Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - 1

Cập nhật lúc: 04/07/2026 17:00

Người đàn ông đã kết hôn nhưng lại chia phòng với tôi suốt nửa năm qua, lúc này đây lại đang ôm khư khư cái gối, bị tôi chặn ở lối lên cầu thang: “Hai đứa mình cộng lại còn chưa tới năm mươi tuổi, đang cái độ tuổi hừng hực thế này, anh nghĩ xem vợ chồng chia phòng ngủ thì có bình thường nổi không?”

Anh nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt dò xét ấy khiến tôi chột dạ, sống lưng lạnh toát.

Cuối cùng, anh cũng gật đầu: “Ừm, đúng là không bình thường thật.”

Tôi đ.á.n.h bạo giật phắt cái gối trong vòng tay anh, vừa ôm vào lòng vừa cằn nhằn: “Trước đây anh có thế đâu.”

“Trước đây tôi thế nào?”

“Trước đây ngày nào anh cũng đòi ôm em ngủ, trước khi ngủ còn sến sẩm gọi em là bé cưng nữa cơ.”

1

Ngày ly hôn thì chồng tôi bỗng nhiên mất trí nhớ.

Tin xấu là vốn dĩ giữa hai chúng tôi chẳng có tình cảm gì, giờ lại càng khó ly hôn hơn.

Tin tốt là anh ấy đã quên sạch mọi chuyện trong quá khứ, việc này lại càng thuận tiện cho tôi "ra tay". Dẫu sao thì tôi cũng đã thèm khát anh ấy từ lâu lắm rồi.

Lâu Hách, cao 1m86, nặng 74 kg.

Người đàn ông này tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng thuộc đại học Ivy League, dàn bạn gái cũ của anh từ trước đến nay toàn là gái ngoại quốc hoặc là người mẫu nổi tiếng.

Nếu không nhờ ông nội tôi năm xưa có ơn cứu mạng với ông nội anh ấy, rồi bắt lấy cái ân tình đó để kết thông gia, thì Lâu Hách chính là kiểu đàn ông mà tôi có nhón chân lên cũng chẳng bao giờ chạm tới được (mà không chạm tới được là thật, vì tôi chỉ cao mét sáu mươi hai).

Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ cái ngày hai đứa đi xem mắt. Anh đứng trên bồn hoa cao nghễu nghện, từ trên cao nhìn xuống đ.á.n.h giá tôi, đôi lông mày khẽ chau lại.

“Sao cô lại ngồi xổm thế kia?”

Lúc đó tôi đang khom lưng, ngốc nghếch tìm cỏ bốn lá trong mấy bụi cỏ ba lá ở bồn hoa, nghe anh hỏi vậy thì trong lòng cực kỳ khó chịu.

“... Tôi không có ngồi xổm.”

Sắc mặt anh càng thối hơn: “Tôi đứng từ trên này nhìn xuống, thấy cô có vẻ không được cao cho lắm.”

“Vậy anh bước xuống đây mà nhìn.”

Anh nghe lời bước xuống thật, đứng cùng trên một mặt phẳng với tôi, nhưng vẫn dùng hai cái lỗ mũi đẹp đẽ kia hếch lên nhìn tôi đầy kiêu ngạo.

“Rồi sao nữa?”

“Thì anh sẽ phát hiện ra, tôi thật sự không cao.”

Lâu Hách: “...”

2

Người nhà họ Lâu vốn chẳng vừa mắt tôi, nhưng rốt cuộc vẫn phải bấm bụng cưới tôi về.

Năm xưa ông nội anh về vùng nông thôn làm thanh niên tri thức, vì quan hệ tốt với ông nội tôi nên thường xuyên sang nhà tôi ăn chực. Cái năm đó ai ai cũng đói kém, nhà tôi vốn đã chẳng dư dả gì, nay lại nuôi thêm một miệng ăn nên càng thêm khốn khó.

Bố tôi lúc ấy đang tuổi ăn tuổi lớn, vì nhịn ăn nhường phần mà cuối cùng bị đau dạ dày kinh niên, mấy chục năm trời cũng không chữa khỏi.

Ông nội anh vô tình biết được chân tướng sự việc, liền sống ch/ết bắt hai đứa chúng tôi phải thành một đôi. Vì Lâu Hách không chịu, ông cụ liền nằm trên giường bệnh khóc lóc t.h.ả.m thiết suốt nửa tháng trời, mãi đến khi tận mắt nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn mới chịu nhắm mắt xuôi tay.

Để kiên định với quyết tâm "không thèm nhìn mặt tôi", sau khi kết hôn, người đàn ông này dứt khoát dọn ra phòng khách ngủ suốt ba tháng trời. Lúc nói chuyện với tôi cũng phải đứng cách xa cả mét, đúng kiểu "trai tân giữ mình", băng thanh ngọc khiết.

Nếu bạn muốn hỏi tôi có thấy uất ức không, thì thật ra cũng chẳng đến mức ấy.

Bởi vì chỉ cần tôi ở trong cái nhà này một ngày, anh ấy sẽ trả "lương" cho tôi bằng đúng mức lương đi làm hằng ngày của tôi.

Đồng thời hai bên còn giao kèo: Sau này nếu một trong hai có người mình thật lòng yêu thương, người kia sẽ thành tâm chúc phúc, vui vẻ đường ai nấy đi. Còn nếu không có ai, thì cứ sống chung dưới một mái nhà như bạn cùng phòng.

Nhìn mà xem, ngoài việc không yêu tôi ra, người đàn ông này chẳng có một điểm nào để chê cả.

Thế nên vừa nghe tin anh mất trí nhớ, việc đầu tiên tôi làm chính là gom bàn chải đ.á.n.h răng của hai đứa từ hai phòng vệ sinh riêng biệt bỏ chung vào một chiếc cốc súc miệng.

Xin hỏi, đã có thể đ.á.n.h răng cùng nhau, thì khoảng cách đến việc ngủ chung giường liệu còn xa nữa không?

3

Nói một câu công bằng, tuy tôi không cao nhưng ngoại hình cũng thuộc dạng khá khẩm. Thời đi học tuy không cạnh tranh nổi ngôi vị hoa khôi của trường, nhưng cũng là gương mặt "hoa khôi của lớp" suốt bao năm nay.

Tôi không tin ông trời đã ban cho mình cơ hội thứ hai này mà tôi lại không tán đổ được Lâu Hách!

Nực cười.

Đến tối, một chiếc xe thương mại Mercedes sang trọng chậm rãi tiến vào gara. Tôi vội vàng xịt thêm chút nước hoa, chạy tót xuống lầu để đưa dép đi trong nhà cho anh.

“Chồng ơi, anh về rồi ạ?”

Lâu Hách mở cửa, thấy tôi thì thoáng giật mình.

Tầm này chắc chắn anh đã ăn tối rồi, nhưng để tỏ ra ân cần, tôi vẫn tiến lên đón tiếp: “Chồng làm việc vất vả rồi, em có nấu cơm tối, mình cùng ăn nhé?”

“... Ừm.”

Tất nhiên, bảo tôi nấu cơm cho anh là chuyện không tưởng.

Lâu Hách ngồi đối diện tôi, nhìn bàn đồ ăn gọi từ ứng dụng giao hàng mà chân mày khẽ giãn ra: “Vất vả cho em quá, làm nhiều món thế này.”

“Anh mới là người vất vả, đi làm cả ngày mệt mỏi rồi.”

Vợ chồng hờ mà, hằng ngày cứ giả trân cười nói với nhau thế đấy.

Ăn cơm xong anh đi tắm, tôi cố ý bật chiếc đèn ngủ tạo không khí lãng mạn. Chiếc áo ngủ dây mỏng manh khẽ trượt khỏi bờ xương quai xanh trắng ngần, tôi cũng vờ như không biết mà chẳng buồn kéo lên, cứ thế ngồi đợi cho đến khi bóng dáng mang theo hơi nước của đối phương xuất hiện ở cửa phòng.

Giây tích tắc ấy, anh nhìn sâu vào tôi một cái, một chút ám muội lặng lẽ lướt qua.

“Ngủ sớm đi.”

Tầm nhìn trước mắt bỗng tối sầm, là do anh tiện tay tắt đèn. Tôi tức đến mức bật dậy lao ngay xuống giường: “Anh tính đi đâu ngủ đấy?”

Nghe ra giọng điệu của tôi có gì đó sai sai, anh đứng ở cửa hỏi: “Sao thế?”

Tôi tiến lên túm c.h.ặ.t lấy người anh kéo vào trong: “Anh cũng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đầu rồi, anh thấy có cặp vợ chồng nào lại đi ngủ riêng phòng không?”

Anh ngẩn người.

Rèm cửa sổ không kéo kín, ánh trăng xuyên qua lớp kính sát đất hắt lên giường một vệt sáng thon dài trắng xóa như sương. Đối tượng mà tôi thèm khát bấy lâu nay bấy giờ đang ngã nhào trên giường, chiếc áo ngủ bằng lụa bị tôi vò cho nhăn nhúm, mái tóc rối che bớt một phần gương mặt đẹp không góc c.h.ế.t, thần sắc trông vô cùng ngơ ngác.

“Em thật sự muốn ngủ cùng tôi sao?”

Phải công nhận là cảnh tượng này có chút kích thích nha.

Tôi nuốt nước miếng cái ực, dứt khoát nhấc một bên chân lên, quắp c.h.ặ.t lấy vòng eo của đối phương: “Tất nhiên rồi.”

Anh im lặng hồi lâu.

“Em ngủ kiểu này... mà cũng thoải mái được à?”

“Thoải mái chứ.”

“... Được rồi.”

Mãi mà chẳng thấy có động thái tiếp theo, tôi ti hí mở một mắt ra nhìn thử thì phát hiện đối phương đã nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn tự bao giờ.

Ơ kìa, tôi không thoải mái thì anh cũng phải biết tự mình chủ động một chút chứ?

Tôi nhắm mắt lại, tiếp tục châm dầu vào lửa: “Chồng ơi, anh có thấy không gian hơi quá yên tĩnh không?”

“Ngủ thì đương nhiên phải yên tĩnh rồi.”

“Anh đúng là thiếu trí tưởng tượng. Tuy chúng ta đang ở trạng thái ngủ tĩnh, nhưng đâu có nghĩa là không thể biến nó thành tiếng động được.”

“Tại sao lại phải tạo ra tiếng động?”

Anh biến đi cho tôi nhờ!

Tôi hậm hực rút chân ra khỏi eo anh, xoay người lại, ấm ức cằn nhằn: “Đàn ông các anh đúng là... Gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ một cái là thành ra thế này đây. Ngày thường toàn gọi người ta là bé cưng, giờ thì lạnh nhạt thế đấy!”

Yên lặng một lát, một cánh tay to lớn vòng qua eo, nhẹ nhàng ôm trọn lấy tôi vào lòng.

“Được rồi, ngủ sớm đi, bé cưng.”

Tôi sướng rơn trong lòng, ngay lập tức thừa thắng xông lên: “Ngày thường ngoài gọi bé cưng ra, anh còn gọi em là bảo bối nữa.”

“Ngủ ngon nhé, bảo bối.”

“Ngủ ngon nha, anh yêu.”

Eo đã được ôm, tiếng "bảo bối" cũng đã được nghe, tôi thỏa mãn ôm lấy cánh tay của Lâu Hách rồi chìm vào giấc ngủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - Chương 1: 1 | MonkeyD