Ngày Kỷ Niệm Cưới, Chồng Gạ Đúng Tài Khoản Phụ Của Tôi - 7
Cập nhật lúc: 12/08/2026 08:02
Trong cơn mơ màng, anh mở mắt rồi nhìn thấy ngay một người phụ nữ tóc xõa rối tung, mặc váy trắng, đứng im lặng bên giường.
Anh hoảng đến hét thành tiếng.
Theo phản xạ, anh chộp lấy chiếc gối gần tay rồi vung về phía tôi.
Tôi không kịp tránh, cả người mất thăng bằng rồi ngã xuống sàn.
Cổ chân lập tức phát ra một tiếng “rắc” khô khốc.
Đèn trong phòng sáng bật lên.
Ánh sáng đột ngột khiến tôi phải nhắm mắt lại một lúc.
“Vợ à?”
“Là em thật sao?”
Quản Hồng Ba vẫn chưa hết hoảng.
“Nửa đêm không ngủ, em đứng đây làm gì vậy?”
Tôi chẳng trả lời được.
Mắt cá chân đau nhói từng cơn.
Khi tôi ngẩng lên, chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã chảy xuống đầy mặt.
Đến lúc đó Quản Hồng Ba mới nhận ra chân tôi đã bị trật.
Anh vừa bất lực vừa cáu, hai tay vò mạnh mái tóc như sắp phát điên.
Cuối cùng anh chỉ có thể hỏi tôi rằng rốt cuộc tôi muốn thế nào mới chịu.
Nhưng chính câu hỏi đó cũng khiến tôi sững lại.
Bởi ngay cả bản thân tôi lúc ấy cũng chẳng biết mình thật sự muốn gì.
Tình trạng tinh thần của tôi tiếp tục xấu đi.
Ngày nào tôi cũng sống trong cảm giác mơ hồ, chẳng còn phân biệt rõ lúc nào tỉnh táo, lúc nào chỉ đang cố tồn tại qua ngày.
Có những khoảnh khắc tôi còn cảm thấy thứ trong bụng mình không giống một đứa bé, mà như một khối nặng đang từng chút rút cạn toàn bộ sức sống.
Quản Hồng Ba cũng bị những lần tôi nghi ngờ tới mức gần như suy sụp.
Cuối cùng anh ném điện thoại về phía tôi, bảo nếu không tin thì cứ tự kiểm tra cho thỏa.
Tôi chỉ nhìn chiếc điện thoại rồi quay mặt đi, chẳng hề muốn chạm vào.
“Những thứ nên xóa chắc anh cũng dọn sạch từ lâu rồi.”
“Bây giờ tôi còn kiểm tra được gì nữa?”
“Tôi đã xóa cái gì?”
Quản Hồng Ba lập tức nổi nóng.
“Rốt cuộc cô bảo tôi xóa thứ gì?”
Tôi nhìn hàng cây bên ngoài cửa sổ, giọng hoàn toàn lạnh đi.
“Anh tự hiểu trong lòng.”
Biểu cảm trên mặt anh khi ấy giống như người vừa chịu một sự x.úc p.hạ.m nặng nề.
Tôi chỉ thấy nực cười.
Người chủ động đi tìm những cuộc trò chuyện mập mờ là anh.
Người khiến lòng tin giữa hai vợ chồng tan vỡ cũng là anh.
Đã không muốn người khác nghi ngờ, vậy ngay từ đầu đừng làm ra chuyện khiến người ta phải nghi ngờ.
Ở trong căn nhà ấy, tôi cảm thấy xung quanh mình chẳng còn ai đáng tin.
Mẹ ở gần nên thời gian đó thường xuyên sang với danh nghĩa chăm con gái.
Nhưng dường như trong bản năng của bà, đàn ông lúc nào cũng là người cần được ưu tiên trước.
Tôi ngày càng khó chịu khi thấy mẹ cười nói và săn sóc Quản Hồng Ba còn nhiệt tình hơn lúc đối diện với tôi.
Có những lúc tôi thật sự hoài nghi mình có phải con gái bà hay không.
Tôi cảm giác bản thân giống một nàng dâu đang được gia đình ruột nuôi hộ cho nhà chồng hơn.
Có lẽ vì m.a.n.g t.h.a.i nên tính tình tôi cũng trở nên sắc bén.
Không ít lần, tôi chẳng hề báo trước đã buông lời châm chọc mẹ.
“Mẹ thôi cười đi.”
“Nếp nhăn đầy mặt rồi, cứ cố cười mãi nhìn càng buồn cười hơn.”
“Ngày trước mẹ có từng vui vẻ với ba như thế không?”
Nụ cười trên môi mẹ gần như lập tức cứng lại.
Quản Hồng Ba thấy vậy thì vội đứng ra giải vây.
Anh nhíu mày nhìn tôi.
“Tâm Vũ, em nói với mẹ như vậy sao được?”
Chỉ cần có người lên tiếng bênh, đôi mắt mẹ lập tức đỏ lên.
Bà trở nên mềm yếu như một nhánh cây nhỏ chỉ chờ tìm được nơi dựa vào.
Tôi nhìn cảnh tượng ấy mà chỉ thấy lạnh lòng.
Khả năng thay đổi cảm xúc của bà quả thật khiến người ta phải khâm phục.
Trên bàn bày đầy món nhiều dầu mỡ.
Món chính thậm chí là thịt dê hầm, thứ mà từ trước đến giờ tôi gần như chẳng bao giờ động đũa.
Trên khóe miệng Quản Hồng Ba vẫn còn bóng dầu sau khi ăn sườn.
Nhìn thế nào cũng chẳng giống mẹ tới đây để chăm một người đang nghén.
Ngược lại, trông bà giống đang chuyên tâm chăm người con rể mà trong lòng bà còn gần gũi chẳng khác con trai.
“Con nói vậy đấy.”
Tôi nhìn mẹ rồi khẽ nhếch môi.
“Thế mẹ định làm gì?”
“Lại muốn nói những lời mong con biến mất nữa sao?”
“Tiểu Quản, mẹ thật sự không sao đâu.”
Lời vừa nói ra, mẹ lập tức bình thường trở lại.
Lưng không còn đau.
Mắt cũng hết đỏ.
Chỉ trong vài giây, bà lại có thể quay về vai người đứng giữa khuyên hòa.
Thật ra Quản Hồng Ba cũng chỉ lên tiếng cho đúng phép lịch sự.
Đến mẹ ruột của chính mình anh còn chẳng quan tâm được bao nhiêu, huống chi mẹ vợ.
Mẹ đưa tay lau khóe mắt dù chẳng hề có giọt lệ nào, rồi hỏi tôi muốn ăn món gì để bà vào bếp làm.
Tôi nói mình chẳng muốn ăn gì.
Quản Hồng Ba lập tức phản đối.
“Không ăn sao được?”
“Em không ăn thì con làm sao có đủ chất?”
Anh vừa ăn một bữa no nê, nhưng vẫn nhất quyết bắt tôi nghĩ xem bản thân muốn ăn thứ gì.
Tôi nhìn màn đêm đã phủ kín bên ngoài cửa sổ.
Một ý nghĩ chợt hiện lên.
“Tôi muốn ăn đào.”
“Được!”
“Em chịu muốn ăn là tốt rồi.”
Đây có lẽ là lần đầu trong nhiều ngày tôi nói với anh một câu mà không mang theo sự mỉa mai.
Quản Hồng Ba vui đến mức bật dậy ngay lập tức.
Anh cầm chìa khóa xe rồi vội vàng rời khỏi nhà.
Mẹ tôi nhìn theo còn lo lắng hơn cả tôi.
“Tiểu Quản, ngoài đường tối rồi đấy!”
“Đi đứng với lái xe cẩn thận nhé!”
Tôi bóc một múi cam, tiện tay đẩy chiếc bát chưa động tới sang bên rồi nhìn bà.
“Không muốn để anh ấy đi à?”
Quản Hồng Ba vừa đi khỏi, vẻ mặt mẹ lập tức lạnh xuống.
“Trình Tâm Vũ, có phải dạo này mẹ nhịn con nhiều quá nên con càng lúc càng quá đáng không?”
Tôi vẫn chậm rãi ăn cam như chẳng nghe ra sự đe dọa trong giọng bà.
“Vậy mẹ định làm gì con?”
“Con sẽ không tự làm tổn thương mình đâu.”
“Nếu mẹ thật sự ghét con đến mức ấy thì mẹ tự nghĩ cách đi.”
“Nhưng nên nhanh một chút.”
“Con rể yêu quý của mẹ có khi sắp quay về rồi.”
Tôi nhìn mái tóc mới uốn của bà cùng đôi lông mày rõ ràng vừa được làm lại.
Mùi t.h.u.ố.c tóc nồng nặc bay quanh khiến đầu tôi càng thêm choáng.
Ba thì hầu như chẳng thấy xuất hiện.
Ông luôn có cách biến mất đúng lúc trong nhà cần có người đứng ra chịu trách nhiệm.
Còn mẹ mang danh sang chăm con gái m.a.n.g t.h.a.i nhưng ngày nào cũng ăn mặc chỉn chu, tóc tai thơm nức hóa chất.
