Ngày Hút Oxy - Chương 22
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:05
Cô đắn đo hai giây, vẫn quyết định đi thay ra, quần áo vẫn chưa khô hẳn mặc vào cũng không thoải mái cho lắm, đừng có làm khó bản thân, “Tôi đi vệ sinh một chút.”
Đinh Viện:
“Đi đi đi đi.”
Nhà vệ sinh ở khu vực này có luôn, cô nhanh ch.óng thay xong rồi từ bên trong đi ra.
Bộ quần áo là kiểu áo dài quần dài bằng lụa dáng rộng, áo có dây thắt, hơi dài có thể che hết m-ông, kích thước bộ đồ không có hạn chế gì về số đo, trông giống như một bộ đồ ngủ có thể mặc ra ngoài được.
Thân hình cô cao ráo uyển chuyển mặc vào trông vừa thanh nhã vừa lười biếng.
Màu sắc là màu xanh群 thanh mà cô thích nhất, sở dĩ thích màu này là vì có một loại màu vẽ tên là xanh群 thanh, nó đắt đỏ, màu sắc thuần khiết, thời gian lên màu lâu lại không dễ bị biến chất, nghe thôi đã thấy rất đẹp, rất giống với tình yêu thứ còn hiếm thấy hơn cả việc gặp quỷ trên thế gian này.
Cô còn từng vì màu sắc này mà đăng một bài trên vòng bạn bè, chắc là Chu Lẫm đã nhìn thấy rồi, nên mới ghi nhớ.
Đúng là một cao thủ tình trường tinh tế mà.
Lạc Phi chỉnh lại dây buộc ở eo, hậm hực nghĩ thầm.
“Oa, màu này tôn lên làn da cô trông trắng hơn rồi đấy Phi Phi!”
Khâu Bình An tiến lại gần cô nói, “Chỉ là áo dài tay thế này có nóng quá không?”
“Đừng lo.”
“Chất liệu này mặc vào khá mát mẻ.”
Khâu Bình An cứ sờ tới sờ lui trên cánh tay cô, “Nhìn qua là biết hàng đắt tiền rồi.”
Lạc Phi:
“Dọn dẹp xong chưa?
Chúng ta về thôi.”
Đinh Viện và Khâu Bình An đáp lời hai tiếng, ba người họ ôm lấy những túi lớn túi nhỏ mở cửa chuẩn bị đi xuống lầu.
Sau khi ra khỏi hồ bơi lộ thiên có một hành lang, đi hết hành lang đó rồi rẽ một cái là tới đại sảnh.
Ngay lúc Lạc Phi đi hết hành lang này rẽ ngoặt, mấy người bọn họ nhìn thấy một bóng người đang đứng ở bên cạnh.
Bóng người này vuốt tóc ngược, mặc áo sơ mi màu đỏ thẫm quần dài màu đen, mặt trắng môi hồng, hơi cúi đầu, dáng người đứng thẳng tắp ngay cả tường cũng không thèm dựa vào một chút nào.
Đinh Viện nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt giống như lần đầu tiên gặp Lạc Phi vậy, lại một lần nữa thốt lên:
“Mẹ kiếp.”
Chu Lẫm nghe thấy tiếng động liền ngẩng mắt lên, giây tiếp theo anh lập tức nắm lấy bóng dáng màu xanh群 thanh trước mặt.
Màu này rất hợp với cô, vô cùng xinh đẹp, nhưng mà… cô dường như mặc cái gì cũng đẹp cả.
Môi anh mấp máy, muốn nói lại thôi.
Lạc Phi sau khi nhìn thấy anh thì chân mày khẽ nhíu lại một cái.
Sao anh vẫn mặc bộ quần áo lúc bị rơi xuống nước thế kia, có thời gian mua quần áo cho cô mà bản thân cũng không biết đi thay một bộ, cô vẫn luôn ở ngoài trời nhiệt độ cao nhưng trong nhà thì không như thế đâu, anh mặc quần áo ướt thổi điều hòa không sợ bị cảm lạnh sao?
Chu Lẫm nói với người trước mặt:
“Anh muốn giải thích với em một chút.”
Anh đúng là nên giải thích, nhưng cô có nghe hay không đây.
Cô phát hiện ra mình thực sự rất khó nhẫn tâm với anh, vừa nãy trong lòng cô đã thề độc bao nhiêu lần là không muốn để ý đến anh nữa rồi, kết quả bây giờ chỉ mấy chữ ngắn ngủi của anh đã khiến những lời thề trước đó của cô giống như vừa mới đ.á.n.h rắm xong vậy.
Không ngờ lòng thương hoa tiếc ngọc đối với mỹ nhân của cô lại kinh khủng khiếp đến thế này.
Nói cho cùng, rốt cuộc cô giận anh vì anh đã lừa mất nụ hôn của cô nhiều hơn, hay là giận anh vì anh luôn khiến cô phải lo lắng cho sức khỏe của anh nhiều hơn đây.
Lạc Phi nhìn anh hai giây, sau đó nói với Đinh Viện và Khâu Bình An:
“Bình An, Viện Viện tớ không về công ty cất đồ nữa được không?
Hai cậu làm giúp tớ nhé, lần sau tớ sẽ mời hai cậu ăn món gì đó thật ngon.”
Đinh Viện và Khâu Bình An biết tình hình này chắc chắn là hai người có chuyện, hai cô nàng hớn hở nhìn trái nhìn phải, sau đó rất tốt bụng nhường chỗ cho hai người, “Được được được cứ giao cho bọn tớ!
Quay lại chúng ta cùng đi ăn mừng vì thoát khỏi Chu Tiểu Hồng!”
Lạc Phi cười, “ừm” một tiếng:
“Tớ mời khách, đến lúc đó hai cậu cứ tùy ý mà gọi món.”
“OK!!”
Đinh Viện nói xong, Khâu Bình An liền nhận lấy đồ đạc của Lạc Phi, hai người bước một bước lại ngoảnh đầu nhìn một cái nháy mắt với cô, còn giơ giơ điện thoại ám chỉ cô lát nữa đừng quên xem WeChat.
Lạc Phi bất lực.
Biết hai đứa này lại sắp tám chuyện rồi, bèn nhướng nhướng mày coi như là đáp ứng.
Chỉ còn lại hai người bọn họ.
Chu Lẫm tiến lên phía trước cô một bước, khi cô nhìn về phía anh, anh nhìn chăm chằm vào mắt cô nói:
“Người buổi chiều đó đúng là do anh đẩy xuống hồ bơi, sau đó anh bị ngã xuống nước cũng đúng là do anh ta kéo, sở dĩ giả vờ đuối nước trước mặt em, chỉ là không muốn để em để ý đến anh ta, chỉ muốn em để ý đến anh thôi.”
Trong mắt anh mang theo sự khẩn thiết, “…
Anh không phải cố ý lừa em hôn anh đâu, anh cũng không biết em sẽ làm như thế.”
Giọng nói của anh thanh lãnh lại tĩnh lặng, mỗi lần nói chuyện đều vô cùng kiên định, vang dội đanh thép, không mang theo chút cảm xúc nào, cảm giác mang lại cho người nghe giống như anh chỉ đơn thuần là đang nói ra những gì trong lòng nghĩ mà thôi.
Cho nên cô mới luôn hoài nghi, anh rốt cuộc là nói chuyện không có kỹ xảo hay là thủ đoạn quá cao siêu, dù sao chân thành đến cực điểm cũng có thể là một loại bài bản.
Lạc Phi vẫn là lần đầu nghe anh nói những lời như vậy, những ngày theo đuổi cô anh đều dùng hành động để bày tỏ, trên miệng rất ít khi nói ra, lúc này mấy câu này nghe sao lại có chút giống như đang tỏ tình…
Cô khẽ cuộn đầu ngón tay lại, “Anh… sao anh lại đạp anh ta?”
“……”
Chu Lẫm khựng lại một chút, “Cái này anh không nói có được không?
Không muốn để em nghe thấy.”
Anh vẫn luôn giữ tâm trạng rất ổn định, Kevin đã làm chuyện gì mà anh lại tức đến mức đạp người ta xuống nước thế chứ?
Hơn nữa còn là không muốn để cô nghe thấy nữa.
Lạc Phi hơi híp mắt lại, có một suy đoán:
“Chẳng lẽ… hai người có chung một cô bạn gái cũ sao?”
Tình địch gặp nhau đặc biệt đỏ mắt, vì tình cũ mà sát phạt nhau cũng khá hợp lý.
Nhưng mà không đến mức đó chứ, thẩm mỹ của cô nàng đó cũng có chút quá chênh lệch rồi, cực đoan đến thế sao?
Chỉ thích người đặc biệt xấu và người đặc biệt đẹp trai sao?
Chu Lẫm không biết tại sao cô lại có kết luận như vậy, lập tức cao giọng hơn một tông:
“Đương nhiên là không phải!”
Chân mày Lạc Phi giãn ra, “ồ” một tiếng:
“Đạp thì đạp thôi, bất kể là lý do gì.”
Sau đó cô lại hỏi:
“Vậy tôi đã ép tim cho anh ba mươi lần mà anh vẫn chưa tỉnh thì có phải là hơi quá đáng rồi không.”
Chu Lẫm nhìn thẳng vào cô, trần thuật, “Em đặt tay lên ng-ực anh, coi như là tiếp xúc cơ thể.”
Vô duyên vô cớ, nói cái gì thế không biết.
Lạc Phi gật gật đầu, “Ừm…
Coi như là vậy đi, coi như vậy.”
“Anh thích tiếp xúc cơ thể với em.”
“Cho nên không nỡ tỉnh lại.”
“……”
Tâm thần Lạc Phi có chút hỗn loạn, chớp chớp mắt một cái.
Chu Lẫm nghiêm túc nói:
“Anh cũng rất hối hận, không nên tham lam như vậy, đáng lẽ nên tỉnh lại sớm hơn một chút mới đúng.”
“Mặc dù anh thực sự hy vọng em hôn anh, nhưng anh sẽ không cố ý dùng phương thức này để lừa gạt, xin em hãy tin anh, được chứ?”
Cái gì… cái gì… cái gì vậy chứ?
Giống như đang làm báo cáo ấy.
Lạc Phi cảm thấy đạo tâm của mình sắp tan vỡ rồi, cô nhận ra mình lại chẳng thấy giận chút nào nữa, sao cô lại có thể dễ dỗ dành như vậy chứ.
Sao… có thể… dễ dỗ… như vậy…
Cô cũng không biết mình là sợ để lộ ra tâm trạng thật sự hay là cố ý tìm lỗi ở anh, nhạt nhẽo nói với anh một tiếng:
“Biết rồi.” rồi quay người định bỏ đi.
Chu Lẫm thấy cô định rời đi, lập tức nắm lấy cổ tay cô, “Lạc Vũ Phi.”
A di đà phật.
Đừng gọi nữa đừng gọi nữa anh trai của tôi ơi.
Lạc Phi nhìn chằm chằm về phía trước, chỉ có thể không phục nói:
“Tôi… tại sao tôi phải tin anh chứ?
Sao anh lại không lừa gạt được chứ?
Lừa tôi đi cùng anh đến bệnh viện tiêm thu-ốc rồi đúng không?
Lừa tôi anh bị đuối nước rồi đúng không?
Lừa tôi ép tim ngoài l.ồ.ng ng-ực cho anh rồi đúng không?”
Cô nói quả thực cũng đều là sự thật.
Chu Lẫm suy nghĩ hai giây, kéo cô đi về phía trước.
“Đi đâu thế?”
Lạc Phi ở sau lưng anh gọi anh.
“Cứ đi theo anh là được.”
Kéo cô đi tới tầng một.
Chu Lẫm để cô ngồi trên ghế sofa, “Ngồi đây đợi anh một lát.”
Lạc Phi thò đầu ra nhìn anh lấy một tờ giấy trắng, một cây b-út và một thứ gì đó màu đỏ từ lễ tân, sau đó đi về phía cô.
Chu Lẫm quỳ đối diện cô, đặt tờ giấy A4 lên mặt bàn trà, cầm b-út bắt đầu viết.
“Anh đang làm gì thế?”
Lạc Phi nói.
Người đàn ông đang quỳ vừa cúi đầu viết vừa nói:
“Viết bản cam đoan cho em.”
“……”
Lạc Phi có chút dở khóc dở cười, “Bản cam đoan?”
“Đúng vậy.
Đã không tin những gì anh nói, thì chỉ có thể viết ra thôi.”
Hành động khá là trẻ con.
Lạc Phi mím môi, mới nhịn được không cười ra tiếng, “Viết ra thì có ích gì chứ?
Anh không làm được thì tôi có thể kiện anh chắc?”
“Ít nhất thì cũng có ích hơn là nói ra bằng lời.”
Rất nhanh, Chu Lẫm đã viết xong vài dòng chữ, anh tháo găng tay ra lấy miếng mực dấu đỏ vừa mới mượn được ấn một dấu vân tay vào.
Sau đó, liền xoay tờ giấy A4 lại đẩy tới trước mặt người phụ nữ đối diện.
Lạc Phi liếc nhìn anh một cái, sau đó cầm lên.
Vài dòng chữ đập vào mắt nét chữ cứng cáp, chữ viết phóng khoáng lại ngay ngắn.
Rõ ràng trên tờ giấy A4 cũng không có dòng kẻ để đối chiếu, nhưng mỗi dòng anh viết đều vô cùng thẳng tắp, tăm tắp một hàng.
「 Bản thân Chu Lẫm,
Lần sau khi hôn Lạc Phi hoặc khi Lạc Phi hôn tôi, tuyệt đối sẽ không dùng bất kỳ thủ đoạn nào để lừa gạt, nhất định sẽ quang minh chính đại.
Lấy đây làm bằng chứng. 」
Bên dưới còn kèm theo chữ ký và ngày tháng của anh, trên chữ ký còn được anh ấn dấu vân tay đỏ của mình vào.
Dấu vân tay đỏ vừa ấn vào, dù viết có tùy tiện đến đâu thì trông cũng rất giống một bản hợp đồng.
Chỉ có điều bản hợp đồng này sao lại kỳ kỳ thế nhỉ?
Lạc Phi nhíu mày, “Lần sau?
Quang minh chính đại?”
Chu Lẫm hơi ngửa đầu nhìn cô, “ừm” một tiếng, “Lần sau chúng ta hôn nhau anh nhất định sẽ quang minh chính đại.”
Da mặt anh đúng là dày hơn cô quá nhiều rồi, câu nói này anh nói ra giống như đang hỏi lát nữa ăn cái gì vậy, rất bình thản.
Khác với anh, Lạc Phi cảm thấy “xoẹt” một cái, cả người cô đỏ bừng lên.
Cô hơi nhếch cằm nhìn anh một cách đầy kiêu ngạo, “Ai thèm hôn với anh lần sau chứ?”
“Trong lòng anh thực sự hy vọng sẽ có lần sau.”
“……”
Lần sau…
Tầm mắt Lạc Phi chuyển dời đến miệng của anh.
Màu môi của anh lúc này không giống màu anh đào cho lắm, mà giống màu bưởi mật đã được tẩm ướp hơn, lấp lánh lại trong veo, điều này khiến cô lại nhớ tới khung cảnh vất vả lắm mới quẳng ra sau đầu được.
Nhịp tim bắt đầu trệch nhịp, cô gấp tờ giấy A4 lại nắm trong tay tỏ vẻ trấn tĩnh nói:
“Hôm nay chúng ta không phải đang hôn nhau, chữ ‘lần sau’ của anh không hợp lý.”
Ánh mắt Chu Lẫm hơi ngưng lại, giống như đang cố gắng thấu hiểu điều gì đó, “Hôm nay chúng ta không phải là đang hôn nhau sao?
Vậy thì là——”
Anh khựng lại một chút, giọng điệu vẫn bình thản như cũ:
“Chạm môi?”
Lạc Phi chấn động con ngươi, hoàn toàn bị cái đồ da mặt dày ngu ngốc xinh đẹp này đ.á.n.h bại rồi, cô trực tiếp đứng dậy, nhắc nhở:
“Là hô hấp nhân tạo có được không hả?!”
Ngón tay cái vừa mới ấn mực dấu đỏ còn chưa kịp lau, Chu Lẫm rút một miếng khăn giấy đứng dậy, vừa lau vừa nói với cô:
“Đối với anh mà nói, đều như nhau cả thôi.”
