Ngày Hút Oxy - Chương 35

Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:08

“……”

Chu Lẫm lách qua người anh ta, lấy thêm một ly rượu vang sau lưng anh ta, sau khi uống một ngụm, anh nói:

“Bạn thanh mai trúc mã cũng chỉ là bạn thanh mai trúc mã mà thôi, nếu hai người thực sự có duyên phận, thì không thể nào cô ấy sắp lên năm ba rồi mà quan hệ của hai người vẫn dậm chân tại chỗ như vậy.”

Rất tốt, coi anh ta là tình địch rồi, anh ta muốn chính là cái hiệu quả này.

Trương Tinh Dã nhếch môi, đứng quay lưng lại với anh ta dùng giọng điệu rất gợi đòn nói:

“Vậy anh thấy anh với cậu ấy có duyên phận à?

Có duyên phận thì cô ấy hôm nay không tới đón sinh nhật với anh, mà lại đi ăn cơm với tôi sao?”

Cô nói quả không sai, người này đúng là “trúc cẩu”, thực sự biết cách làm anh tan vỡ mà.

Chu Lẫm lại nhớ tới chuyện thời gian này cô cố ý tránh mặt mình, trong lòng nghẹn ứ.

Anh bưng ly rượu đi tới vị trí ban đầu, hất cằm ra hiệu đối phương tiếp tục đ.á.n.h bóng, “Nhưng chẳng phải cô ấy vẫn tới đó sao?

Đây chính là duyên phận.”

Trương Tinh Dã chớp mắt.

Có lý, cuộc gặp gỡ tình cờ hôm nay vốn dĩ đã đủ trùng hợp rồi.

Anh lườm anh một cái rồi khom người đ.á.n.h một gậy, không ngờ trên miệng vừa mới bại trận, thì hành động cũng theo đó mà không giúp sức, một tiếng “kịch”, quả bóng cái cùng màu với lòng trắng mắt của anh cứ thế bị anh đ.á.n.h vào túi đáy.

Chu Lẫm ngay sau đó phát ra một tiếng cười khẩy, khẽ nhếch khóe miệng thản nhiên giễu cợt:

“Anh chắc chắn với trình độ này mà có thể dạy cô ấy đ.á.n.h bóng sao?”

Trương Tinh Dã không cho là đúng, “Tôi đây là sơ suất thôi.”

“Vừa nãy quả bóng đỏ dùng chân cũng có thể đá vào kia chẳng phải anh cũng không vào sao?”

Chu Lẫm gật đầu, cầm lấy phần cán gậy rút cây gậy bida trong tay anh ta đi, “Đánh đi.”

“?”

Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho quả bóng đỏ số ba đang ở gần túi trên, “Dùng chân ấy.”

Trương Tinh Dã:

“……”

Phía bên kia.

Lạc Phi đem mỗi loại trong chuỗi món lạnh trên bàn nếm thử một chút, hương vị thực sự đều rất ngon.

Trịnh Vân Nhụy ăn được hai miếng liền bị Tần Giai Niên gọi đi hát song ca tình ca rồi, chỉ còn lại Lương Hạo Vũ ngồi bên cạnh cô hỏi han:

“Thế nào?

Ngon không?”

“Ừm ngon lắm.

Món râu mực và lá sách nghìn lớp này đặc biệt đậm đà, mình thấy là ngon nhất.”

Lương Hạo Vũ nghe vậy chu đáo đẩy hai món này đến trước mặt cô, “Vậy cậu ăn nhiều một chút đi.”

Lạc Phi gật đầu, “Cảm ơn nhé.”

Quan sát biểu cảm của cô, Lương Hạo Vũ lạnh lùng bắt đầu nói:

“Tôi và Tần Giai Niên là bạn học cấp ba của Chu Lẫm, quen nhau chắc cũng được bảy tám năm rồi nhỉ.”

“Chúng tôi học trường cấp ba quý tộc, trong cái trường quý tộc đó, Chu Lẫm có thể coi là một người có điều kiện gia đình rất tốt.”

Đột nhiên nghe thấy những điều này, Lạc Phi ngừng ăn, cầm đũa quay đầu nhìn anh ta.

Lương Hạo Vũ:

“Điều kiện tốt cộng thêm ngoại hình đẹp tự nhiên là có một đống người vây quanh anh ấy rồi, nhưng người này đặc biệt cô độc, khai giảng được hai tháng rồi mà vẫn cứ là không có lấy một người bạn nào.”

“Xung quanh dần dần có người nhìn anh ấy không vừa mắt, cảm thấy anh ấy quá kiêu ngạo này, coi thường người khác này, lập dị cô độc này, đủ thứ cả.”

“Sau cùng thì không biết ai nghe ngóng được anh ấy bị dị ứng hải sản, để chỉnh anh ấy có người đã cho bột hải sản vào khay thức ăn của anh ấy, quả nhiên là bị dị ứng rồi.”

“Sau đó, là tôi và Tần Giai Niên đưa anh ấy tới bệnh viện, cứ như vậy tôi và Tần Giai Niên mới quen thuộc với Chu Lẫm.”

Lạc Phi nghe xong mấy câu này, nói:

“Anh là muốn nói gì đây?”

“Rõ ràng quá mà, tôi đang làm trợ công cho hai người đấy!”

Lương Hạo Vũ trước mặt này, Lạc Phi hôm nay mới gặp lần thứ hai, anh ta mang lại cảm giác vững chãi hơn Tần Giai Niên một chút, tuy miệng cũng hơi tọc mạch nhưng rất có chừng mực, cộng thêm việc Chu Lẫm đã từng nói những lời “phát ngôn tỉnh ngộ” của anh ta trước mặt cô, cô khá có thiện cảm với anh ta.

Cô bất lực mỉm cười, cũng sẵn lòng nghe anh ta nói thêm chút nữa, “Được thôi, vậy anh nói tiếp đi, để tôi nghe thử xem.”

Lương Hạo Vũ ném một quả nho vào miệng, “Anh ấy có một bác sĩ thường xuyên tới gặp, tên là Bành Thước, vị bác sĩ đó từ nhỏ đã giúp anh ấy chữa dị ứng rồi.

Ngày hôm đó tôi và Tần Giai Niên chính là đưa Chu Lẫm tới chỗ anh ta đấy.”

“Bành Thước nói với hai chúng tôi rằng, lúc nhỏ Chu Lẫm bị bố anh ấy chê là kén chọn, có một lần liền ép anh ấy phải ăn cá, lần đó sau khi ăn xong anh ấy đã phải nằm viện hơn nửa tháng trời, hồi nhỏ anh ấy còn yếu ớt hơn, truyền dịch một lát là tay đã sưng lên không truyền vào được, nên mỗi ngày đều phải đổi mạch m-áu để tiêm chịu đựng mấy mũi liền.”

“Về cái bệnh sạch sẽ này, Bành Thước nói có lẽ là vấn đề tâm lý của anh ấy, bởi vì không thể kiểm soát được nhịp điệu cuộc sống của chính mình, nên chỉ có thể thông qua sự ngăn nắp để tìm kiếm một loại cảm giác trật tự nội tại.”

Lạc Phi càng nghe chân mày càng nhíu c.h.ặ.t.

Đầu óc ong ong, rõ ràng vẫn là tiếng Trung mà cảm thấy càng lúc càng nghe không hiểu rồi.

Lương Hạo Vũ thở dài:

“Tĩnh Tư người này từ trước đến nay không bao giờ nói chuyện riêng của mình, gia cảnh cụ thể nhà anh ấy thế nào tôi cũng không biết, tóm lại tôi thấy tuổi thơ của anh ấy chắc là không mấy hạnh phúc đâu, cộng thêm việc bốn năm trước mẹ anh ấy cũng qua đời rồi, tưởng chừng mấy năm nay lại càng chẳng ra sao.”

“Mẹ anh ấy qua đời rồi sao?”

Lạc Phi kinh ngạc nói.

“Đúng vậy.”

Lương Hạo Vũ lẩm bẩm một câu:

“Chậc nhắc tới chuyện này, bố anh ấy mẹ anh ấy đều không thích dị ứng cũng không bị quáng gà, nhà anh ấy dường như chỉ có Chu Lẫm là như vậy, cứ như là đột biến gen ấy, cũng không biết là giống ai nữa.”

Thích dị ứng dường như có năm sáu phần đều là do yếu tố di truyền dẫn tới, nhưng cũng không tuyệt đối, có rất nhiều nguyên nhân gây ra.

Lạc Phi suy nghĩ một chút, nhưng rất nhanh đã bị câu “mẹ anh ấy bốn năm trước qua đời rồi” lôi kéo trở lại.

Lương Hạo Vũ:

“Tôi nói với cậu những điều này cũng không phải là để giúp anh ấy bán t.h.ả.m trước mặt cậu đâu nhé, tôi là muốn nói anh ấy tuy trông có vẻ vừa dị ứng vừa sạch sẽ rất phiền phức, thực ra cũng đều là bất đắc dĩ cả thôi, cậu cũng đừng nhìn ngoại hình anh ấy như vậy mà tưởng anh ấy là người rất bá đạo rất mạnh mẽ, thực ra nội tâm anh ấy rất mềm yếu.”

“Ví dụ nhé tôi lấy cho cậu một ví dụ này, bản thân anh ấy rất kén ăn, nhưng đôi khi tôi và Tần Giai Niên không để ý tới khẩu vị của anh ấy thì anh ấy cũng chưa bao giờ nói gì cả, hơn nữa mỗi lần anh ấy gọi món trước cũng đều là dựa theo sở thích của hai chúng tôi mà gọi, không ngoại lệ lần nào cũng đều như vậy.”

“Anh ấy đối với cậu có phải là chân thành hay không thì anh ấy không nói với tôi, nhưng tôi đoán là có.”

“Cái vòng tròn của chúng tôi này, đều thích uống chút rượu hút chút thu-ốc đi quẩy một chút hay thức đêm chơi bời ở quán bar các kiểu, chỉ có anh ấy, chẳng có sở thích gì cả, một chút xíu cũng không có.”

Anh ta cười một tiếng, “Nói một câu không hay nhé, người ta một chút chuyện mình thích cũng không có thì chẳng khác gì cái xác không hồn cả, nên cảm giác Chu Lẫm mang lại cho tôi trước đây chính là, ch-ết cũng được.”

“Cậu nói xem cái hạng người như vậy, mà lại theo đuổi một người một cách lộ liễu thế này, không có chín phần chân thành thì cũng phải có bảy phần chứ?

Nếu không phải thực sự thích, anh ấy tuyệt đối lười biếng không buồn theo đuổi đâu.”

Lượng thông tin có chút lớn, Lạc Phi nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh, không biết nên phản ứng thế nào, chỉ thấy, m-ông lung.

Lương Hạo Vũ cầm lấy một miếng dưa hấu bên cạnh nhét vào tay cô, có ý định nịnh nọt một chút, “Tôi cảm thấy cậu là có chút thích anh ấy đấy, nhưng cậu có lo ngại thì chắc chắn cũng là bình thường thôi, đại mỹ nhân mà không tâm tư tỉ mỉ một chút chẳng phải sớm đã bị lừa kết hôn rồi sao đúng không?”

“Tôi nói xong những điều này có lẽ cậu sẽ hiểu anh ấy thêm một chút, vậy thì đừng có đẩy anh ấy ra xa quá, có thể thử từ từ tìm hiểu anh ấy, hôm nay lúc cậu chưa tới, anh ấy cực kỳ đau lòng đấy.”

Lạc Phi bị ép nhận lấy miếng dưa hấu hình tam giác này, đột nhiên lại nghe thấy Lương Hạo Vũ chuyển chủ đề——

“Đừng trách tôi nói nhiều nhé, chủ yếu là hai người trông đẹp đôi quá, khiến tôi không nhịn được mà muốn vun vào.”

Quan điểm thẩm mỹ của Lương Hạo Vũ chính là mỹ nhân nhất định phải đi cùng soái ca, anh ta lén lút chỉ vào cô gái tóc thẳng đang chơi bài ở bên kia, vẻ mặt không chịu nổi nói:

“Cái người kia kìa thấy chưa, cô ấy cũng là đại mỹ nhân đấy, chồng cô ấy cũng giàu có giống như Chu Lẫm, kết quả là chao ôi, cái người đó xấu thôi rồi luôn.”

Lạc Phi:

“……”

Lương Hạo Vũ làm trợ công xong những thứ này liền tự mình chuồn đi chơi chỗ khác.

Lạc Phi tại vị trí cũ ngẫm nghĩ một hồi, ngay sau đó liền cầm miếng dưa hấu anh ta đưa cho cô đi tới gần bàn bida.

Cô nhìn chằm chằm Chu Lẫm vừa mới đ.á.n.h xong một ván, trong lòng có chút không phải là vị.

Nhìn sang đôi bàn tay trống không của anh, dường như từ khi anh và Trương Tinh Dã đi rửa tay về thì không hề đeo găng tay nữa.

Bệnh sạch sẽ do nguyên nhân tâm lý……

Vậy anh bây giờ như thế này có lẽ là đã không còn nghiêm trọng nữa rồi?

Dưa hấu là loại dưa hấu không hạt rất giòn, Lạc Phi c.ắ.n một miếng ở phần ch.óp, nhai hai cái, vừa định c.ắ.n miếng thứ hai——

Bên cạnh đột nhiên có một người tới giật lấy miếng dưa hấu của cô, “Đang nhìn người trong mộng của cậu đấy à?”

“……”

Lạc Phi quay đầu lại, sao ai ai cũng đều xuất quỷ nhập thần thế này, “Cậu ở đây từ khi nào thế?”

Trương Tinh Dã bực bội, anh vừa nãy rõ ràng là vẫn luôn đứng cạnh Chu Lẫm mà, người này chẳng lẽ bị mù rồi sao?

Trực tiếp c.ắ.n một miếng dưa hấu lớn, anh vừa nhai vừa nói:

“Mình vẫn luôn ở đây được chứ?

Hóa ra trong mắt cậu chỉ có thể nhìn thấy mỗi Chu Lẫm thôi hả?”

Thế là đương nhiên rồi, cậu có gì hay mà nhìn chứ.

Lạc Phi liếc anh một cái, “Cậu ăn dưa hấu của mình làm gì?

Không biết tự đi lấy à?”

Trương Tinh Dã nhướng mày, đưa miếng dưa hấu còn thừa hai miếng cho cô, “Này cầm lấy, trả cậu đấy.”

Lạc Phi vẻ mặt ghét bỏ đẩy đẩy về phía anh, “Gầy như con ch.ó còm ấy, cậu vẫn là tự mình ăn đi.”

“Sao thế, cậu hâm mộ à?”

“Hâm mộ?

Mình thấy cậu mặc bộ quần áo màu nâu là có thể bị dội trôi trong nhà vệ sinh rồi đấy.

Thân hình bổn tiểu thư duy trì từ trước tới nay vẫn luôn rất hoàn mỹ nhé, ai thèm hâm mộ cái bộ xương khô của cậu chứ.”

Dứt lời, cô quay đầu lại nhìn về phía Chu Lẫm, lúc này anh đang cầm gậy bida để khai bóng.

“Cậu bây giờ c.h.ử.i người cũng cao thâm phết nhỉ, có phải cậu quên mất hồi nhỏ cậu gầy đến mức nào rồi không hả?

Chẳng khác nào một mầm giá đỗ vậy.”

Lời còn chưa dứt.

Chỉ nghe thấy một tiếng “bộp——”.

Một tràng âm thanh va chạm mạnh mẽ của các quả bóng bida truyền tới.

Tình cờ là phía karaoke bên kia đang lúc chuyển bài, âm thanh này trong căn phòng rộng lớn chỉ có tiếng người ồn ào liền trở nên vô cùng rõ ràng.

Những người trong phòng nghe thấy động động đều nhìn về phía này.

Âm thanh này là do Chu Lẫm phát ra.

Anh đã sử dụng lực bộc phát để khai bóng, lực đạo rất lớn, nên mới kêu to như vậy, quả bóng trắng thậm chí còn vì thế mà nảy lên không trung vài giây.

Khai bóng bộc phát là kỹ thuật đ.á.n.h bóng mạnh trong môn bida, dùng tốt thì việc khai bóng chẳng khác nào thả sủi dảo vào nồi vậy.

Chỉ có một nhược điểm, bởi vì dùng sức mạnh, nên nếu không đeo găng tay thì tay sẽ rất dễ bị trầy xước.

Chu Lẫm nhìn hai vệt m-áu đỏ tươi trên ngón trỏ và ngón cái, không mấy để tâm mà chớp chớp mắt.

“Sao thế?”

Lạc Phi thấy anh nhìn chằm chằm vào ngón tay mình không nhúc nhích, bèn đi về phía anh.

Đi được nửa đường cô liền liếc thấy trên ngón tay trắng như sứ của anh có hai vết thương nổi bật, lập tức lớn tiếng hô hoán:

“Có hộp y tế không vậy!!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Hút Oxy - Chương 35: Chương 35 | MonkeyD