Ngày Hút Oxy - Chương 31

Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:07

“Ăn cơm xong kiểu gì cũng phải ít nhất là chín giờ, lúc đó đi đi về về hai chuyến, hôm nay cô không biết phải mấy giờ mới được ngủ, chắc chắn sẽ rất mệt.

Huống hồ hỏi thì đã sao, cô không muốn ở cùng anh, vì vậy căn bản cũng sẽ không đồng ý đến.”

Nghĩ đến những điều này, anh cầm cốc nước đặt lên môi, thẫn thờ mãi mà không uống nước vào.

Lương Hạo Vũ đợi mãi không thấy Chu Lẫm có động tác gì, anh ta nhắc nhở vỗ vai anh, thúc giục:

“Mau gọi đi!”

Tần Giai Niên phụ họa:

“Đúng đó, cơ hội tốt thế này đừng lãng phí chứ!

Cậu không gọi thì mình bảo Vân Nhụy gọi.”

Nói xong anh ta liền ra vẻ muốn thực hành ngay lập tức.

Chu Lẫm bị bọn họ làm cho đau đầu, thấy Tần Giai Niên có vẻ nói là làm, anh đặt cốc nước xuống gắt nhẹ một câu:

“Được rồi đấy!”

“……”

Hai người nghe thấy giọng nói hơi lộ vẻ tức giận của anh thì im bặt, nhìn nhau trân trân.

“Đừng quản nữa, không liên quan đến các cậu.”

Chu Lẫm nói.

Tần Giai Niên và Lương Hạo Vũ ngay sau đó bắt đầu nháy mắt ra hiệu với nhau từ hai bên trái phải của anh, dùng ánh mắt thảo luận xem “Hôm nay sao cậu ta lại nóng nảy thế”.

Vài giây sau.

Hai người kết thúc thảo luận, có vẻ như đã có được chút kết quả nào đó.

Tần Giai Niên quan sát sắc mặt của người đàn ông bên cạnh, lên tiếng:

“Lạc Phi không đến nên không vui à.

Không đến thì thôi, lần sau vẫn còn cơ hội mà.”

Anh ta chỉ vào đống hộp quà ở phía xa, dỗ dành nói:

“Nhận được nhiều quà thế này rồi, đừng có xị mặt ra nữa, ông trời sinh nhật ạ.”

Quà tặng……

Hai chữ này khiến Chu Lẫm nhớ tới mặt dây chuyền ngọc trên cổ mình.

Anh vốn là người không thích đeo trang sức, cùng lắm thì thỉnh thoảng mới đeo đồng hồ, nếu là trước đây chắc chắn anh sẽ nhận quà một cách tượng trưng rồi để xó nhà cho bám bụi, hôm nay giữa trưa lại khác thường mà đeo lên cổ.

Vạn sự như ý cái gì chứ.

Anh đứng dậy đẩy ghế ra, “Biết rồi, các cậu ăn trước đi.”

Tần Giai Niên gọi to:

“Đi đâu đấy?

Sắp bắt đầu lên món rồi!”

Chu Lẫm không trả lời.

Người phía sau lại gọi thêm hai câu, anh cũng coi như không nghe thấy mà đi thẳng ra cửa.

“Khách sạn ROSE” từ tầng năm trở xuống là khu ẩm thực, từ tầng năm trở lên là phòng khách sạn.

Phòng bao Tần Giai Niên đặt ở tầng bốn, Chu Lẫm ra ngoài đi thang máy một lát là xuống đến tầng một.

Vốn định ra ngoài hít thở chút không khí, kết quả khi ra đến bên ngoài anh phát hiện dường như có chút ngược lại.

Chắc là sắp mưa, không khí đêm nay nóng đến mức gần như áp bách, giống như keo dán sắt dính c.h.ặ.t lấy người ta, đừng nói là hít thở, oi bức đến mức hô hấp cũng có chút bực bội.

Anh ra khỏi khu vực đỗ xe của khách sạn đứng bên lề đường, nhìn chằm chằm vào bảng hiệu của nhà hàng Thái đối diện mà thẫn thờ, quyết định dừng lại vài phút cho hơi điều hòa trên người tan hết rồi mới quay lại.

Ngay lúc này——

Trong tầm mắt bỗng nhiên có một chiếc xe thương mại màu trắng dừng lại trước cửa nhà hàng Thái.

Màu trắng trong đêm tối luôn là màu nổi bật nhất, giống như mấy ngày đầu mới đến trang đường cô mặc một bộ đồ trắng chạy về phía tòa nhà chính vậy, rất khó để ngó lơ.

Chu Lẫm nhớ lại chuyện này, có chút giống như nhìn vật nhớ người mà chú ý tới chiếc xe trắng này.

Không lâu sau.

Chiếc xe trắng rời đi, sau đó để lại trước mắt anh hai bóng người.

Một bóng người dáng rất cao, áo phông đen quần jean, thân hình thanh mảnh kiểu tóc hơi rối.

Một bóng người khác thấp hơn anh ta hơn nửa cái đầu, áo yếm màu cam quần dài đen ống rộng túi đeo chéo màu trắng, tóc b-úi gọn gàng sau đầu, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn.

Hai người đứng cạnh nhau chẳng khác nào một đôi tình nhân ra ngoài hẹn hò.

Trong khoảnh khắc này, Chu Lẫm còn tưởng thị lực nhìn ban đêm của mình kém đến mức hoa mắt xuất hiện ảo giác rồi, nhưng giây tiếp theo, anh lại phủ định suy nghĩ này.

Không thể nào.

Trong ảo giác của anh tuyệt đối sẽ không xuất hiện Trương Tinh Dã.

……

Lạc Phi sau khi xuống xe quay lưng về phía nhà hàng Thái, đợi Trương Tinh Dã xuống xe.

Sau khi cả hai cùng xuống, cô nói với Tiết Chính Dương ở ghế lái:

“Lái xe cẩn thận nhé anh Chính Dương, tụi em đi đây.”

Tiết Chính Dương:

“Yên tâm đi!

Mau đi ăn cơm đi.”

“Vâng ạ.”

Sau đó cô lại dặn dò Khâu Bình An ở ghế phụ một câu:

“Về đến nhà nhắn tin cho mình nhé.”

“Ừ ừ ừ.”

“Đừng lo lắng.”

Trước khi cửa ghế sau đóng lại, Lạc Phi mỉm cười với cô người mẫu đã hợp tác cả ngày hôm nay, vẫy vẫy tay, “Đi đây.”

Đối phương đáp lại bằng nụ cười, “Bye bye, ăn ngon miệng nhé.”

Chiếc xe thương mại màu trắng lăn bánh khỏi trước mặt.

Lạc Phi nhìn theo bọn họ vài giây, sau đó di chuyển tầm mắt chuẩn bị quay đầu nói chuyện với Trương Tinh Dã, mới di chuyển được một nửa——

Tim cô bỗng chấn động mạnh, cứ thế không thể tin nổi mà đứng ngây ra tại chỗ.

Chu…

Chu…

Chu Lẫm sao lại ở đây chứ?

“Nhìn gì đấy?”

Trương Tinh Dã thấy cô đột nhiên không động đậy bèn hỏi một câu, sau đó thuận theo ánh mắt của cô quay đầu lại.

Giây tiếp theo, anh nhìn thấy một người đàn ông từng gặp qua một lần nhưng ngay cả tên cũng không biết.

Anh hơi bất ngờ nhướng mày, trong lòng thầm hô một tiếng “ồ hố”.

Đúng là trùng hợp thật đấy.

Con đường này là đường một chiều hai làn xe không rộng lắm, đèn đường cũng rất sáng, vì vậy biểu cảm của hai bên cơ bản là có thể nhìn rõ mồn một.

Trương Tinh Dã nhận ra đôi mắt dường như muốn phun lửa dưới khuôn mặt không chút biểu cảm của người đối diện, ra vẻ xem kịch không sợ chuyện lớn mà đặt cẳng tay lên vai Lạc Phi, nghiêng đầu nói với cô:

“Đó không phải bạn cậu sao?

Cùng qua chào hỏi một tiếng đi?”

Lạc Phi im lặng, không trả lời.

Đại não cô đã không nghe rõ âm thanh xung quanh nữa rồi, toàn là sao anh lại ở đây, như vậy chẳng phải sẽ bị lộ chuyện cô nói mình không có thời gian lại mệt là lời nói dối sao, lát nữa nói thế nào đây, Thượng đế sao có thể đối xử với cô như vậy chứ, viên Thanh Tâm của cô có ở trong túi không nhỉ.

Vòng lặp vô tận.

Trương Tinh Dã liếc nhìn người đàn ông có sắc mặt càng lúc càng âm trầm đối diện, cảm thấy sảng khoái, cũng thỏa mãn rồi.

Anh bỏ tay xuống khỏi vai người bên cạnh, chuyển sang nắm lấy cổ tay cô, kéo đi về phía đối diện, “Ngẩn ra đó làm gì, đi theo mình qua chào hỏi.”

Cứ như thể đây là bạn anh vậy.

Lạc Phi không mấy muốn qua đó, ai đã nói dối mà lại muốn bị vạch trần chứ.

Nhưng cô lại cảm thấy nếu không qua đó hình như sẽ khiến Chu Lẫm càng không vui hơn, vì vậy vẫn đành nhẫn nhịn.

Cô đi sau Trương Tinh Dã hơn một bước, lề mề bị anh kéo đi về phía đối diện.

Sau khi hai người đứng định trước mặt Chu Lẫm.

Ánh mắt anh rời khỏi tay Trương Tinh Dã nhìn vào khuôn mặt không chút phấn son của cô.

Đầu tiên anh nhịn hai giây.

Bàn tay đút trong túi tiếp tục siết c.h.ặ.t, sau đó vẫn không nhịn được mà nói:

“Lạc Vũ Phi.

Có thể bảo bạn cô buông tay ra được không?”

Mắt anh sắp mù đến nơi rồi.

Tiếp xúc thân thể bình thường của Trương Tinh Dã với cô chủ yếu tập trung vào đ.ấ.m đá, trước đây anh kéo cô sẽ nắm lấy bắp tay rồi lôi đi, kiểu nắm cổ tay thế này rất ít khi có.

Vừa rồi cô đang ngẩn người cũng không để ý tới hành động bất thường này.

Cô nói dối nên chột dạ, cộng thêm cũng rất khó từ chối yêu cầu của anh, thêm nữa cô cũng không muốn bị đồ ch.ó kéo đi.

Lạc Phi mím môi một cái, dùng nắm đ.ấ.m gõ vào cánh tay Trương Tinh Dã, “Buông ra.”

Nhà ai làm bố vợ nhìn con rể mà sướng cho được?

Trương Tinh Dã lúc này chính là tâm trạng đó, Chu Lẫm không vui thì anh vui.

Anh không hề nhúc nhích, ánh mắt khiêu khích nhìn chằm chằm vào anh.

Thấy Trương Tinh Dã không phối hợp, Lạc Phi đá vào ống chân anh một cái, lại tìm đúng chỗ thịt nhạy cảm ở eo anh chọc một cái, “Mình bảo cậu buông ra.”

Cô chọc rất chuẩn xác, Trương Tinh Dã rùng mình một cái đành phải buông cổ tay cô ra, mặt mày méo xệch, ôm eo, “Cậu làm gì đấy?

Lại kiếm chuyện phải không?”

Chu Lẫm ở đây, Lạc Phi còn phải giữ vững hình tượng quý cô thành thị, chỉ có thể dùng ánh mắt cảnh cáo anh một trận.

Sự tương tác quen thuộc và thân mật của hai người đối diện khiến cơ hàm của Chu Lẫm cứ gồng lên liên tục.

Quen biết từ năm mười tuổi đúng không, thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp đúng không, nhưng người quen biết sớm hơn rõ ràng là anh mới đúng…

Anh chớp mắt, che giấu cảm xúc, “Cùng lên ăn cơm đi, tôi đang tổ chức tiệc sinh nhật.”

Thông tin này khiến Trương Tinh Dã khá bất ngờ, anh vừa định nói chuyện——

Lạc Phi nói:

“Tôi không chuẩn bị quà, đi không tiện lắm.”

Thực ra thời gian qua cô có đang chọn quà, nhưng dựa trên ví tiền của cô thì thực sự không chọn nổi cái gì để mua cho Chu Lẫm.

Bộ quần áo màu xanh quần thanh lần trước cô kiểm tra rồi, vậy mà tận năm chữ số…

Cô làm thêm cả mùa hè cũng không mua nổi một cái ống quần của anh…

Rất tức giận, nên sau đó cô dứt khoát không chọn nữa.

Chu Lẫm khẽ lắc đầu, “Cô đến là được rồi.”

“Đương nhiên là phải đi rồi, người ta tổ chức sinh nhật chúng ta dù sao cũng phải qua chúc mừng một tiếng chứ,” Trương Tinh Dã thong thả nói, “Hơn nữa lần trước anh cũng ăn lẩu tôi trả tiền rồi, lần này dù sao cũng phải mời tôi lại một bữa chứ.”

“……”

Lạc Phi vẻ mặt không còn gì để nói quay đầu nhìn anh, theo bản năng biện minh cho Chu Lẫm:

“Sao cậu lại keo kiệt thế chứ, anh ấy chỉ ăn có một miếng cá thôi đã bị dị ứng rồi.”

Chu Lẫm nhìn cô, sắc mặt cuối cùng cũng hòa hoãn lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một chút không dễ nhận ra.

Trương Tinh Dã không thèm quan tâm tới cái kẻ trọng sắc khinh bạn kia, nói:

“Cậu không đi thì cứ tự đi chơi đi, mình chắc chắn là phải đi rồi.”

“……”

Cái đồ ch.ó thối tha này, cô không đi thì anh đi làm cái gì chứ.

Lạc Phi bị Trương Tinh Dã làm cho không biết nói gì, cảm thấy anh chính là cố ý, phi ép cô phải đi cho bằng được.

Trong lòng chưa định đoạt được, giây tiếp theo cô vờ như tùy ý nhìn sang Chu Lẫm.

Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi trắng, chất liệu trông rất mềm mại mỏng nhẹ, cổ áo mở hai cúc, cúc tay áo cài kỹ.

Sao ngày nào cũng mặc áo dài tay thế nhỉ, không thấy nóng sao?

Cô lập tức không muốn đứng đây tiêu tốn thời gian nữa, lên tiếng nói:

“Vậy thì cùng đi đi, địa điểm ở đâu?”

Mây mù giữa lông mày bỗng chốc tan biến đi vài phần.

Trước khi xoay người Chu Lẫm nói:

“Đi theo tôi.”

Ba người nhanh ch.óng bước vào thang máy.

Chu Lẫm đứng bên phải nhất nhấn tầng bốn.

Vài giây sau, cửa thang máy khép lại, mặt gương phản chiếu bóng người, con số bắt đầu tăng lên.

Lạc Phi thuận thế nhìn qua hình ảnh phía trước hai cái.

Cô ở trung tâm, sau lưng đứng song song hai người đàn ông cao lớn không phân cao thấp.

So sánh trái phải một chút, khoảnh khắc này cô có một phát hiện.

Chắc là do ngũ quan Chu Lẫm đậm nét hơn nên mới thấy thế chăng, cũng có thể sự thực là vậy, tóm lại bây giờ……

Trương Tinh Dã trông có vẻ đầu to hơn Chu Lẫm một vòng……

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Hút Oxy - Chương 31: Chương 31 | MonkeyD