Ngày Hút Oxy - Chương 134
Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:18
“..."
Đến phòng vệ sinh.
Lạc Phi đứng trên mặt đất, mái tóc rối bời trên đỉnh đầu còn vểnh lên vài lọn, lười biếng nói:
“Em thấy vừa nãy anh xem điện thoại, có ai tìm anh sao?"
Chu Lẫm lấy kem đ.á.n.h răng nặn sẵn cho cô, tiện thể vuốt lại tóc cho cô:
“Cũng không có gì, chỉ là đêm qua sau khi em ngủ anh đã đăng ảnh đăng ký kết hôn của hai đứa mình lên, nên tin nhắn điện thoại có chút nhiều lúc tỉnh dậy anh đã xem qua vài cái."
Ngáp một cái thật dài, Lạc Phi nhét bàn chải anh đưa vào miệng:
“Nhanh vậy đã đăng rồi à?
Vậy anh cài đặt là phân nhóm hiển thị?"
“Ừm."
“Trong phân nhóm đó có những ai vậy?"
“Người nhà họ Chu, mấy người bạn đại học của anh, còn có Trương Tinh Dã, Tần Giai Niên, Lương Hạo Vũ."
“Bao gồm cả bố anh sao?"
Chu Lẫm nhướng mày:
“Tất nhiên rồi."
Lạc Phi không nói gì.
Chu Lẫm ngay sau đó lại nói:
“Nhưng anh cảm thấy chuyện này chỉ cần nói cho một mình Tần Giai Niên biết là đủ rồi."
Lạc Phi bắt đầu cười khúc khích, trong miệng vẫn còn đang đ.á.n.h răng ú ớ nói:
“Em cũng cảm thấy vậy, cho nên bên phía em ai em cũng chưa nói đâu, em nghĩ anh chắc chắn sẽ nói cho anh ta, anh ta biết rồi thì coi như cả thế giới đều biết rồi."
Cô ở đó đ.á.n.h răng, Chu Lẫm bèn bắt đầu rửa mặt trước.
Mở vòi nước vốc một vốc nước lên mặt, những giọt nước còn b-ắn vài giọt lên cánh tay cô.
Anh vừa chà xát mặt lên xuống, vừa dùng một tông giọng vô cùng tán đồng nói:
“Lúc anh ta với bạn gái vừa mới ở bên nhau, một ngày anh ta đăng tám cái bài trên vòng bạn bè, còn đem chuyện này tuyên truyền với anh và Lương Hạo Vũ ròng rã suốt nửa tháng trời."
“Hả?"
Lạc Phi cười:
“Vất vả cho hai người rồi."
Càng vất vả hơn còn có Vân Nhị nữa.
Chu Lẫm liếc mắt nhìn cô, những giọt nước men theo cằm ngưng tụ lại rồi chảy xuống:
“Anh dùng sữa rửa mặt của em nhé?"
“Dùng đi."
Lại được sự cho phép, Chu Lẫm hài lòng mở nắp ra.
Lạc Phi nhìn chằm chằm vào động tác của anh.
Cái người này mỗi lần cùng cô vệ sinh cá nhân đều là dáng vẻ này, ngoài sữa rửa mặt ra anh còn thích kem dưỡng da, sữa dưỡng, son dưỡng của cô, rõ ràng đồ của chính anh đang đặt ở ngay bên cạnh.
Cô không khỏi buồn cười hỏi:
“Có phải đồ dùng hàng ngày của em thơm hơn của anh không?"
“Không phải lý do đó," Chu Lẫm cười:
“Cho dù của em rất hôi, thì anh cũng chỉ muốn dùng của em thôi."
Lời này khiến Lạc Phi cười phun ra luôn:
“Cái thứ này còn có loại rất hôi sao?"
Vậy thì đừng hòng bán ra được nữa.
Chu Lẫm vẫn cười.
Lạc Phi trêu chọc anh:
“Vậy nếu anh đã thích dùng đồ của em như vậy, lát nữa anh cứ mặc quần áo của em đi ra ngoài luôn đi."
“Được thôi, váy ngắn của em anh làm khăn quàng cổ là vừa xinh."
“..."
Lạc Phi cạn lời nheo nheo mắt, cô cảm thấy người này dường như đã có chút vấn đề rồi.
Làm tốt công tác chuẩn bị để ra cửa, sau khi lên xe Lạc Phi trả lời sơ qua mấy tin nhắn điện thoại có chút nổ tung.
Quả nhiên Tần Giai Niên đúng là đáng tin cậy, anh ta đã nói cho Trịnh Vân Nhị biết, Trịnh Vân Nhị tiếp đó lại nói cho Khang Tâm Dật và Hà Lộ, ngay cả Đinh Viện và Khâu Bình An cũng đã biết rồi, giống như quân bài domino vậy, hai người họ vừa biết là Nhiếp Minh Mỹ và Tiết Chính Dương cũng theo đó mà biết luôn.
Cô cũng không nói quá nhiều trên điện thoại, định bụng đợi khi có cơ hội gặp mặt bọn họ thì mới trò chuyện kỹ hơn.
Khoảng ba giờ chiều, hai người tới Lăng Hải.
Vào căn hộ, Chu Lẫm quả nhiên không hài lòng với điều kiện chỗ ở của cô, nói là quá nhỏ, nhà vệ sinh nhỏ, nhà bếp cũng không có đồ nội thất cũng kém chất lượng, mép tường còn có vết nứt và ẩm mốc nhìn mà thấy tâm trạng không tốt, xung quanh đây có chỗ tốt hơn anh đã liên lạc trước khi tới đây rồi, bảo cô qua đó xem thử nếu hợp thì lập tức dọn qua luôn.
Lạc Phi nghe xong thực sự là cạn lời.
Cô ngoài việc thích ăn chút đồ ngon mặc chút đồ đẹp ra, đối với phương diện ăn ở đi lại không có quá nhiều yêu cầu, cô cảm thấy chỗ này đã vô cùng tốt rồi, thực sự không biết vị thiếu gia này sao lại có thể bới ra được nhiều khuyết điểm như vậy, cứ như coi cô thành công chúa hạt đậu vậy.
“Miễn phí mà điều kiện thế này là tốt lắm rồi, lương thực tập của em được bao nhiêu đâu chứ, thôi đừng bày vẽ nữa."
Lạc Phi nói:
“Lúc em ở trường diện tích ký túc xá còn nhỏ hơn chỗ này nhiều."
Nói thì nói vậy, nhưng ở trường và ở đây cảm giác mang lại cho người ta luôn khác nhau.
Chu Lẫm:
“Cái đó không giống, cứ nghe anh đi, anh về nhà mà cứ nghĩ tới chuyện em ở đây là anh ngủ không ngon."
Vẻ mặt anh nghiêm túc, giống như đang nói về một chuyện vô cùng quan trọng đại sự vậy, trong phút chốc cô còn tưởng mình đang ở dưới gầm cầu nên mới khiến anh lo lắng như vậy.
Lạc Phi bị chọc cười, nghĩ bụng đến lúc anh tới tìm cô thì căn phòng này cũng không chứa nổi, đổi cái tốt hơn cũng được:
“Được rồi, đều nghe anh cả."
Đồ đạc cô mang theo không nhiều, chỉ có hai cái vali, nên sau khi xem phòng xong đã nhanh ch.óng chuyển qua đó.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chu Lẫm đang treo quần áo cho mình, Lạc Phi hỏi:
“Ngày mai anh còn có thể ở đây thêm một ngày đúng không?"
“Ừm ngày kia về."
“Vậy... lần tới khi nào anh qua?"
Chu Lẫm quay đầu nhìn cô:
“Anh sẽ cố gắng nhanh nhất có thể, muộn nhất không quá một tuần được không?"
“...
Ừm."
Lạc Phi thấp giọng.
Nhận ra sự hụt hẫng của cô, Chu Lẫm bước tới phía cô, cô ngồi trên giường, anh ngồi xổm trước mặt cô, nắm lấy tay cô ngẩng đầu nói:
“Em ở đây làm việc cho tốt, học hỏi kinh nghiệm của họ, biết đâu sẽ còn có một số cơ hội ngoài ý muốn nữa đấy, đợi studio của em chuẩn bị xong, 'If' chắc là cũng đã đi vào hoạt động rồi, chúng ta có thể gặp nhau mỗi ngày rồi, hửm?"
Lạc Phi có chút phiền muộn, ý định ban đầu của cô thực sự không muốn làm loại người không rời xa được đối tượng của mình, cô cố gắng gượng để giọng điệu nghe có vẻ không có gì khác lạ:
“Biết rồi."
Lòng bàn tay áp lên mặt cô, Chu Lẫm nói:
“Chúng ta có thể gọi video, anh chỉ cần rảnh là sẽ qua đây với em."
Lạc Phi bịt miệng anh lại, anh càng nói cô càng muốn khóc:
“Biết rồi, anh đừng nói nữa."
Chu Lẫm hôn hôn lên cổ tay cô:
“Được, không nói nữa."
Sáng sớm ngày hôm sau.
Chu Lẫm đưa cô tới cổng MT, lúc xuống xe vừa hay gặp phải mấy đồng nghiệp lần trước tám chuyện cô và Tân Thái Hà.
Vài người dùng ánh mắt thâm sâu đ.á.n.h giá chiếc xe cao cấp phía sau cô.
Sau khi Lạc Phi đi tới, một người trong số đó hỏi:
“Chào buổi sáng Lạc Phi, xin nghỉ xong rồi à?
Người đưa em tới là ai vậy?
Em có bạn trai rồi sao?"
Một người khác phụ họa:
“Xem ra lần này Tiểu Tân thực sự phải buồn rồi đây."
Lạc Phi sờ sờ ngón áp út tay trái của mình, nhẫn kim cương quá phô trương rồi cô vẫn đổi lại chiếc nhẫn thủ công của anh:
“Không phải bạn trai, là chồng tôi."
“Hả??"
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác:
“Cô kết hôn rồi sao?"
Lạc Phi cười:
“Đúng vậy, phiền mọi người giúp tôi lan truyền tin tức này đi."
Nói xong, cô bỏ đi.
Lên tới tầng trên, tin tức quả nhiên lan truyền ra đúng như dự đoán.
Cũng không biết bọn họ làm thế nào, chắc hẳn là lén lập rất nhiều nhóm chat?
Thật là đáng sợ, đám người này rốt cuộc là làm nhiếp ảnh hay làm paparazzi vậy?
Cô vừa bước vào cửa, người đàn ông đó vẫn như mọi khi là người đầu tiên sáp tới:
“Lạc Phi Lạc Phi nghe nói cô kết hôn rồi?
Cô chẳng phải vẫn chưa tốt nghiệp sao?"
Bước chân Lạc Phi không dừng mà đi thẳng về phía trước:
“Nhưng tôi đã đủ hai mươi tuổi rồi mà."
“Tôi biết!
Nhưng chuyện này cũng quá sớm rồi đi!"
Lạc Phi tâm trạng tốt, quay đầu cười với anh ta một cái:
“Tôi và đối tượng của tôi đều là cung lửa, tính tình nóng nảy không đợi được đâu."
“..."
Vào phòng làm việc.
Lợi Hàm Lượng đã tới rồi, Lạc Phi gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, nhìn anh ta cũng không thấy đáng ghét đến thế nữa, đặt túi xuống chủ động chào một tiếng:
“Chào buổi sáng."
Lợi Hàm Lượng thấy cô xin nghỉ mấy ngày sắc mặt đã tốt hơn không ít, hơi thở phào nhẹ nhõm:
“Bệnh viêm dạ dày của cô đỡ hơn chút nào chưa?"
“Ừm, không sao rồi."
Cầm lấy cốc cà phê bên cạnh, Lợi Hàm Lượng đưa ra trước mặt cô:
“Mời cô uống."
Lạc Phi liếc nhìn anh ta một cái:
“Định làm hòa sao?"
“..."
Lợi Hàm Lượng bực bội:
“Phải phải phải, là tôi hẹp hòi được chưa."
Thái độ xin lỗi cũng gây khó chịu như vậy, trông cũng không giống trẻ con, sao làm việc lại trẻ con thế không biết.
Lạc Phi nhận lấy cà phê từ tay anh ta, tuy đối với người này vẫn có chút khó diễn tả bằng lời, nhưng dù sao cô cũng muốn cùng đồng nghiệp xây dựng quan hệ tốt để làm việc cho suôn sẻ.
Lợi Hàm Lượng nhìn cô uống một ngụm cà phê, hơi nhếch khóe miệng:
“Không ngờ cô lại kết hôn rồi."
Ở đây đúng là đội paparazzi, sao ngay cả nhiếp ảnh gia chính cũng tám chuyện như vậy.
Lạc Phi gật đầu:
“MT có phải có nhóm chat không?"
“Có chứ, nhóm lớn nhóm nhỏ chắc phải có tới mấy chục cái ấy chứ."
“..."
Sau khi lời nói rơi xuống không lâu.
Tân Thái Hà từ cửa đi vào, anh ta rõ ràng có chút vội vàng, đầu ngoảnh sang trái sang phải, rõ ràng người cần tìm đang đứng ngay trong phòng, kết quả anh ta giống như bị mù vậy, vẫn ở đó gọi tên:
“Lạc Phi đâu Lạc Phi tới chưa?"
Nghe thấy tiếng, Lạc Phi quay đầu lại:
“Tìm tôi?"
Tân Thái Hà đi về phía cô:
“Chuyện trong nhóm nói là thật sao?"
“Nếu anh nói là chuyện kết hôn, thì đó là thật."
“..."
“Là người đàn ông lần trước tới tìm cô sao?"
Lạc Phi gật đầu.
Tân Thái Hà đờ người ra vài giây, cụp mắt xuống.
Anh ta khó khăn lắm mới gặp được một người khiến trái tim rung động, không ngờ còn chưa bắt đầu đã ch-ết yểu rồi.
Anh ta khó khăn nhếch nhếch khóe miệng:
“Hai người rất xứng đôi..."
Lạc Phi:
“Cảm ơn, tôi cũng nghĩ như vậy."
“..."
Sắc mặt Tân Thái Hà lại kém đi vài phần, máy móc tiếp lời:
“Tôi nghe nói hôm qua cô hết hạn nghỉ phép, nên sáng nay đã tới đợi cô ở cổng căn hộ, kết quả không đợi được..."
Lạc Phi lại uống một ngụm cà phê:
“Ừm, tôi không ở đó nữa rồi, cũng có phương tiện đi làm rồi, sau này không làm phiền anh giúp đỡ nữa."
Tân Thái Hà:
“À... ra là vậy......
được rồi."
Nói xong, anh ta cũng không còn lý do gì để ở lại đây nữa, nói một câu tạm biệt mọi người làm việc đi, rồi rũ rượi quay người bỏ đi.
Lợi Hàm Lượng nhìn chằm chằm Lạc Phi đang nhàn nhã uống cà phê nghịch điện thoại.
Sau đó nắm tay đặt lên miệng ho khan một cái:
“Cái đó... tôi trước đây còn tưởng cô là cố ý tiếp cận hạng phú nhị đại như Tân Thái Hà, ngại quá nha hiểu lầm cô rồi."
“Không sao, sau này đừng hiểu lầm những người khác như vậy là được."
Lạc Phi không nhìn anh ta, vừa trả lời tin nhắn WeChat của Chu Lẫm vừa tùy ý nói.
