có thấy không khỏe chỗ nào không?”
Lạc Phi thở phào nhẹ nhõm:
“Em đương nhiên là không khỏe rồi, anh tự nhốt mình bên trong không gặp em, em mà khỏe mới là lạ đấy.”
Dứt lời.
Ngoài cửa chính truyền đến tiếng gõ cửa.
Cô nhìn về phía cửa lớn, khó hiểu nói:
“Sao giờ này lại có người đến nhỉ?
Là ai thế?”
Chu Lẫm:
“Là shipper, em giúp anh ra lấy một chút được không?”
“Được.”
Lạc Phi lập tức đi ra cửa nhận đồ.
Sau khi quay lại, cô lại gõ cửa phòng anh:
“Lần này thì nên mở cửa rồi chứ?”
Rất nhanh, cửa mở ra một khe nhỏ——
Chu Lẫm từ trong khe cửa thò tay ra:
“Đưa đồ cho anh đi.”
Đưa cái con khỉ.
Lạc Phi nương theo đà đó lách người vào:
“Để em xem anh thế nào rồi.”
Chu Lẫm sợ kẹp trúng cô nên cũng không dám dùng sức quá mạnh, chỉ đành để mặc cô vào trong.
Anh nhìn chằm chằm cô thở dài một tiếng:
“Anh định đợi hồi phục hẳn mới gặp em mà.”
Anh vừa rồi giày vò hơn nửa tiếng đồng hồ, cô cũng khá đau.
Lạc Phi thật sự đứng không vững, ở đây cũng không có chỗ ngồi, cô chỉ đành ngồi xổm xuống đất ngẩng đầu nhìn anh:
“Tại sao phải đợi hồi phục mới gặp em?
Có phải anh xấu hổ rồi không?”
“Sao lại ngồi xổm thế kia?”
Chu Lẫm nhíu mày kéo cô dậy.
“Em đứng không vững mà,” Lạc Phi vịn lên vai anh, “Lúc nãy anh làm gì anh quên rồi à?”
“……”
Lạc Phi được anh bế lên ngồi trên bồn rửa mặt:
“Bây giờ cảm thấy thế nào?
Thật sự không sao rồi chứ?”
“Ừm.”
Chu Lẫm không lừa cô, “Lúc nãy đúng là rất khó chịu, nhưng tháo ra tắm rửa lại uống thu-ốc dị ứng, hiện tại cảm thấy đang hồi phục rồi.”
Anh vẫn đang để trần thân trên, cơ bắp mỏng bao phủ, làn da trắng lạnh như lụa thắt c.h.ặ.t, trên vai và cổ vương lại mấy vết răng và dấu hôn mà cô vừa mới tạo ra cách đây không lâu.
Có lẽ là đã rửa mặt nên trán khô ráo hơn, mặt cũng không còn đỏ như trước.
Lạc Phi nhìn anh mấy cái, sau đó một tay vuốt mái tóc hơi ẩm trước trán anh, một tay đặt lên ng-ực anh, hồi tưởng lại một chút mới hỏi:
“Vậy là anh… bị dị ứng ngay từ đầu hay là lúc sau?”
Vừa rồi cô mê man nên thật sự không nắm chắc thời gian.
Chu Lẫm nói:
“Chắc là ngay từ đầu.”
“……”
Cho nên… mấy chục phút đó anh đã nhịn sự khó chịu của dị ứng để đ.â.m va đến mức cô đứng không vững sao?
Người này lấy đâu ra lắm sức trâu thế không biết……
Lạc Phi cảm thấy thể lực của mình bị sỉ nhục nặng nề, cô bĩu môi chỉ vào cái túi bên cạnh:
“Anh mua cái gì thế?”
“Chính là cái kẹo cao su các loại chất liệu mà em vừa nói đấy.”
“Kẹo cao su……”
Lạc Phi cười, “Vậy anh đợi hồi phục thêm chút nữa rồi dùng thử xem, chắc chắn sẽ có loại anh dùng mà không bị dị ứng.”
Chu Lẫm mơn trớn cằm cô:
“Vạn nhất nếu loại nào anh cũng dị ứng thì sao?”
“Ừm… cái này thì hơi khó giải quyết rồi đây,” Lạc Phi chu môi suy tư, “Nếu anh đều dị ứng hết…… thì em sẽ coi anh là con gái vậy, sau đó em đi hỏi xem con gái yêu con gái thì giải quyết nhu cầu sinh lý như thế nào?”
Chu Lẫm nhịn không được cười, cái ý tưởng quái quỷ này cũng chỉ có cô mới nghĩ ra được:
“Nhưng chung quy anh vẫn là con trai mà.”
Lạc Phi nhe răng cười hì hì:
“Anh còn không chịu cơ à?
Được thôi, vậy em chịu thiệt một chút, thứ 2 4 6 em làm con trai vậy.”
“Vậy còn chủ nhật?”
Lạc Phi cười càng tươi hơn:
“Chủ nhật thì hai đứa mình nửa nam nửa nữ luôn.”
Chu Lẫm rạng rỡ nhìn cô.
Chuyện chăn gối cũng là một phần rất quan trọng trong tình cảm, thái độ thoải mái không chút để tâm này của cô khiến anh rất an tâm, anh vốn dĩ còn tưởng sẽ nghe thấy câu nói kiểu như “Vậy thì em đổi một người bạn trai khác là được” cơ chứ.
Anh ôm cô vào lòng:
“Làm cái gì cũng được, chỉ cần ở bên cạnh em, dù chỉ yên lặng ở đó anh cũng thấy rất vui rồi.”
Hơn bảy giờ sáng.
Chu Lẫm chở Lạc Phi, chuẩn bị đưa cô về trường đi học.
Lạc Phi ngồi ở ghế phụ sắp ngất đến nơi, mắt cô đau đến mức không mở ra nổi, bởi vì đêm qua coi như cô hoàn toàn không ngủ.
Cô kéo kéo chiếc khăn lụa trên cổ, càng đừng nói đến việc trời nắng nóng thế này còn phải quàng cái thứ này để che đi cái cổ đầy “dấu vết chiến tranh” không dám nhìn kia, đúng là cực hình nhân gian……
Chu Lẫm nhoài người thắt dây an toàn cho cô, chạm vào mắt cô:
“Buồn ngủ lắm sao?”
Buồn?
Ngủ?
Lắm?
Sao?
Chẳng lẽ không phải là nói nhảm sao!!
Khoảng ba giờ sáng sau khi cô cùng anh thử ra mấy loại chất liệu đó đều không bị dị ứng, cô cũng có hứng thú, thế là lại cùng anh giày vò thêm hai lần nữa, kết quả không ngờ hai lần của anh lại dài dài dài như thế, thế mà giày vò đến tận hơn sáu giờ……
Lạc Phi cạn lời:
“Anh nói xem?
Em mới ngủ chưa đầy nửa tiếng đấy.”
Đặt ly cà phê vào tay cô, Chu Lẫm hôn một cái lên má cô:
“Thật sự xin lỗi, lần sau anh sẽ nhanh một chút.”
Chủ yếu cũng là để bù đắp cho trải nghiệm đầu tiên bị anh làm hỏng, nên mấy tiếng trước anh đã kéo dài màn dạo đầu, kiên nhẫn hơn một chút.
Lạc Phi nhấp một ngụm cà phê nóng, nhỏ giọng lầm bầm:
“Cũng không cần đâu, nhanh quá thì còn thú vị gì nữa.”
Chu Lẫm cúi đầu cười khẽ, véo má cô:
“Đã hiểu.”
Xe nhanh ch.óng lái ra khỏi “Ngự Thủy Tôn Đệ”.
Lạc Phi nhớ tới chuyện hôm qua, nghiêng đầu hỏi anh:
“Ừm… giờ anh hết giận rồi chứ?”
“Cơ bản là rồi.”
“Cơ bản?”
Lạc Phi nghi ngờ nói, “Thời gian qua anh rốt cuộc đã âm thầm ăn bao nhiêu giấm của Trương Tinh Dã thế?”
Dỗ dành cả một đêm mà thế mà vẫn chỉ là “cơ bản”.
Đầu ngón tay gõ nhịp từng cái một lên vô lăng, Chu Lẫm thản nhiên nói:
“Em nhắc đến tên cậu ta thôi là anh đã thấy rất phiền rồi, em có thể tự tính xem anh đã ăn bao nhiêu.”
“……”
Thế thì…
đúng là hơi nhiều thật.
Lạc Phi lại uống một ngụm cà phê, có chút áy náy nói:
“Sao hôm đó anh không nói luôn với em?
Tự mình giận dỗi hơn mười ngày, còn chẳng thèm đoái hoài gì đến em, em còn tưởng anh thay lòng đổi dạ rồi cơ.”
Chu Lẫm liếc nhìn cô:
“Anh cũng muốn nói, nhưng giận đến mức không thốt nên lời thì biết làm thế nào?”
Nghiêm trọng thế sao……
Lạc Phi xoay người về phía anh, thần sắc nghiêm túc:
“Em và anh ấy thật sự không có gì cả, anh cứ coi anh ấy như anh trai ruột của em là được, thật đấy.”
Đạo lý thì ai cũng hiểu, Chu Lẫm hít sâu một hơi:
“Vậy nếu anh có một người bạn gái quen biết hơn mười năm, anh thường xuyên cãi cọ với cô ấy, thường xuyên gặp mặt cô ấy, thường xuyên quan tâm cô ấy, cô ấy hết tiền anh còn chuyển khoản cho cô ấy, biệt danh Wechat còn thân mật hơn cả em,” Anh nhìn cô một cái, “Em sẽ làm gì?”
Cái này…… nghe có vẻ đúng là muốn g-iết người thật.
Nhưng lúc này nói thật dễ làm mâu thuẫn leo thang, Lạc Phi suy nghĩ một chút rồi đưa ra một quan điểm theo chủ nghĩa hòa bình:
“Em sẽ làm bạn với cô ấy.”
“……
Làm bạn?”
Chu Lẫm nhíu mày đầy vẻ khó hiểu, không biết trong đầu cô đang nghĩ cái gì.
“Đúng vậy, dù sao cũng không thay đổi được gì rồi, chi bằng gia nhập luôn?”
Lạc Phi gõ bàn phím, gửi số điện thoại của Trương Tinh Dã qua Wechat cho anh, “Em gửi số điện thoại anh ấy cho anh rồi, Wechat anh ấy cũng là số này, chúc hai người kết bạn vui vẻ.”
Chu Lẫm thản nhiên vừa lái xe vừa quan sát động tác của cô, sau đó nheo mắt nói:
“Em có thể thuộc lòng số điện thoại của anh không?”
Lạc Phi:
“……”
Ngay sau đó, một tiếng cười lạnh xuyên thấu khoang xe.
“Em thuộc ngay đây!”
Lạc Phi vội vàng nói, “Chỉ tại bình thường chúng mình dùng Wechat nhiều quá, không để ý đến số điện thoại thôi.”
Nói xong cũng không quên lầm bầm trong lòng, sao cô lại tìm được một đối tượng thông minh thế này chứ.
Số điện thoại chẳng qua cũng chỉ là một dãy số mà thôi, số điện thoại của người giàu như anh chắc chắn cũng không phức tạp gì cho lắm, rất dễ thuộc.
Nên không lâu sau Lạc Phi đã nói:
“Đã thuộc lòng rồi, anh yên tâm đi.”
Chu Lẫm đã hết cách, cảm thấy cái giấm này chỉ cần anh muốn là có thể ăn cả đời.
Anh không muốn nhắc đến cái tên Trương Tinh Dã phiền phức kia vào buổi sáng tốt đẹp này nữa, vươn tay như để xả giận mà véo mạnh vào sống mũi cô một cái:
“Đừng quên đưa ảnh Polaroid cho anh đấy.”
…
Không chỉ thông minh mà trí nhớ còn tốt nữa.
Lạc Phi gật đầu lia lịa:
“Vâng—— Album ảnh ở nhà ngoại em, tan học em sẽ gọi điện bảo bà gửi qua cho em có được không?”
Chu Lẫm hơi hài lòng một chút, nhàn nhạt ừ một tiếng.
……
Buổi trưa sau khi tan học, Chu Lẫm bảo Tất Thừa gửi cho cô rất nhiều đồ ăn, cô tùy tiện ăn vài miếng rồi nằm lên giường ngủ bù.
