Ngày Hút Oxy - Chương 33
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:08
“Lời còn chưa dứt, Chu Lẫm đã kéo cô đi về phía bàn ăn.”
“Đợi đã.”
Trương Tinh Dã ngay sau đó túm lấy bắp tay Lạc Phi, “Cả bàn đầy người thế này tôi chỉ quen mỗi Lạc Phi, cậu ấy đi rồi tôi biết làm thế nào?
Cậu ấy không thể ngồi cùng anh được, hai chúng tôi phải ở cùng nhau.”
Chu Lẫm không hề liếc mắt nhìn anh ta lấy một cái, ra vẻ “sao tôi có thể nghe lời anh được chứ” tiếp tục đi về phía trước.
Phía bên kia cũng không hề vì hành động của anh mà buông tay.
Anh mới đi được một bước thì Trương Tinh Dã đã dùng sức kéo cánh tay Lạc Phi về phía mình một cái, “Ra cửa không đeo máy trợ thính à?”
Lạc Phi:
“……”
Chẳng lẽ đây chính là tình cảnh khó xử giữa hai người đàn ông sao?
Lĩnh giáo rồi.
Thật là ồn ào quá đi mất.
Cô cảm thấy lúc này trên trán mình như mọc ra ba vạch đen vậy.
“Vậy Lạc Phi ngồi giữa hai người là được rồi mà!
Như vậy là vẹn cả đôi đường!”
Lương Hạo Vũ ở phía xa dọn ra ba chỗ trống, hô to.
Toàn bộ phòng bao có khoảng hai mươi người, cơ bản đều như xem kịch mà nhìn về phía bọn họ.
Có người thậm chí còn vừa nhét đồ ăn vào mồm vừa xem, giống như coi bọn họ là bộ phim truyền hình lúc tám giờ tối vậy.
Càng trùng hợp hơn là bây giờ cũng đúng là hơn tám giờ.
Lạc Phi không muốn đứng đây làm trò cho khỉ xem nữa.
Cô cảm thấy nếu lát nữa thực sự ngồi giữa hai người bọn họ, chắc chắn cô sẽ bị gặng hỏi xem ăn món ai gắp, uống nước ai rót các kiểu, vì vậy dứt khoát không ngồi cạnh ai cả, giữ lập trường trung lập không kéo bè kéo cánh nói:
“Hai người ngồi bên chỗ Lương Hạo Vũ đi, tôi ngồi với Vân Nhụy và Tần Giai Niên.”
Chu Lẫm và Trương Tinh Dã nghe vậy đồng thời nhìn về phía cô.
Cô nói với hai người:
“Mau buông tôi ra đi, kéo đau ch-ết đi được.
Đói ch-ết rồi mau đi ăn cơm thôi.”
Không biết câu nào có tác dụng, Chu Lẫm lập tức buông cổ tay cô ra.
Lạc Phi thấy Trương Tinh Dã ở phía bên kia vẫn chưa có phản ứng, lại đá vào mũi chân anh ta một cái, “Nghe thấy không?”
Trương Tinh Dã bèn hậm hực vung bắp tay cô ra.
Cô chuẩn bị rời đi, lúc đi ngang qua người Trương Tinh Dã khẽ tiếng đe dọa anh ta hai câu:
“Lát nữa bớt nói mấy lời không nên nói trước mặt Chu Lẫm đi.”
“Nếu không, mình sẽ đem tấm ảnh hồi nhỏ cậu mặc tã giấy mà mẹ cậu đưa cho mình đăng lên diễn đàn trường cậu đấy.”
À, anh ta tên là Chu Lẫm à.
Cuối cùng cũng biết tên anh rồi.
Trương Tinh Dã vẻ mặt khinh bỉ nhìn cô, “Lời không nên nói là gì?
Cậu thích anh ta à?
Thế này mà cũng không dám để anh ta biết sao?
Cậu trở nên hèn nhát từ khi nào thế?
Sao hả, hai người là anh em có quan hệ huyết thống à?”
“……”
Quả nhiên là ch.ó Hào Thiên mà, thần thật đấy.
Lạc Phi rất bực bội, cuối cùng lườm anh ta một cái, “Quản cho tốt cái miệng của cậu đi nhé, nếu không thì cứ đợi mình hạ độc cho cậu câm luôn đấy.”
Sau đó, cô cùng Trịnh Vân Nhụy đi về hướng chỗ ngồi.
Trương Tinh Dã nghĩ đến lời Lạc Phi nói rồi nhìn sang người đàn ông bên cạnh.
Có vẻ như anh ta vẫn chưa biết người đàn ông này có lai lịch gì?
“Tới đây tới đây, mau qua đây ngồi đi.”
Tình địch đương nhiên không thể ngồi cùng nhau, Lương Hạo Vũ để lại hai chỗ trống bên trái bên phải mình, vẫy vẫy tay nói.
Sau khi mấy người đã yên vị.
Trịnh Vân Nhụy bày biện món khai vị và súp lúc trước ra trước mặt Lạc Phi, sau đó nhìn sang phía đối diện.
Trước đây ở trường Trương Tinh Dã thỉnh thoảng có tới tìm Lạc Phi, nên cô ấy đã gặp anh vài lần.
Cô ấy hỏi:
“Sao cậu lại tới tiệc sinh nhật của Chu Lẫm cùng với Trương Tinh Dã thế.”
Đem tri kỷ nam và người theo đuổi của mình tụ lại một chỗ, điều này không những không phù hợp với phong cách hành sự của Lạc Phi, mà còn quá bất hợp lý.
Lạc Phi húp một ngụm súp, “Hôm nay mình không định tới, định cùng Trương Tinh Dã qua đối diện ăn cơm, kết quả là gặp phải Chu Lẫm.”
Nếu thực sự không muốn tới, dù tình cờ gặp cũng có thể từ chối mà.
Trịnh Vân Nhụy suy nghĩ một chút, sau đó nói:
“Phi Phi, cậu lén nói cho mình biết đi, có phải cậu thích Chu Lẫm không?”
Động tác húp súp khựng lại, tim Lạc Phi “hẫng” một cái.
Sao số người nhìn ra được chuyện này lại càng ngày càng nhiều thế nhỉ?
Cô dễ bị thấu triệt vậy sao?
Cô có chút khó nói hỏi lại:
“Tại sao cậu lại nói thế?”
“Ừm… trực giác.”
“Dù sao chúng ta cũng đã làm bạn cùng phòng hai năm rồi, cậu chính là kiểu người sẽ không thèm liếc mắt nhìn người mình không thích lấy một cái đâu nhé, vậy mà vừa nãy lại để anh ấy nắm tay lâu như thế.”
Lúc mới vào cửa Chu Lẫm cũng không buông cô ra, ánh mắt của cả nhóm người đều tập trung vào hai người bọn họ, thực sự là rất khó để không nhìn thấy.
Lạc Phi khẽ hắng giọng một cái, dụi mũi, “…
Chỉ là có chút cảm giác thôi, chưa đến mức thích đâu.”
“Mình hiểu mà,” Trịnh Vân Nhụy nói, “Cậu đối với tình cảm giai đoạn đầu sẽ khá thận trọng, một khi đã xác định rồi thì cậu sẽ dốc toàn bộ tâm tư vào đúng không nào?”
Trong cuộc sống, là một mỹ nhân chắc chắn sẽ có rất nhiều ưu thế, nhưng trong tình cảm ngược lại cũng rất dễ gặp trắc trở, người ta luôn có xu hướng mê đắm vẻ ngoài của mỹ nhân mà lười tìm hiểu nội tâm của họ theo bản năng.
Cô hiểu rõ đạo lý này, nên bước vào tình cảm thực sự sẽ vô cùng thận trọng.
Hơn nữa, hiện tại cô cũng cảm thấy mình chỉ là say mê vẻ bề ngoài của Chu Lẫm một cách hời hợt mà thôi.
Lạc Phi mỉm cười, “Chắc là vậy đi, nhưng mình cũng chưa từng yêu đương, nên mình cũng không chắc chắn sau khi bước vào tình cảm mình sẽ ở trạng thái thế nào.”
Cẩn thận quan sát xung quanh một chút, Trịnh Vân Nhụy ghé sát tai cô nhỏ giọng tiết lộ tin tình báo cô mới biết gần đây:
“Tần Giai Niên nói anh ấy mấy hôm trước có hỏi Chu Lẫm, nếu anh ấy vẫn là người nhà họ Chu thì đừng có trêu chọc cậu, kết quả Chu Lẫm trả lời một câu ‘Ai nói tôi muốn làm người nhà họ Chu chứ’.”
Lạc Phi sững người, quay đầu nhìn cô ấy.
“Mình cảm thấy anh ấy đối với cậu chắc chắn là nghiêm túc đấy Phi Phi ạ.”
“……”
Lạc Phi nhíu mày một cái, tiếp tục húp súp, “Chỉ là nói suông thôi mà, lời nói thì có tốn chi phí gì đâu, ai mà chẳng nói được.
Hơn nữa dù có không làm thì anh ấy vẫn là người nhà họ Chu thôi.”
Trịnh Vân Nhụy gật đầu, “Hay là cậu trực tiếp đi hỏi xem anh ấy rốt cuộc nghĩ thế nào đi?”
Lời nói giữa người với người luôn có thành phần khéo léo đưa đẩy, phần lớn đều được tư tâm của chính mình tô điểm thêm nên nửa thật nửa giả, chỉ nghe thôi thì chẳng có tác dụng gì, chi bằng trực tiếp dùng mắt đi xem đối phương đã làm gì, rồi dùng tâm đi cảm nhận xem đối phương có chân thành hay không.
Đã nói gì là thứ không có giá trị nhất.
Lạc Phi quét mắt nhìn người đàn ông đang nghe Lương Hạo Vũ nói chuyện ở đối diện, nửa giây sau lại cụp mắt xuống, “Hỏi cái gì chứ, cũng không quen, không muốn hỏi.”
Dứt lời, cô vờ như tùy ý nói thêm một câu:
“Vậy Tần Giai Niên có nói với cậu vì sao anh ấy thích mình không?”
Trịnh Vân Nhụy lắc đầu, sau đó nói một cách không chút nghi ngờ:
“Thích cậu mà còn cần lý do sao?!”
Theo như trước đây thì thực sự là không mấy cần thiết, nhưng ở chỗ Chu Lẫm, cô lại rất muốn có một lý do, một lý do khác biệt với những người khác.
Lạc Phi cầm thìa khuấy bát súp trước mặt từng vòng từng vòng, lẩm bẩm:
“Vậy cậu thấy anh ấy cũng là thấy sắc nảy lòng tham sao.”
Nhận thấy giọng điệu trầm xuống của cô, Trịnh Vân Nhụy nghiêng cổ nhìn cô, lúc này cô đang cúi đầu, mái tóc mượt mà chải ngược ra sau tôn lên khuôn mặt không tỳ vết càng thêm trắng nõn, sống mũi cao thẳng đầu mũi hơi hếch, khóe miệng rõ ràng là đang mím lại vì không vui nhưng trông chỉ thấy vẻ nũng nịu, chẳng khác nào một chú cáo nhỏ trắng muốt đang làm nũng với bạn vậy.
Cô ấy cảm thấy mình thực sự là nhìn thế nào cũng không chán, cười nói:
“Thích vẻ ngoài của cậu là chuyện bình thường mà, nhưng biết đâu anh ấy cũng say mê vẻ đẹp nội tâm của cậu thì sao?”
Lời này khiến Lạc Phi phì cười, cô nghiêng đầu trêu chọc:
“Vẻ đẹp nội tâm?
Mình còn có cái thứ đó sao?”
“Cậu đương nhiên là có rồi!”
“Lòng dạ tốt, lại có tài hoa, đó chẳng phải là vẻ đẹp nội tâm sao.”
Nhắc tới tài hoa, cô nhớ tới tập tác phẩm nhiếp ảnh lúc cô và anh có sự giao thoa lần thứ hai đó.
Anh không thể nào vì cái đó mà nảy sinh hứng thú với cô được chứ?
Trông anh cũng không giống người thuần khiết như vậy mà?
Lạc Phi không nghĩ ra được đầu đuôi nên có chút phiền muộn, bèn không muốn tiếp tục thảo luận về anh nữa, nhắc nhở một câu:
“Chuyện hai chúng ta vừa nói cậu đừng có nói với Tần Giai Niên nhé.”
Trịnh Vân Nhụy là người kín miệng, nghe vậy cô ấy hơi bất mãn bĩu môi, “Đương nhiên rồi!
Ai mà giống cái loa phường như anh ta chứ.”
“Mình biết mà, mình chỉ dặn lại cậu một câu thôi.”
Hai người sau đó lại tán gẫu vài câu về những việc xảy ra với “tiêu điểm”, món chính bắt đầu được đưa lên.
Cô tới muộn, mới chỉ ăn được hai miếng món phụ, nên bảo nhân viên phục vụ chia cho người khác trước, cuối cùng đưa cho cô là được.
Nhân viên phục vụ đáp lời.
Xoay được một vòng, lại xoay trở lại, lúc này mới đưa một đĩa bít tết đến trước mặt cô.
Lạc Phi nói lời cảm ơn, sau đó cúi đầu, phát hiện đĩa bít tết này không hiểu sao đã được cắt sẵn rồi.
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, tiếng than vãn của những người đã bắt đầu ăn đã xộc vào tai cô——
“Trời ơi sao mà cay thế này!”
“Đúng thế!
Đây là lần đầu tiên mình ăn đồ Tây cay như vậy đấy!”
“Cho một ít là được rồi chứ đây là cay cấp độ biến thái rồi đấy!”
“Tần Giai Niên!
Là do anh dặn dò à?”
Tần Giai Niên ha ha hai tiếng:
“Xin lỗi nhé, khách theo ý chủ đi, thọ tinh của chúng ta nói rồi hôm nay món ăn không có yêu cầu gì khác chỉ bắt buộc phải cay.
Cậu ấy bao nhiêu năm không tổ chức sinh nhật rồi sao có thể không thỏa mãn yêu cầu của cậu ấy chứ?”
“Vậy cậu đặt món Trung là được rồi mà!”
“Thế sao được?”
“Như vậy chẳng phải là không còn cái không khí hoa hòe hoa sói này nữa sao?”
Dù sao Chu Lẫm còn phải gặp người trong lòng, môi trường chắc chắn phải càng không bình dân càng tốt chứ.
“Vậy cậu cũng chuẩn bị chút đồ không cay cho bọn mình chọn đi chứ.”
Tần Giai Niên an ủi:
“Các món ăn phải thống nhất mà xin lỗi xin lỗi, nếu ai chưa no thì lát nữa lúc đi tăng hai chơi lại ăn tiếp, mình đã chuẩn bị ở bên đó rất nhiều thứ có đủ cả.”
Tiếng đối thoại rất lớn, từng câu từng chữ lọt vào tai.
Lạc Phi nghe xong, ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện.
Khách sạn này đúng như Tần Giai Niên nói là rất có không khí, ánh sáng dịu nhẹ, nhưng khuôn mặt của người ngồi trước bàn vẫn có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Chu Lẫm lúc này hàng mi dài rủ xuống được ánh sáng chiếu rọi rõ ràng từng sợi, anh thong thả cắt bít tết, miếng đưa vào miệng rất nhỏ, giống như lần trước ăn bánh phô mai Dương Ức Lôi làm vậy.
Cũng rất yên tĩnh, giống như không mấy mặn mà với những dịp như thế này.
Đến một dịp mình không thích để ăn những món ăn mình không thích, chỉ là để gọi cô qua ăn một bữa cơm, tốn công tốn sức như vậy không biết anh có chỗ nào có vấn đề không nữa.
Bao nhiêu năm không tổ chức sinh nhật……
Vậy năm nay đột nhiên tổ chức là vì cái gì?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cô vậy mà lại nảy sinh một tia xót xa.
Cô không biết mình xót xa cho anh làm gì, tất cả đều là anh tự nguyện, liên quan gì đến cô chứ cô có yêu cầu đâu, xót xa cho đàn ông là khởi đầu của sự xui xẻo đấy, Lạc Phi mày tỉnh táo lại cho tao với a a a.
