Ngày Hút Oxy - Chương 43
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:10
“Nhận ra có người kéo mình, Lạc Phi vòng tay c.h.ặ.t hơn, cô vừa vặn vẹo cơ thể tỏ ý phản kháng vừa hừ hừ thể hiện sự bất mãn của mình.”
Trương Tinh Dã làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn, với tư thế hôm nay nhất định phải tách hai người họ ra, anh ta tiếp tục kéo cô.
Ban đầu Chu Lẫm cũng thấy như vậy có chút thừa nước đục thả câu, muốn Trương Tinh Dã kéo cô đi, nhưng thấy động tác của hai người ngày càng quyết liệt, anh không nhịn được mà nhíu mày, ngăn Trương Tinh Dã lại, khẽ ôm người trong lòng xoay người sang một hướng khác:
“Nhẹ tay thôi, sẽ làm em ấy đau đấy."
“..."
Quả thực là bao nhiêu việc tốt đều để anh làm hết cả rồi đấy nhỉ.
Trương Tinh Dã cười lạnh trong lòng, sau đó quay người nói với Lưu Ngọc Bình và Trương Văn Thạch vài câu:
“Không cần hai người nữa đâu hai người cứ về trước đi, Lạc Phi cứ giao cho con."
Lưu Ngọc Bình quan sát Chu Lẫm:
“Bạn trai của Phi Phi à?"
Trương Tinh Dã hừ lạnh một tiếng.
Lưu Ngọc Bình:
“Hừ cái gì mà hừ!"
Trương Văn Thạch:
“Còn con thì sao?
Có bạn gái chưa?"
Trương Tinh Dã:
“Sao lại hỏi chuyện này ạ?
Con vẫn chưa đến tuổi bị giục cưới mà?"
Lưu Ngọc Bình chậc một tiếng rồi vỗ anh ta một cái:
“Giờ là muộn rồi đấy!
Con cũng phải theo đuổi người ta vài năm rồi lại yêu đương vài năm nữa chứ?
Đến lúc đó con đã băm mấy nhát rồi."
Trương Tinh Dã:
“Theo đuổi vài năm?"
Lưu Ngọc Bình:
“Đúng thế, với cái nết này của con thì ít nhất cũng phải năm năm!"
Trương Văn Thạch phụ họa:
“Bố thấy e là hơi khó."
Trương Tinh Dã cạn lời luôn:
“Có phải con là do hai người nhặt về nuôi không vậy?"
Anh ta đẩy tay hai người vào cửa chung cư:
“Đi mau đi mau, theo với chả đuổi, về mà theo dõi tiếp bộ phim cẩu huyết của hai người đi."
Lưu Ngọc Bình:
“Ơ này này này!!"
“Rầm——"
Trương Tinh Dã đóng cửa chung cư lại, quay người trở về chỗ cũ.
Sau khi anh ta đi tới, Chu Lẫm hỏi:
“Tại sao lại để em ấy uống nhiều rượu như vậy?"
Giọng điệu mang theo sự trách móc thấp thoáng.
Trương Tinh Dã thấy cái vẻ “vơ vào mình" này của anh thì khó chịu, thấy hai người ôm nhau lại càng khó chịu hơn, anh ta khoanh tay nói:
“Không liên quan gì đến anh, mau nghĩ cách kéo cô ấy dậy đi, còn đưa cô ấy về nữa."
Chu Lẫm khẽ chớp mắt, thử hỏi:
“Anh biết em ấy ở đâu sao?"
“Ừ.
Tôi đã xin địa chỉ của mẹ cô ấy rồi."
Dựa trên ý nghĩa câu nói, Chu Lẫm đoán Trương Tinh Dã có lẽ không biết chuyện anh và Lạc Phi đang sống cùng nhau.
Anh đỡ vai người trong lòng định kéo cô ra, chuẩn bị đưa cô về trang viên.
Lực đạo của anh không lớn như Trương Tinh Dã, Lạc Phi ban đầu không đề phòng, cho đến khi cảm thấy trước ng-ực trở nên lành lạnh, cô mới phản ứng lại.
Ngay sau đó cô lại bắt đầu phản kháng, vặn vẹo cơ thể chui vào lòng anh:
“Á—— tại sao không cho em ôm, em đã t.h.ả.m thế này rồi mà không thể cho em ôm một cái sao?"
Vừa nói vừa bắt đầu khóc lóc:
“Oa oa oa...
Bố không cần em nữa, trai đẹp cũng không cần em nữa, em không muốn sống nữa đâu oa oa oa...
Không muốn sống nữa!"
Chu Lẫm:
“..."
Trương Tinh Dã:
“..."
Cô tuôn ra một tràng như vậy, lại nhắc đến Lạc Thiếu Khiêm, khiến cả hai người đều mang vẻ mặt nặng nề, không còn động tác gì nữa.
Ngoại trừ lúc say rượu, Lạc Phi bình thường là một người cực kỳ ít khi khóc.
Trương Tinh Dã có chút không nỡ, anh ta vừa bất lực vừa bực mình nói:
“Thôi được rồi, cứ để cô ấy ôm đi, dù sao chắc anh cũng sẵn lòng thôi."
“Người sẵn lòng" đang cúi đầu nhìn người trong lòng mình.
Cô không phải kiểu “sấm to mưa nhỏ", cô thực sự đã rơi nước mắt, rất nhiều nước mắt, thấm ướt cả lớp vải trên ng-ực anh, xuyên thấu qua trái tim anh.
Hóa ra trên đời này lại có loại v.ũ k.h.í thượng hạng như vậy, sát thương người khác chỉ trong một đòn.
Chu Lẫm tháo găng tay ra, dùng đầu ngón tay lau nước mắt nơi khóe mắt cô, giọng khàn khàn:
“Đừng khóc nữa, chẳng phải đã nói khi nhờ vả người khác thì thái độ phải tốt một chút sao."
Lạc Phi bỏ ngoài tai, càng khóc to hơn.
Trương Tinh Dã sắp bị cô làm cho nổ tung đầu rồi, anh ta vỗ vỗ trán:
“Tôi uống rượu rồi không thể lái xe giúp anh được, hay là gọi tài xế lái hộ hoặc là gọi thêm một chiếc xe khác qua đây."
Chu Lẫm ngước mắt nhìn anh ta:
“Nhà em ấy chẳng phải cũng ở khu chung cư này sao?
Không ở được à?"
Trương Tinh Dã tùy tiện đáp:
“Ừ không ở được, mẹ cô ấy bán rồi."
Dứt lời, Chu Lẫm mím môi, cúi đầu nhìn người trong lòng mình.
Rất nhanh, anh lại nhìn về phía Trương Tinh Dã.
Anh không chắc chắn liệu sau khi Lạc Phi về đến “Trang viên Phù Sinh" có còn giữ nguyên trạng thái này không, nếu anh là người không liên quan thì không sao, nhưng hiện tại anh là “anh trai" cô, để tránh gây thêm rắc rối cho cô, tạm thời không nên xuất hiện trước mặt Chu Ngạn Bình và Dương Ức Lôi trong bộ dạng này thì hơn.
Anh không thể thay mặt cô nói rõ tình hình hiện tại của hai người với Trương Tinh Dã, nên anh nói:
“Đưa em ấy về nhà tôi đi, nếu không yên tâm anh cũng có thể đi cùng."
Trương Tinh Dã nghe vậy vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi:
“Anh có phải là muốn đ.á.n.h nhau với tôi không?"
“Vậy anh cứ đ.á.n.h vào lưng đi, tôi sẽ không đ.á.n.h trả đâu."
Trương Tinh Dã:
“..."
Chu Lẫm:
“Dù sao cũng không tiện xuất hiện trước mặt mẹ em ấy với bộ dạng này, hay là tôi cùng em ấy ở lại nhà anh cũng được."
Nhìn người đang khóc lóc t.h.ả.m thiết kia, Trương Tinh Dã cân nhắc một chút.
Đúng là không tốt lắm...
Để Dương Ức Lôi thấy cô thế này khó tránh khỏi việc khơi lại những ký ức đau buồn, nhà anh ta thì diện tích không lớn lại chỉ có hai phòng, cũng có vẻ có nhiều bất tiện.
Anh ta thở hắt ra, đành phải chấp nhận đề nghị của anh:
“Vậy để tôi gọi tài xế lái hộ, xe của anh hôm nay chắc không phải loại hai chỗ ngồi đấy chứ?"
“Không phải."
Chu Lẫm lấy điện thoại ra:
“Để tôi gọi."
Sau khi gửi đơn hàng xong, hai người chuẩn bị đưa “cô nàng kẹo dẻo" ra ghế sau.
Vì Lạc Phi vẫn nhất quyết không chịu buông tay, Chu Lẫm cuối cùng đành phải bế bổng cô lên đặt vào trong xe....
Sau khi Trương Tinh Dã ngồi vào ghế phụ, anh ta liếc nhìn gương chiếu hậu.
Trong hình ảnh, bóng lưng người phụ nữ mảnh mai, ngồi trên đùi người đàn ông, vẫn vô cùng cố chấp giữ nguyên tư thế ban đầu ôm c.h.ặ.t lấy eo anh.
Lúc này không khóc nữa, lại chuyển sang cười ngây ngô rồi.
Đúng là một đồ ngốc.
Anh ta chán ghét dời tầm mắt, lấy điện thoại ra gọi cho Dương Ức Lôi.
Vài giây sau, anh ta nói:
“Alo dì Dương ạ, đêm nay Phi Phi ngủ lại nhà con, em ấy uống hơi nhiều lôi kéo không nổi...
Không có gì đâu ạ, rượu trái cây mẹ con ngâm em ấy cứ coi là nước giải khát nên lỡ uống hơi nhiều...
Vâng dì đừng lo, con đang trông em ấy đây...
Vâng dì ngủ sớm đi ạ vậy con cúp máy đây."
Chu Lẫm liếc nhìn phía trước.
Xem ra Trương Tinh Dã và Dương Ức Lôi thực sự rất thân thiết.
Ngay sau đó, Trương Tinh Dã lại làm chuyện ngược đời là gửi mấy tin nhắn cho Lưu Ngọc Bình.
Trương Tinh Dã:
【Đêm nay con không về Lạc Phi không chịu buông tay con phải cùng cô ấy đến nhà tên kia ở】
Trương Tinh Dã:
【Con nói với dì Dương là Lạc Phi ở nhà mình mẹ đừng có nói hớ ra đấy】
Lưu Ngọc Bình nhanh ch.óng trả lời:
【Sao có thể ở nhà người ta được?
Tại sao không đưa Phi Phi về!】
Lưu Ngọc Bình:
【Hơn nữa sao con lại lừa dì Dương của con hả?!
Có phải là muốn ăn đòn không】
Trương Tinh Dã:
【Cô ấy uống say đòi tìm bố cô ấy mẹ muốn để hai người họ ôm nhau khóc à】
Lưu Ngọc Bình gửi một sticker “ồ":
【Hóa ra là vậy, thế thì được con nhớ chăm sóc Phi Phi cho tốt nhé】
Lưu Ngọc Bình:
【À con trai nhớ nghe ngóng xem anh ta có chị em gái gì không bố con chính là bạn của anh trai mẹ đấy, phải có chút tinh mắt vào!】
“..."
Trương Tinh Dã cạn lời, tắt điện thoại không thèm trả lời nữa.
Rất nhanh, tài xế lái hộ đã đến.
Chu Lẫm nói với người đàn ông ở ghế lái:
“Địa chỉ là 'Ngự Thủy Tôn Đệ', lái đến cửa số hai của bãi đỗ xe ngầm."
Tài xế mở định vị:
“Được rồi ạ."
“Tít tít tít tít..."
Trương Tinh Dã nhập mật khẩu từ miệng Chu Lẫm nói ra, sau đó mở toang cánh cửa nhà anh.
Chu Lẫm bế Lạc Phi đi qua huyền quan, tiến về phía sofa.
Trương Tinh Dã đóng cửa lại, nhìn ngó xung quanh căn hộ rộng lớn không một hạt bụi, trang trí tuy đơn giản nhưng chỗ nào cũng tinh xảo này.
Đến phòng khách, anh ta vứt túi của Lạc Phi sang một bên, nói:
“Này họ Chu kia, nhà anh cụ thể là làm cái gì vậy?"
Ngồi xuống sofa, Lạc Phi vẫn không buông tay, có lẽ là do uống rượu không được thoải mái lắm, lông mày nhíu lại miệng còn lầm bầm.
Chu Lẫm sờ trán cô, thân nhiệt vẫn coi là bình thường:
“Đã nói là bán bàn chải đ.á.n.h răng rồi mà."
“..."
Trương Tinh Dã bĩu môi, đoán trước được người này sẽ không nói thật với mình:
“Được, tùy anh làm cái gì cũng được, bán bàn chải cũng được mà sửa bồn cầu cũng xong.
Nhưng tôi phải nói trước, anh là người thế nào tôi tin Lạc Phi sẽ có phán đoán của riêng mình, chuyện của hai người tôi không quản được đó là tự do của cô ấy, nhưng nếu anh có một chút xíu nào làm hại cô ấy, tôi nhất định sẽ không để yên cho anh đâu."
Giây tiếp theo.
Giọng nói bình thản của Chu Lẫm vang lên:
“Tôi cũng xin gửi trả lại nguyên văn câu nói đó cho anh."
Lời này có ý gì hiện tại Trương Tinh Dã chưa hiểu, anh ta với vẻ mặt khinh bỉ:
“Nên nhớ cho kỹ, bọn tôi đã có mười năm tình nghĩa rồi, cần anh phải nhắc nhở tôi chuyện này sao?"
“Con người sẽ thay đổi, bất cứ mối quan hệ nào cũng có thể xuất hiện sự phản bội, mười năm chỉ là một con số, chẳng có ý nghĩa gì cả."
Có lẽ, cuối cùng anh cũng không thể đuổi kịp cô, cô thực sự sẽ vào một ngày nào đó bước đến bên cạnh Trương Tinh Dã và những người khác, vậy thì chỉ cần cô vui vẻ, anh có thể làm “anh trai" của cô.
Chỉ làm chỗ dựa cho cô thôi.
Trương Tinh Dã lạnh lùng xì một tiếng:
“Đêm nay anh định sắp xếp thế nào?
Để cô ấy ôm cả đêm à?"
“Đợi em ấy ngủ say rồi mới đặt em ấy lên giường."
Dứt lời.
Lạc Phi bực bội nói:
“Em muốn ăn kem, nóng quá."
Cả dạ dày đều như bị lửa đốt, cực kỳ cần một thùng đá.
Chu Lẫm:
“Cuối tháng rồi, đừng ăn kem."
Trương Tinh Dã:
“..."
Cái quái gì thế?
Hai người này trông có vẻ thân thiết hơn nhiều so với tưởng tượng của anh ta đấy.
“Oa oa oa...
Tại sao không cho em ăn," Lạc Phi lại lại lại khóc:
“Không cho em ăn em không muốn sống nữa đâu!"
“Cũng giỏi thật đấy, hôm nay số lần cậu không muốn sống hơi bị nhiều rồi đấy nhỉ?"
Trương Tinh Dã nói.
Chu Lẫm hai tháng nay không ở đây, trong nhà bình thường cũng không chuẩn bị sẵn đồ ăn, anh thương lượng nói:
“Uống nước đá được không em?
Không lạnh bằng kem đâu."
Sụt sịt, Lạc Phi gật gật đầu trong lòng anh.
Thấy vậy, Trương Tinh Dã đi về phía tủ lạnh:
“Trong tủ lạnh có chứ?"
Chu Lẫm ừ một tiếng.
Đi tới, mở cửa tủ lạnh ra.
Trương Tinh Dã ngẩn người, chiếc tủ lạnh hai cửa lớn thế này thế mà lại trống không chẳng có gì cả, chỉ có một dãy nước, và một chiếc túi...
Anh ta ghé sát vào nhìn, trong túi đựng mấy hộp đồ ngọt, là loại bánh pancake chà bông, bánh su kem và bánh kem nhỏ, trong đó bánh kem nhỏ bị xẹp xuống, rõ ràng là có dấu hiệu sắp mốc:
“Đồ trong tủ lạnh này của anh hỏng hết rồi, tôi vứt giúp anh nhé?"
