Ngày Hút Oxy - Chương 45
Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:11
“Dứt lời, cô lại thấy có gì đó sai sai, mình nói cái này với anh làm gì?
Cứ như đang giải thích cái gì đó vậy.
Tức hộc m-áu.”
Chu Lẫm nhếch môi:
“Em chỉ hôn mỗi mình tôi thôi."
Có thể đừng nói nữa được không.
Lạc Phi có chút thẹn quá hóa giận, hất cằm, vặn hỏi anh:
“Anh nói tôi hôn là tôi hôn à?
Có bằng chứng không?"
“Không có bằng chứng.
Lúc đó chỉ có hai chúng ta."
“Vậy thì anh có nghi vấn bịa đặt đấy."
Chu Lẫm thản nhiên gật đầu:
“Có lý."
“Tuy nhiên, nếu tôi bịa đặt thì hôn khóe miệng có phải là hơi nhẹ nhàng quá không?
Tôi hoàn toàn có thể nói là em đã hôn môi tôi, sờ ng-ực tôi, eo tôi, và cả...
đùi tôi nữa?"
Lạc Phi:
“..."
Ăn nói vần điệu thế sao anh không đi làm rapper luôn đi.
Anh nhẹ nhàng nhắc nhở:
“Như vậy chẳng phải hiệu quả sẽ tốt hơn sao?"
Thật sự không chịu nổi cái đồ mặt dày này!
Lạc Phi cố tỏ ra bình tĩnh, cũng mang vẻ mặt dày ra nói:
“Dù sao, tôi, không, nhớ, nữa."
Chu Lẫm rất biết thấu hiểu:
“Tôi hiểu mà."
Ngay sau đó lại xoay chuyển lời nói:
“Nhưng trong bộ luật dường như không có điều nào nói rằng, say rượu xong không nhớ gì thì không cần chịu trách nhiệm nhỉ?"
“..."
“Vậy anh báo cảnh sát đi."
Ánh mắt trở nên dịu dàng, Chu Lẫm cười không thành tiếng:
“Không nỡ."...
Trời đất ơi, người này đúng là...
đủ rồi đấy.
Lạc Phi khoanh tay, hắng giọng:
“Lần trước anh giả vờ ch-ết đuối đó còn chưa tính xong đâu, lần này coi như xóa sạch nợ nần đi."
Người đối diện hơi ngạc nhiên nói:
“Em tính toán kiểu đó à?"
“Hử?"
Lạc Phi không hiểu.
Chu Lẫm bỏ tay đang đỡ cằm xuống, ngồi ngay ngắn:
“Được rồi, tôi ngồi ngay ngắn rồi, em có thể qua đây."
Đây lại là cái màn kịch gì nữa.
Lạc Phi nghi hoặc:
“Qua đây làm gì?"
“Lần trước hôn môi là hai cái, hôm qua em mới hôn một cái thôi," Chu Lẫm nói:
“Giờ bù nốt cái kia đi, như vậy mới gọi là xóa sạch nợ."
“..."
Có cần mặt mũi nữa không hả.
Lạc Phi tức xì khói, mím môi nhìn anh đầy cạn lời.
Cô vừa mới vệ sinh cá nhân không lâu, lúc này gương mặt mang theo vẻ sảng khoái mềm mại sau khi rửa nước lạnh, ngũ quan diễm lệ cũng trở nên ôn hòa hơn nhiều.
Cộng thêm biểu cảm nửa răn đe nửa oán hận, dường như chẳng có chút sức sát thương nào.
Sao cảm giác... cô ấy lại đang làm nũng nhỉ.
Chu Lẫm rạng rỡ, cúi mắt cười thành tiếng....
Sao lại cười nữa rồi, chẳng lẽ lại sắp... có chuyện cầu người?
Cầm lấy cái thìa trước mặt cô, Chu Lẫm ra hiệu:
“Uống canh đi, ăn cơm xong tôi đưa em về trường."
Anh không tiếp tục lấn tới, khiến cô cảm thấy có chút...
đáng tiếc một cách khó hiểu?
Lạc Phi cực kỳ cạn lời với cái đức hạnh này của chính mình, bực bội cầm thìa lên uống canh:
“Tôi còn phải về lấy hành lý nữa."
“Hành lý của em đã mang qua đây rồi."
“Blanwyn nói bà ấy đã thu xếp xong cả rồi, nên chỉ để tôi mang mấy món đồ dùng hàng ngày trong phòng cho em thôi."
Lạc Phi nhìn anh, thấy anh khá chu đáo và vẹn toàn:
“Hành lý ở đâu?"
“Ở sảnh vào.
Em ăn cơm xong thì kiểm tra xem có thiếu gì không, nếu có tôi sẽ đi lấy giúp em."
Lạc Phi gật đầu:
“Biết rồi."
Sau đó hai người bắt đầu ăn cơm trong sự im lặng.
Cô và anh bây giờ chung đụng tự nhiên hơn nhiều rồi, chỉ cần anh không cứ hay trêu chọc cô, cô đều có thể bình thường ở chung một không gian với anh.
Canh uống hết rồi, cô bắt đầu ăn món chính.
Cơm vừa vào miệng, trước mắt đột nhiên xuất hiện một đôi tay, Chu Lẫm đang cầm đũa gắp thức ăn cho cô.
Lạc Phi nhìn chằm chằm vào đó hai giây.
Bản thân cô chắc chắn là một người cuồng tay đẹp, đàn ông nếu tay không đẹp sẽ khiến cô thấy bị mất điểm sức hút.
Rõ ràng Chu Lẫm không nằm trong số đó, tay anh nằm giữa sự cương nghị và nét mềm mại, thon dài thẳng tắp, vừa có lực vừa tinh tế, làn da trắng trẻo đến mức cả phần móng hồng hào cũng đẹp đến không chê vào đâu được.
Xem ra mình thật sự rất ưng ngoại hình của anh ấy, chẳng có chỗ nào mà cô thấy không hoàn hảo cả.
Lúc này cô thầm cảm thấy may mắn vì mình có cảm giác với kiểu trai đẹp như anh, bất kể sau này thế nào thì chắc chắn cũng không tính là một vết đen trong lịch sử tình trường.
Hai chữ trai đẹp vừa xuất hiện trong đầu, đột nhiên xẹt qua một hình ảnh kỳ quái chưa từng có ấn tượng trước đó.
—— “Hi hi, trai đẹp."
Lạc Phi thót tim một cái, dừng động tác nhai.
Trời đất, sao cô lại đang ôm Chu Lẫm cười ngây ngô thế kia?
Đây... là ký ức gì vậy.
“Sao thế?"
Chu Lẫm thấy cô đột nhiên đờ người, mặt còn hơi ửng hồng, bèn hỏi han.
Cô có thể làm sao được, cô chỉ là hơi muốn ch-ết một chút thôi.
Hôm qua chắc chắn còn làm chuyện mất mặt nữa phải không!
Phải không!
Nhớ lại trước đây mỗi lần uống nhiều hình như cô đều làm chuyện rất mất mặt.
Phải làm sao đây aaa.
Hồi ức vừa khơi mào, tuy chưa nhớ ra hết mọi chuyện, nhưng nó khiến cô kết hợp với lời nói vừa nãy của anh mà bắt đầu suy nghĩ viển vông.
Lạc Phi càng nghĩ mặt càng nóng, cúi đầu không lên tiếng.
Nghiêng đầu quan sát biểu cảm của cô, Chu Lẫm gọi cô một tiếng:
“Lạc Vũ Phi?"
Người bị gọi đáp lại một câu lí nhí như muỗi kêu:
“Gì thế?"
“Em đang ngại ngùng à."
“Vì chuyện say rượu sao?"
Lạc Phi im lặng.
Chu Lẫm:
“Không cần phải ngại đâu, em lúc say rất đáng yêu."
“..."
Đáng yêu?
Là đang giễu cợt cô hay sao.
Thứ cô muốn là xinh đẹp, thông minh, dũng mãnh, gợi cảm, ai thèm cái sự đáng yêu chứ, cút xéo đi cho rảnh.
Ngay sau đó, Chu Lẫm lại bồi thêm một câu với giọng điệu nhấn mạnh:
“Cực kỳ...
đáng yêu."
Nghe vậy, đầu ngón tay Lạc Phi khẽ cuộn lại.
Cực... kỳ...?
Cô lập tức lại nghĩ theo một hướng khác.
Nghe nói khi cực kỳ thích một người thì mới thấy đối phương đặc biệt đáng yêu.
Trương Tinh Dã thì nói cô lúc say như một đứa thiểu năng trí tuệ, sao anh ấy lại thấy đáng yêu được...
Cô không đáp lại, hai giây sau chấn chỉnh tinh thần bắt đầu ăn cơm, dáng vẻ ngẩng cao đầu ưỡn ng-ực như thể căn bản chẳng để tâm đến lời anh nói.
Chỉ là... tai ngày càng đỏ hơn.
Khóe môi khẽ cong, Chu Lẫm chớp mắt.
Thật sự là, rất đáng yêu.
Sau bữa ăn, cô đi ra sảnh vào lấy hành lý của mình, chuẩn bị đi tắm trước.
Chu Lẫm dẫn đường cho cô, Lạc Phi thuận miệng hỏi:
“Chuyến bay lúc mấy giờ?"
Người cách cô nửa bước chân trả lời:
“Năm giờ rưỡi."
Lạc Phi ồ một tiếng.
Còn chưa đi tới nơi cô đã thấy bên cạnh hai chiếc vali của mình đặt một đống hộp quen thuộc, mặt cô lập tức xị xuống:
“Sao anh lại mang mấy thứ này tới đây?"
Chu Lẫm:
“Đây chẳng phải là đồ của em sao?"
Cô chưa bao giờ cảm thấy đây là đồ của mình.
Ban đầu những món quà này bị cô trả từ trường về “JN", rồi lại được anh mang về trang viên, ý định ban đầu là cứ để ở đó, không ngờ sai sót thế nào lại quay về chỗ cô.
Cô có duyên nợ ba đời ba kiếp với chúng hay sao?
Lạc Phi đau đầu nói:
“Tôi không thể nhận, cũng không thể mang tới trường, nếu anh đã mang tới rồi thì cứ để ở nhà anh đi."
Lại nghe thấy lời từ chối, sắc mặt Chu Lẫm trầm xuống:
“Là vì những thứ này do tôi tặng nên em không lấy, hay là vì lý do nào khác."
Còn có thể là lý do gì nữa chứ!
Anh rốt cuộc có hiểu đạo lý không công không nhận lộc không, hay là vì khoảng cách giàu nghèo giữa hai người quá lớn, tỷ giá hối đoái khác nhau?
Chút đồ này đối với anh chẳng đáng là bao sao?
Lạc Phi cạn lời nhìn anh, giống như đang nói chuyện thừa thãi:
“Dĩ nhiên là vì mấy thứ này quá đắt rồi."
“Quà cáp còn phân biệt đắt rẻ sao," Chu Lẫm nói:
“Tôi chỉ thấy chúng rất hợp với em."
Những thứ này cũng không phải anh chỉ đơn thuần tìm đồ đắt mà mua, mỗi món đều do anh bỏ tâm sức ra chọn, chọn đi chọn lại thì chúng trở nên rất đắt.
Có lẽ là vì đồ đắt thì thật sự đẹp, cũng có lẽ là vì có giá tiền tác động, anh chỉ cảm thấy những thứ khác đều không xứng với cô.
Nỗi lo lắng của cô anh đều hiểu.
Nhưng trong lòng anh thật sự không muốn nghe thấy lời từ chối từ miệng cô, giống như cô đang thông qua những thứ này để từ chối con người anh vậy.
Xem ra nghĩ thì nghĩ vậy, nếu thật sự có một ngày như thế, chắc anh khó mà bình thản chúc phúc cho cô và người cô thích được.
Dù sao ngay cả việc cô không nhận đồ của anh mà anh đã thấy khó chấp nhận rồi.
Chu Lẫm định bụng nói thôi bỏ đi, nhưng nhớ lại tối qua... anh cảm thấy cô đối với mình chắc chắn vẫn có một chút thiện cảm, bèn ép cô thêm một câu:
“Nếu thật sự thấy gánh nặng, vậy cứ coi như là anh trai tặng em gái đi."
Anh trai em gái ở đâu ra nữa vậy.
Lạc Phi bất lực nói:
“Ngày sinh nhật anh hôm đó hình như không phải tông giọng này nhỉ?
Rốt cuộc là anh có muốn làm anh trai tôi không?"
“Tôi muốn làm gì chẳng lẽ em còn không biết sao."
“..."
“Tuy nhiên, thỉnh thoảng làm anh trai một chút cũng được," Chu Lẫm nói:
“Ví dụ như bây giờ."
Lạc Phi vẫn lộ vẻ khó xử.
Chu Lẫm thấy vậy, đi tới trước những cái hộp, bê chúng lên:
“Nếu miễn cưỡng quá thì thôi, tôi vứt đi là được."
Dứt lời, anh liền đi về phía cửa chính, dáng vẻ nói được làm được.
“?"
Lạc Phi gọi anh lại:
“Đợi đã!"
Mấy thứ này đem bán đồ cũ cũng là một khoản tiền khổng lồ, một số món thậm chí sau này còn có thể tăng giá, phá của như vậy cô sao có thể khoanh tay đứng nhìn chứ, “Anh chắc chắn là muốn vứt đi?"
Chu Lẫm gật đầu:
“Vốn là đồ dành cho em, em không lấy thì giữ lại còn làm gì nữa?"
Lạc Phi:
“Tặng người khác cũng được mà."
Xung quanh anh chẳng lẽ không có bạn bè là phái nữ hay người lớn tuổi là nữ sao?
Dịp lễ lạt hay sinh nhật gì đó đem tặng chẳng phải rất hợp sao.
“Đây là của em.
Đem tặng lại cho người khác dường như không được thỏa đáng cho lắm."
Thật là kỹ tính quá đi.
Lạc Phi:
“...
Vậy anh để ở nhà đi, có thể sưu tầm, đồ xa xỉ luôn có giá trị thương hiệu, biết đâu nhiều năm sau còn tăng giá ấy chứ."
Nói xong, cô lại thấy buồn cười, cô vậy mà đang nỗ lực từ chối nhân dân tệ...
Chu Lẫm:
“Tôi ghét tích trữ đồ đạc."
Lời anh nói rất có sức thuyết phục, dù sao nhà anh cũng gọn gàng như nhà mẫu vậy.
Lạc Phi thở dài.
Câu nói này khiến cô nhớ tới bệnh sạch sẽ của anh, rồi cái sự mủi lòng ch-ết tiệt đó lại trỗi dậy.
Cô quyết định tạm thời sưu tầm giúp anh:
“Được rồi, tôi mang tới trường là được chứ gì, anh tìm cho tôi cái thùng để đựng được không?
Nhiều thế này tôi không thể cứ thế ôm đi được."
Chu Lẫm nhếch môi:
“Được."
Một giờ rưỡi chiều, Học viện Mỹ thuật Tây Lam.
