Ngày Hút Oxy - Chương 14
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:03
“Tăng lương rồi tâm trạng cũng đẹp lây, Lạc Phi nhận luôn cả việc chỉnh sửa ảnh cho cô ấy, hứa hẹn nhất định trong phạm vi năng lực của mình sẽ mang đến cho cô ấy một bộ ảnh cưới mãn nguyện nhất.”
Ba ngày sau.
Cuối cùng cũng kết thúc công việc của một ngày, Lạc Phi đi đến “Tiệm giặt là Thành Y", lấy quần áo của Chu Lẫm, lúc về đến nhà đã hơn chín giờ tối.
Cô đi lên tầng hai, treo chiếc túi trong tay lên cửa phòng Chu Lẫm, vừa mới định nhấc chân rời đi ——
Cửa bỗng nhiên mở ra.
Giây tiếp theo trước mặt xuất hiện một gương mặt mấy ngày không gặp.
Thời gian ra khỏi nhà và về nhà của Lạc Phi đều không trùng khớp với bất kỳ ai trong ngôi nhà này.
Buổi sáng cô đi sớm bữa sáng đều tự mình dùng.
Buổi tối giờ tan làm của cô là sáu giờ thỉnh thoảng còn trì hoãn một lúc, về đến nơi sớm nhất cũng phải hơn tám giờ, nên cô về cơ bản đều cùng Đinh Viện và Khâu Bình An ăn cơm tiệm ở gần “Tiêu Điểm" rồi mới về.
Cô bận Chu Lẫm cũng bận, hai người nếu không cố ý giao thiệp thì rất khó gặp mặt.
Mấy ngày nay cô còn chưa hề chạm mặt anh ta một lần nào, lúc này bỗng nhiên mắt to trừng mắt nhỏ, làm cô có chút ngại ngùng.
Có điều, hai người họ hình như lúc nào cũng ngại ngùng cả.
Lạc Phi chớp chớp mắt, chỉ vào chiếc túi trên cửa:
“Em qua đưa cho anh cái này, cảm ơn bộ quần áo của anh, em đã giặt sạch rồi.”
Chu Lẫm mấy ngày nay một là rất bận, hai là cũng không biết đang hờn dỗi với ai, nên không tìm cô.
Anh ra ngoài vốn dĩ là định đi gõ cửa phòng cô, kết quả vừa mở cửa phòng mình ra thì cô thế mà lại xuất hiện.
Điều này khiến anh khá bất ngờ, nhất thời không phản ứng kịp cô đang nói về bộ quần áo nào, liền theo lời cô trầm giọng nói một câu:
“Cái gì?”
“Quần áo,” Lạc Phi nói, “Chính là bộ quần áo anh cho em mượn hôm em tới kỳ kinh nguyệt đó.”
Quần áo?
Anh chỉ thấy hôm nay cô mặc một chiếc sơ mi voan tay dài màu vàng nhạt, dưới sắc màu thanh đạm gương mặt diễm lệ của cô càng thêm vẻ thướt tha.
Còn về bộ quần áo kia thì cái gì anh cũng không nhớ ra nổi.
Chu Lẫm nhìn chằm chằm vào mắt cô tâm hồn treo ngược cành cây mà “ồ" một tiếng rõ khẽ.
Hôm nay anh nói rất ít, vả lại sao cảm thấy còn có chút ngơ ngơ nữa.
Lạc Phi quan sát hai cái xong liền định xoay người rời đi.
Chu Lẫm nhận ra ý đồ của cô, chẳng suy nghĩ gì đã lập tức túm lấy ống tay áo sơ mi của cô.
Anh nhẹ nhàng vê vê lớp vải mượt mà kẹp giữa đầu ngón tay, cũng không nhớ ra vừa nãy định đi tìm cô làm gì, lại càng không biết giữ cô lại để làm gì, liền thuận miệng tìm một câu:
“Ăn cơm chưa?”
Lạc Phi cúi mi mắt nhìn xuống chỗ bị anh kéo, sau đó ngước mắt lên.
Có lẽ dạo gần đây nhìn Kevin hơi nhiều, sao cô thấy anh ta hôm nay dường như lại càng đẹp trai hơn rồi.
“Ăn rồi ạ.”
“Ăn cái gì thế?”
Cả ngày hôm nay đều là chụp ngoại cảnh, lúc kết thúc Lạc Phi sắp đói lả luôn rồi, nên đã cùng Đinh Viện và Khâu Bình An giải quyết một bữa ở gần đó:
“Cá nướng ạ.”
Lại là cá.
Chu Lẫm nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy ba chữ ngoằn ngoèo “Lạc Vũ Phi" trên tập ảnh của cô, khi đó phản ứng đầu tiên của anh chính là:
“Đặt cái tên như cá vậy (Phi 霏 cùng âm với Phi 绯 - một loại cá).”
Anh khẽ nhếch khóe môi.
Xem ra mình thực sự là dị ứng với cá vô cùng.
Lạc Phi không hiểu lắm tại sao anh bỗng dưng lại cười, độ cong của môi rất nông nếu không phải cô nhìn kỹ thì có lẽ cũng không phát hiện ra.
Cái người này thật lạ lùng, cá nướng có gì đáng cười đâu, vả lại có muốn cười thì cũng không cười rõ ràng một chút, anh ta sợ răng bị cảm lạnh hả?
Keo kiệt.
Cô thấy anh cũng không nói gì liền vội vàng chào tạm biệt:
“Em về phòng đây.”
“Đợi đã.”
Chu Lẫm gọi cô lại.
Thấy cô lại định đi, lúc này anh mới rốt cuộc nhớ ra mình vừa định đi làm gì.
Giây tiếp theo, cô thấy bàn tay kia của anh nhấc lên, giữa các ngón tay còn xách một chiếc túi trong suốt tinh xảo.
Chu Lẫm cũng vừa mới về không lâu, mấy hộp pudding xoài này là anh mang từ bên ngoài về.
Anh đưa tới trước mắt cô:
“Hôm nay chắc là có thể ăn xoài được rồi.”
Lại bị anh quan tâm một cách gián tiếp đến kỳ kinh nguyệt, tim Lạc Phi lập tức thắt lại một cái, sau đó nhìn vào chiếc túi trong tay anh.
Đồ bên trong rất tinh xảo, bốn hộp nhỏ tròn trịa được đặt trong khay đỡ, trên đỉnh dán nhãn vẽ hình xoài cách điệu, bên hông còn thắt một chiếc nơ bướm vô cùng thiếu nữ.
Nhãn hiệu này cô biết, cũng là một cửa hàng rất hot, không giống như “Phẩm Hương Trai" giới hạn số lượng nhưng cũng cần phải xếp hàng rất lâu mới mua được.
Lúc này nhận hay không nhận làm cô rơi vào trầm tư.
Cô mà nhận thì có phải hơi “trà xanh" không, một mặt thì nói không có cảm giác với người ta một mặt lại tận hưởng sự theo đuổi và quan tâm của người ta.
Không nhận cô lại cảm thấy mình có chút độc ác, một đại mỹ nhân thế này mất công mua đồ phải xếp hàng mang về cho cô, chẳng qua chỉ là một chút đồ ăn thôi mà cô còn phải như một kẻ do dự đứng đây nghĩ nửa ngày, thực sự là phiền phức quá đi!
Cô không có động tác gì, dường như đang chần chừ.
Thấy vậy, trái tim Chu Lẫm chùng xuống một chút.
Nghĩ lại, nếu là Trương Tinh Dã tặng chắc chắn cô sẽ nhận ngay lập tức nhỉ.
Sắc mặt anh hơi thay đổi, sau đó lại khôi phục như thường:
“Cô biết tôi không ăn được xoài mà, không muốn thì cô cứ vứt hộ tôi đi.”
Kiểu nói tương tự thế này anh dạo trước lúc ở trường tặng quà cho cô cũng đã từng nói qua.
Thái độ anh tặng đồ cho cô luôn rất bá đạo, ý nghĩa cốt lõi luôn chỉ có một:
“Không muốn nhận thì vứt đi, dù sao tôi cũng mua cho cô rồi, tuyệt đối không thể xuất hiện bên cạnh tôi lần nữa.”
Giọng điệu của anh rõ ràng lạnh đi vài phần, làm Lạc Phi có chút khó chịu không rõ lý do, cô đưa tay nhận lấy:
“Lấy chứ ạ, em gái lấy đồ của anh trai vốn dĩ là chuyện nên làm mà.”
Cô đang vạch rõ ranh giới với anh, cũng đang hợp lý hóa việc nhận lấy món đồ này, rõ ràng chỉ là mấy cái pudding thôi mà.
Chu Lẫm hoàn toàn quên mất cái lý luận anh trai em gái này vốn dĩ là do chính mình nói trước đây, anh “ừm" một tiếng, giọng điệu hơi trầm nói:
“Thìa ở bên trong, nhớ đừng để qua đêm, hôm nay ăn không hết thì ngày mai đừng ăn nữa.”
“...”
Buông ống tay áo cô ra, quay người lấy bộ quần áo trên cửa xuống, Chu Lẫm nói:
“Nghỉ ngơi sớm đi.”
Anh không trực tiếp đóng cửa, vẫn đứng tại chỗ nhìn cô, hành động thì có vẻ như vẫn còn lưu luyến, nhưng lời nói thì lại là cái điệu bộ đuổi người.
Lạc Phi cảm thấy hôm nay cảm xúc của anh không được ổn định như trước, cũng không biết là vì sao.
Cô siết c.h.ặ.t ngón tay đang xách chiếc túi thêm một chút, chỉ “ừm" một tiếng, rồi không nói thêm gì nữa mà đi thẳng luôn.
Bóng dáng thanh mảnh bắt đầu dần trở nên nhỏ bé, khi đi đến góc rẽ thì hoàn toàn biến mất trong mắt anh.
Chu Lẫm thở ra một hơi, nhấc chiếc túi trong tay lên, xoay một vòng sau đó nhìn thấy mấy chữ bên dưới ——
Tiệm giặt là Thành Y.
Ngày hôm sau.
Nhóm khách hàng chụp ảnh cưới kia coi như là hoàn thành xong xuôi rồi, việc tiếp theo chính là đợi cô thong thả chỉnh sửa xong ảnh là được.
Một mình cô sửa nhiều ảnh như vậy khối lượng công việc thực sự rất lớn, nhưng dù sao cũng đã tự mình nhận lấy việc này rồi, giao cho người khác ước chừng sau khi có ảnh cô vẫn phải tiếp tục kiểm tra sửa đổi, nên chi bằng cứ trực tiếp tự mình làm cho xong chuyện.
Cũng may khách hàng không vội, cô chỉ cần hoàn thành trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc là được.
Lúc ăn cơm trưa cô cũng không để mình rảnh rỗi, ăn một miếng lại dừng lại một lúc, vô cùng “quên ăn quên ngủ".
Nhiếp Minh Mỹ thấy cô có trách nhiệm như vậy, liền quan tâm:
“Ăn cơm xong rồi hẵng làm mà!
Không vội chút đó đâu.”
Lạc Phi thực ra cũng không muốn ăn cơm cho lắm, dạo gần đây lộc ăn của cô thực sự bình thường, cơm hộp của “Tiêu Điểm" cũng không ngon lắm, cứ đối phó đại vài miếng cho xong, căn bản lười chẳng muốn tâm huyết mà ăn.
Cô qua loa nhai hai cái bông cải vừa mới nhét vào miệng:
“Không sao đâu ạ, tiện tay thôi.”
Dứt lời, điện thoại trên bàn rung lên một cái.
Cô cầm lên kiểm tra, là một tin nhắn WeChat mới.
Chu Lẫm:
[Ra ngoài cửa một lát]
Lạc Phi có chút không hiểu:
[?]
Chu Lẫm:
[Cửa Tiêu Điểm, Tất Thừa đang ở đó]
Lạc Phi khựng lại một lát sau đó vội vàng đứng dậy, dù sao trợ lý cũng là người đi làm thuê, người đi làm thuê hà tất phải làm khó người đi làm thuê, cô không muốn để người ta tốn thời gian đợi mình, vừa đi tay vừa gõ chữ hỏi anh:
[Sao anh biết em ở Tiêu Điểm?]
Chu Lẫm:
[Tiệm nhiếp ảnh gần tiệm giặt là Thành Y chỉ có Tiêu Điểm thôi]
Lạc Phi không hiểu tại sao tên tiệm giặt là lại xuất hiện trong miệng anh ta, cô chậm rãi gõ ra:
[?]
Chu Lẫm:
[Trên cái túi hôm qua cô đưa tôi có in chìm tên tiệm]
Lạc Phi thực sự không chú ý đến cái này, [Hình như em cũng chưa từng nói em làm việc ở tiệm nhiếp ảnh mà]
Chu Lẫm:
[Cái này không khó đoán]
Lạc Phi có chút kinh ngạc sao anh ta lại giống như một lính trinh sát vậy, lần đầu tiên trêu chọc anh ta một câu:
[Anh thuộc cung Bọ Cạp hả...]
Chu Lẫm:
[?]
Chu Lẫm:
[Sư Tử]
Sư Tử?
Vậy chẳng phải sinh nhật vào tầm tháng bảy tháng tám sao, chính là giai đoạn này rồi.
Lạc Phi cảm thấy trúng tim đen liền thuận tay nhấn vào ảnh đại diện của anh, tài khoản WeChat của anh hiển thị là LJS8888812, cô thuận theo đó mà đoán anh rất có khả năng sinh nhật vào ngày mười hai tháng tám.
Nếu thực sự là vậy thì đúng là trùng hợp quá, bởi vì sinh nhật của cô là ngày tám tháng mười hai.
Nghĩ đến đây, Lạc Phi thầm mắng chính mình một câu, còn nói anh ta là Bọ Cạp nữa chứ, cô thấy cô cũng giống lắm, chỉ là một cái tài khoản WeChat thôi mà còn ngồi đây điều tra nữa chứ.
Lúc này, vừa hay đi đến cửa lớn.
Tất Thừa thấy cô ra rồi, liền từ ghế lái bước xuống, sau đó mở cửa sau xe lấy mấy túi đồ từ trên đó xuống:
“Tiểu thư Lạc, Chu Lẫm dặn tôi mang lên giúp cô, không biết có làm phiền cô làm việc không.”
Lạc Phi bị đống đồ trong tay anh làm cho kinh hãi, số lượng quá nhiều, siêu cấp, tận bốn túi to vật vã:
“Đây đều là cái gì thế ạ?
Sao mà nhiều vậy?”
“Cơm của ‘Phẩm Hương Trai’ ạ, còn có một số đồ uống nữa.”
“Chu Lẫm nói như vậy có thể chia cho đồng nghiệp một chút.”
Chia cho đồng nghiệp một chút...
Nhìn cái lượng này thì mời hết toàn bộ người của “Tiêu Điểm" cũng còn dư dả quá ấy chứ?
Lạc Phi cảm thấy mình mới đến có vài ngày người còn chưa nhận mặt hết thực sự không đáng để đi lấy lòng người khác như vậy, tư tâm của cô thực ra chỉ muốn chia cho Khâu Bình An mấy người bọn họ thôi.
Nguyên nhân chủ yếu nhất là nếu chia hết thì chẳng phải Kevin cũng được tính vào sao?
Cô thực sự một chút cũng không muốn mời anh ta ăn đồ đâu, nhưng tổng không thể gạt riêng anh ta ra được, đắc tội kẻ tiểu nhân thì chẳng có ích gì.
Lại không tiện trực tiếp nói không lấy, làm khó trợ lý ở giữa cùng cô và Chu Lẫm chơi trò anh lùi tôi tiến.
Lạc Phi thở dài một tiếng, chỉ đành thuận theo tự nhiên:
“Cảm ơn anh nhé, giúp em mang lên tầng hai cùng được không?
Nhiều túi quá một mình em không xách hết được.”
