Ngày Hút Oxy - Chương 109
Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:12
“Chẳng phải cậu cũng sắp bắt đầu yêu xa sao?”
Khâu Bình An nuốt thứ trong miệng xuống rồi nói.
Lạc Phi trầm ngâm:
“Chắc là vậy.”
“Vậy cậu đã nghĩ xem sẽ yêu xa như thế nào chưa?”
Mới có một lúc thế này Lạc Phi làm sao kịp nghĩ được:
“Vẫn chưa, để tối về tớ bàn bạc lại với Chu Lẫm đã.”
Khâu Bình An gật đầu tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc.
Buổi tối tan làm.
Chu Lẫm vẫn như thường lệ đến đón cô.
Sau khi ngồi vào ghế phụ, Lạc Phi nói:
“Một lát nữa chúng mình ăn cơm xong anh đưa em về trường nhé, sắp thi học kỳ rồi em phải về ôn tập.”
Chu Lẫm nhíu mày:
“Ôn tập sao nhất định phải về trường?
Không thể đến Ngự Thủy Tôn Đệ ôn tập được sao?”
“Ở cùng với anh thì em ôn tập thế nào được?”
Lạc Phi liếc nhìn anh một cái.
Chu Lẫm lập tức an ủi:
“Đừng lo.
Anh sẽ không làm gì cả, sẽ không để em phải thức khuya đâu.”
Lạc Phi đầy vẻ lo lắng:
“Cho dù anh không làm gì, nhưng em không đảm bảo là em sẽ không làm gì đâu nhé.”
“……”
“Cho nên em vẫn nên về trường thì hơn.”
Lạc Phi chạm nhẹ vào mặt anh.
Đầu ngón tay cô ấm áp, Chu Lẫm khựng lại hai giây:
“…
Nhất định phải về sao?”
“……”
Nhìn anh, Lạc Phi mím c.h.ặ.t môi.
Vẻ mặt anh lúc này trông giống như một chú ch.ó Golden đang cụp tai xuống, vẻ thất vọng hiện rõ mồn một.
Cô bắt đầu thấy có chút không đành lòng rồi.
Chẳng bao lâu nữa việc gặp mặt chắc chắn sẽ càng khó khăn hơn rồi…
Cô thở dài một tiếng:
“Thôi được rồi, vẫn là đến Ngự Thủy Tôn Đệ vậy, sau khi về anh đừng cứ lượn lờ trước mặt em là được.”
Nghe vậy, sắc mặt Chu Lẫm ngay lập tức từ nhiều mây chuyển sang nắng ráo, anh vừa khởi động xe vừa nói:
“Đương nhiên là được rồi.”
……
Hai người ăn tối ở bên ngoài, sau khi về nhà Lạc Phi liền tự nhốt mình trong phòng.
Chu Lẫm nói được làm được, một chút cũng không đến làm phiền cô.
Hơn mười giờ tối, cô có chút mệt mỏi vì học bài, xoa xoa bả vai chuẩn bị ra ngoài lấy chút đồ uống.
Đúng khoảnh khắc này, cô nhớ tới chuyện thực tập vẫn chưa đề cập với anh.
Thực ra hai người họ ở bên nhau sáu bảy tháng nay luôn trong tình trạng xa ít gần nhiều, so với yêu xa cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì cũng vẫn là cùng thành phố, dù có bớt chút thời gian cũng có thể gặp nhau chốc lát.
Nhưng đi Lăng Hải rồi thì lại khác, hơn một nghìn cây số, ước chừng so với điều kiện yêu đương hiện tại sẽ xảy ra thay đổi cực lớn.
Lạc Phi mở cửa, đi tới trước tủ lạnh, lấy một chai nước nho vặn ra uống vài ngụm.
Sau đó cô mang theo nửa chai còn lại đi tới thư phòng.
Cửa phòng anh không đóng, nhưng cô vẫn đứng ở cửa gõ gõ.
Nghe thấy tiếng động Chu Lẫm ngước mắt lên, trên mặt kính lóe lên vầng sáng xanh lạnh lẽo của màn hình máy tính, anh cười nói:
“Cứ trực tiếp vào đi.”
Mỗi lần cô nhìn anh đeo loại kính không gọng này lúc làm việc đều cảm thấy anh giống như một tên “ngụy quân t.ử” lịch lãm.
Lạc Phi lại uống một ngụm nước nho rồi đi về phía anh.
Trước bàn làm việc cũng không còn chỗ nào khác để ngồi, Chu Lẫm trực tiếp kéo cô vào lòng mình, hương nho trong miệng cô nhất thời lan tỏa xung quanh:
“Ôn tập xong chưa?”
“Ôn tập làm sao mà xong được chứ, mệt quá nên qua tìm anh chơi một lát.”
“Chơi một lát?”
Chu Lẫm cười, “Chơi cái gì?”
“……”
Lạc Phi nuốt nước nho xuống, “Nói sai rồi, là nói chuyện một lát.”
Chu Lẫm gật đầu:
“Đúng lúc anh cũng có chuyện muốn nói với em.”
“Chuyện gì thế?”
Chu Lẫm đỡ lấy đùi cô kéo sát về phía mình hơn một chút:
“Quán bar của em sắp khai trương rồi.”
Lạc Phi c.ắ.n miệng chai nước nho, chớp chớp mắt.
Kể từ sau lần thảo luận về quyền sở hữu quán bar bất thành vào ngày lễ tình nhân lần trước, đây là lần đầu tiên hai người nhắc lại chuyện này:
“Khi nào thế?”
“Cuối tháng, đến lúc đó chúng mình cùng đi.”
Cuối tháng cô đã nghỉ hè rồi, chắc cũng không còn ở Tây Lam nữa.
Lạc Phi lại uống một ngụm nước nho:
“Không đi được rồi.”
“Tại sao?”
Chu Lẫm nhíu mày, tưởng cô lại định nhắc đến chuyện không muốn nhận quán bar này.
Lạc Phi đặt chai nước nho lên bàn anh:
“Bởi vì cuối tháng em phải đi thực tập rồi, không đi được.”
“Em thực tập sao lại không đi được?”
Tan làm rồi đi không phải là được sao?
“Đây chính là chuyện em muốn nói với anh đấy.”
Lạc Phi do dự một chút mới nói, “Địa điểm thực tập của em không phải ở Tây Lam mà là ở Lăng Hải, cho nên chắc là không về kịp.”
“……”
Lạc Phi muốn anh dễ dàng chấp nhận hơn, nên dịu giọng giải thích với anh:
“Cơ hội này là do Hoa Xán cho em, studio đó rất nổi tiếng cũng rất khó vào, là một cơ hội hiếm có, mấy ngày nữa nghỉ hè là em phải lập tức đi báo danh rồi, chúng ta sau này chắc phải yêu xa khoảng một năm rồi.”
Cô vân vê cổ áo anh, nói đoạn chính mình cũng tự thấy trầm xuống:
“Khi nào có thời gian em sẽ về tìm anh, anh nếu có thời gian cũng có thể đến tìm em.”
Chu Lẫm tiêu hóa tin tức này một chút.
Một lúc sau, anh nói:
“Sao bây giờ mới nói với anh?”
Lạc Phi tiếp tục giải thích:
“Đầu tháng chị ấy đã lấy sơ yếu lý lịch của em đi rồi, nhưng mãi không thấy tin tức gì, em tưởng là hết hy vọng rồi nên cũng không nói với anh.”
Hai chữ yêu xa đối với Chu Lẫm mà nói chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai, nhưng việc này liên quan đến sự nghiệp của cô, buồn thì buồn thật nhưng đối với chuyện này anh cũng không có ý kiến gì.
Anh hơi ưu sầu mỉm cười với cô:
“Vậy thì cũng chỉ đành yêu xa trước vậy, hiện tại anh không có cách nào đi cùng em được, bởi vì dạo này anh mới mở công ty mới, không thể rời đi được.”
Lạc Phi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện để anh đi cùng mình, vội vàng nói:
“Anh đương nhiên là không thể đi cùng em rồi, anh có việc của anh phải làm mà, không thể việc gì cũng phải nhân nhượng em được.”
“Anh không nhân nhượng em thì nhân nhượng ai?”
Chu Lẫm nói một cách đương nhiên.
Lạc Phi tiếp tục vân vê cổ áo anh, chuyện của Đinh Viện chiều nay và lời nói của Khâu Bình An vẫn lởn vởn trong đầu cô, tuy cô không phải là người hay lo bò trắng răng, nhưng tổng hợp lại cân nhắc thì yêu xa đúng là rất tiêu hao tình cảm.
Tình cảm giữa cô và Chu Lẫm đã sâu đậm đến mức không sợ tiêu hao chưa?
Cô không biết.
Cho nên có chút bất an.
Haiz, nếu yêu đương cũng có thể lưu file word thì tốt biết mấy, tạm dừng một chút, sau đó đợi cô quay lại Tây Lam thì hai người lại tiếp tục yêu nhau.
Chu Lẫm thấy cô mặt mày không vui, hôn cô hai cái:
“Sao thế?”
Lạc Phi cười cười:
“…
Không có gì.”
Chu Lẫm vốn dĩ chính mình cũng đang buồn, nhưng thấy cô cũng như vậy, anh liền buộc lòng phải tỏ ra vui vẻ.
Anh không muốn cô có quá nhiều gánh nặng, vừa hôn lên mặt cô vừa nhẹ giọng nói:
“Anh đảm bảo mỗi tuần sẽ đến tìm em một lần, đợi công ty mới ổn định rồi mỗi tuần anh lại đến tìm em hai lần được không?”
Lạc Phi lúc này mới sực nhớ ra hỏi:
“…
Công ty mới của anh là làm gì thế?”
“Một thương hiệu thời trang nhanh, nếu làm thành công rồi sẽ mời em đến làm nhiếp ảnh gia cho sản phẩm được không?”
Lạc Phi gật đầu.
Hai người im lặng một lúc, cô mới nói:
“Vậy… chuyện cũng nói xong rồi, em đi ngủ nhé?”
Nhìn cô hồi lâu, Chu Lẫm nói:
“Không được thức khuya đúng không?”
“…
Vâng.”
Lạc Phi cảm thấy cổ áo của anh rất dễ cài, không dừng lại được:
“Không thể thức khuya được.”
Chu Lẫm bóp nhẹ gọng kính tháo ra, trước khi ngậm lấy môi cô liền nói:
“—— Được, vậy thì hôn một lát rồi mới đi ngủ.”
Ngày hôm sau.
“Cậu nói cái gì?”
Chu Ngạn Bình hơi nhíu mày, hỏi người trợ lý trước mặt.
Trợ lý ngay lập tức đưa tài liệu trong tay cho người đàn ông đối diện:
“Tam thiếu gần đây mới đăng ký một công ty, dưới danh nghĩa cá nhân.”
Chu Ngạn Bình đưa tay nhận lấy.
Nhìn chằm chằm một hồi lâu mới nói:
“Tên thương hiệu là If phải không?”
“Vâng, i, f, tiếng Anh của từ ‘nếu như’, chữ cái đầu viết hoa, chữ i sau khi viết hoa trông cũng rất giống chữ l viết thường.”
Trợ lý khéo léo giải thích từ bên cạnh.
Một lát sau, Chu Ngạn Bình mới ngước mắt lên:
“Cậu thấy, tại sao nó lại dùng danh nghĩa cá nhân để mở công ty.”
“Tôi đoán chắc là muốn vạch rõ ranh giới với nhà họ Chu, với ngài.”
Chu Ngạn Bình cười hỏi lại:
“Vậy tại sao lúc này nó lại muốn vạch rõ ranh giới với nhà họ Chu, với tôi?”
Công việc trợ lý này rất đặc thù, ông chủ lăn lộn thương trường nhiều khi không muốn dùng miệng mình để nói toạc ra một số lời, cho nên anh ta vẫn như mọi khi thay Chu Ngạn Bình trả lời điều thầm nghĩ trong lòng:
“Chắc là vì bạn gái của cậu ấy.”
Nghe vậy, Chu Ngạn Bình đặt thứ trong tay xuống tựa người vào ghế, nhắm mắt lại, nhẹ giọng lại có chút hờ hững nói:
“Cứ để nó chơi đùa, thế mà nó lại nghiêm túc thật rồi à.”
Văn phòng cao tầng rộng đến mức gần như trống trải, cả bức tường cửa kính sát đất không có gì che chắn, đứng ở đây có cảm giác như đang đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh, khiến hơi thở của con người cũng bất giác nhẹ đi.
Trợ lý không nói gì nữa, cũng không đi ra ngoài, yên lặng chờ đợi người đối diện đưa ra chỉ thị.
Hồi lâu sau.
Trong phòng cuối cùng cũng truyền đến một giọng nói ôn hòa:
“Liên lạc với Lạc Phi đi, bảo cô ấy đến gặp tôi.”
Cuối học kỳ Lạc Phi bận đến mức sứt đầu mẻ trán, thi các môn lý thuyết cộng với bài tập môn chuyên ngành cuối kỳ trộn lẫn vào nhau khiến cô gầy đi mấy cân.
Nhớ tới câu nói mà thầy giáo cấp ba thường nói nhất trong lớp chính là “Mệt mỏi chỉ là một giai đoạn thôi!
Lên đại học là khỏe rồi!”.
Đối với câu nói này hiện tại cô chỉ muốn bày tỏ, căn bản chẳng khỏe hơn chút nào.
Thời gian duy nhất trong ngày có thể thoải mái một chút có lẽ chính là lúc ăn cơm.
Lúc này Khang Tâm Dật đang ăn bữa trưa mà Chu Lẫm gửi cho Lạc Phi, tắc lưỡi hai tiếng:
“Ngày lành sắp hết rồi, sắp tới là không được ăn cái món cơm trắng miễn phí ngon lành như thế này nữa rồi!”
Hà Lộ, Trịnh Vân Nhụy và Khang Tâm Dật ba người đều chọn thực tập ở cùng một công ty, đối với chuyện này cô có chút tiếc nuối nói:
“Đúng vậy, Phi Phi nếu cũng có thể cùng chúng mình đi thực tập thì tốt biết mấy.”
“Xì——” Khang Tâm Dật nói một cách vô cùng thực tế:
“Sao có thể nói như vậy chứ?
Nơi Phi Phi sắp đi thực tập đó là MT đấy, trước tương lai thì tình cảm cá nhân của chúng mình cứ tạm gác lại đi nhé!”
Nhắc đến chuyện này, Trịnh Vân Nhụy hỏi:
“Vậy Phi Phi, cậu định thực tập ở Lăng Hải cho đến khi kết thúc năm tư luôn sao?
Nếu suôn sẻ thì có phải là sẽ vào làm ở đó luôn không.”
Lạc Phi gặm cánh gà:
“Còn phải làm đồ án tốt nghiệp nữa, chắc sẽ không thực tập lâu như vậy đâu, tớ chỉ muốn đi tích lũy kinh nghiệm thôi,” Nhớ tới những trắc trở mà Lý Xuân Hiểu gặp phải ở Tiêu Điểm, cô thở dài một tiếng:
“Sau này tớ muốn làm nhiếp ảnh gia độc lập, không muốn dấn thân vào chốn công sở cho lắm.”
