Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - 12

Cập nhật lúc: 04/07/2026 18:00

29

“Đừng bỏ rơi anh, Tiểu Lam, anh cầu xin em đấy.”

Thật khó mà tưởng tượng nổi, gã đàn ông nửa năm trước còn đứng trên bục bồn hoa hếch mũi khinh khỉnh nhìn tôi bằng nửa con mắt, giờ phút này lại có thể hạ mình, đỏ hoe mắt đau khổ cầu xin tôi thế này.

“Trước đây chúng ta bên nhau hạnh phúc đến thế, chẳng lẽ em không thích sao?”

“Em chỉ là bị mất trí nhớ tạm thời thôi.”

“Em không có mất trí nhớ!” Anh bỗng nhiên mất bình tĩnh, thậm chí còn gào lên đầy bất lực: “Em chỉ là quay trở về khoảng thời gian mà em yêu anh nhất mà thôi! Ba tháng đó cũng là khoảng thời gian vui vẻ, hạnh phúc nhất trong cuộc đời của anh, sao em có thể nhẫn tâm quên mọi thứ như vậy chứ?”

Tôi nở một nụ cười đầy gượng gạo: “Nhưng cuộc đời của anh còn dài lắm. Hôm nay có tiểu Khúc, ngày mai sẽ có tiểu Vương, tiểu Lý, bọn họ ai ai cũng xứng đôi vừa lứa với anh hơn em gấp bội. Bố mẹ anh, em gái anh, họ mới là những người thân cận nhất của anh.”

“Còn cái gọi là khoảng thời gian vui vẻ nhất cuộc đời anh, chẳng qua cũng chỉ là một sự chấp niệm ngắn ngủi mà thôi...”

“Vì tình yêu chấp niệm đến đau lòng, vì hận thù chấp niệm tổn thương, em đã chẳng thể phân biệt nổi yêu và hận, liệu có phải cứ như vậy chăng~~~”

“M/áu và nước mắt cùng hòa quyện rơi xuống, trái tim em tan vỡ hóa đá theo thời gian, bàn tay run rẩy chẳng thể nào dừng lại, không thể thứ tha~~~”

Tôi nhịn không được đứng bật dậy, hướng về phía cửa phòng khách gào lên một tiếng thất thanh: “Bố ơi! Bố có thôi ngay cái trò đổi nhạc nền này đi không hả!”

Tiếng ca sầu t.h.ả.m, lảnh lót phát ra từ chiếc đài cassette bỗng chốc tắt ngúm.

Tôi quay sang nhìn Lâu Hách ái ngại: “Ngại quá anh ạ, bố em sáng nào cũng phải tập thể d.ụ.c dưỡng sinh, mà cứ hễ tập là phải bật nhạc rống theo, anh thông cảm nhé.”

“... Không sao đâu.”

Anh cúi gầm mặt, vươn tay giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi đang đặt trên bàn, giọng nói run rẩy: “Anh chưa từng thích một ai nhiều đến thế. Khoảng thời gian em đòi ly hôn, anh sống mà chẳng khác nào đã c.h.ế.t! Tiểu Lam, anh tuyệt đối không thể mất em được...”

“Mất đi em rồi đời anh chẳng khác nào gã ăn mày sa sút, trái tim luôn nhói đau như d.a.o cắt, ai có thể thấu hiểu cho anh, ký ức về em giàu có hơn cả một bậc đế vương, sự vui vẻ xa xỉ biết bao, ái òa oa oaaaa~~~~”

“Hoài niệm khi đó em lặng lẽ ở bên anh, phung phí những khoảng thời gian tươi đẹp nhất~~ Mất đi em rồi đời anh chẳng khác nào gã ăn mày sa sút, nỗi đau khắc sâu đến nhường nào, ái òa oa oaaaa~~~~”

Mẹ nó chứ, đúng là có độc mà!

Lần này không cần tôi phải gào lên nữa, bố tôi đã vừa nhún nhảy vừa từ trong phòng bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc đài radio mini bật âm lượng max công suất. Ông vừa đ.ấ.m lưng vỗ đùi vừa hướng về phía hai đứa tụi tôi đon đả: “Hai đứa cứ tiếp tục đi, cứ tự nhiên, tiếp tục đi nhé.”

Chờ ông đi khuất hẳn, bầu không khí trong phòng rơi vào một khoảng im lặng như tờ.

Một lúc lâu sau, Lâu Hách phảng phất như đã hạ quyết tâm rất lớn, anh khẽ khàng lên tiếng: “Dù thế nào đi chăng nữa anh cũng quyết định không ly hôn. Nếu em không chịu về nhà, thì anh sẽ ở rể luôn tại đây.”

Tôi đứng hình mất ba giây.

Ở rể á? Ý anh là sao? Có đúng như cái nghĩa mà tôi đang hiểu không đấy?

Lâu Hách bỗng nhiên đứng phắt dậy, sải cánh tay dài ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng như muốn khảm tôi vào da thịt: “Kể từ ngày em bỏ đi, trên đời này đã chia làm hai phiên bản của anh...”

Nói rồi, anh cụp mắt xuống, bờ mi đỏ hoe: “Một phiên bản Lâu Hách mất đi em.”

“Vào một phiên bản Lâu Hách được một lần nữa ôm em vào lòng.”

(Bố của Biện Lam: Nghe nói các bạn trên mạng gọi tôi là thần tạo nhiệt, tạo nhiệt nghĩa là cái gì thế hả các cháu?)

30

Lâu Hách quả nhiên nói được làm được, anh dọn đồ qua ở rể luôn thật, chen chúc cùng tôi trong căn phòng ngủ nhỏ cũ kỹ từ thời con gái của tôi.

Để lấy lòng bố mẹ vợ một cách triệt để nhất, ngày nào anh cũng xin tan làm sớm, sau đó tự động lao đầu vào bếp. Kết quả là suốt hai tuần liền, lúc thì cháy cả bếp lúc thì nấu cơm vẫn còn sống, khiến cả nhà ăn vào mà mặt mũi ai nấy xanh mét.

Chứng kiến cái dạ dày vốn đã không tốt của bố tôi nay lại càng thêm thê t.h.ả.m, mẹ tôi rốt cuộc phải vội vàng ra tay huýt còi tạm dừng.

“Cậu Lâu này, sau này cậu đừng xuống bếp nấu cơm nữa có được không?”

“Sao vậy mẹ?”

Mẹ tôi không nỡ đả kích lòng tự tin đang sục sôi của con rể, chỉ biết nói giảm nói tránh: “À thì... tiền lương hưu của tôi với bố con cộng lại cũng cả trăm tệ, tụi tôi trực tiếp ra ngoài hàng ăn cho nhanh gọn lẹ...”

Tôi thừa biết ý đồ của mẹ, một mặt là để ngăn chặn anh tàn phá bếp núc, mặt khác là nhân tiện khoe khoang thu nhập một chút. Ai ngờ Lâu Hách nghe xong liền lập tức nắm lấy thời cơ để biểu đạt lòng trung thành: “Có ngần ấy tiền thì sao mà đủ tiêu xài được hả mẹ?”

“Hay là thế này đi mẹ, mỗi tháng con chuyển thêm vào tài khoản của mẹ mấy chục triệu nữa nhé?”

Một câu nói chí mạng của con rể làm mẹ tôi tức đến mức suýt tí nữa thì tăng xông.

Bà và bố tôi đều là cán bộ công chức nhà nước về hưu, lương hưu thuộc hàng top phong phú, trước đây đi đâu cũng thích mang cái thẻ lương ra để khè người khác, ai dè lần này đụng ngay phải anh con rể hào phóng, khiến phòng tuyến kiêu ngạo của bà vỡ vụn hoàn toàn.

Thấy mẹ tôi hậm hực sa sầm mặt mày bỏ đi, Lâu Hách mới rụt rè, tội nghiệp quay sang nhìn tôi: “Anh lại nói sai cái gì rồi hả em?”

Tôi: “...”

Đến giờ cơm tối, mẹ tôi giả vờ như vô tình huých khuỷu tay vào người tôi một cái: “Này Tiểu Lam, con còn nhớ cái thằng bé gì không nhỉ?”

“Dạ?”

“Cái thằng nhóc sống ở ngay dưới lầu nhà mình ấy, tên là Thái gì gì đó. Năm kia nó chung vốn mở văn phòng luật sư, bây giờ làm ăn phát đạt phết, ai gặp cũng phải cúi đầu gọi một tiếng Luật sư Thái cơ đấy, chậc chậc!”

“Rồi sao nữa hả mẹ?”

“Người ta bảo đến bây giờ vẫn đang độc thân để chờ con đấy!”

“Chờ con làm cái gì?”

“Chờ con ly hôn chứ làm cái gì nữa!”

Nghe thấy thế, Lâu Hách liền dùng đôi mắt cún con tội nghiệp nhìn tôi chằm chằm, trông đáng thương không chịu được.

Tôi tức khắc cảm thấy đầu to như cái quả dưa hấu: “Thôi được rồi, mau ăn cơm đi mẹ.”

Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, cái anh chàng luật sư Thái gì đó chắc chắn là do mẹ tôi tự biên tự diễn ra để khè người thôi, chứ đào đâu ra mà chờ với đợi.

Cơ mà cái chiêu này đem đi lừa gạt gã trai chưa trải sự đời như tiểu Lâu này thì lại hiệu quả ra phết.

31

Đêm đến, Lâu Hách cứ nằm bên cạnh lật qua lật lại trằn trọc mãi không ngủ được, tôi liền lấy ngón tay chọc chọc vào vai anh: “Sao thế, có tâm sự gì à?”

Trong màn đêm tối tăm, bàn tay anh quờ quạng tìm kiếm đầu gối của tôi, rồi kéo một phát đặt hai chân tôi gác lên hông anh.

“Quen thế này rồi, em không gác chân lên người là anh không tài nào chợp mắt nổi.”

Tôi: “... Cạn lời.”

Tôi và Lâu Hách kết hôn được hơn nửa năm, hiện tại trong đầu tôi chỉ nhớ rõ ba tháng anh ngủ ở phòng cho khách, còn ba tháng ở giữa thì cứ như bị xóa sạch ký ức, chẳng nhớ nổi một cái gì.

M/áu tò mò trong người lại nổi lên, tôi âm thầm ghé sát tai hỏi nhỏ anh: “Trước khi em bị mất trí nhớ, rốt cuộc em là kiểu người như thế nào trong mắt anh?”

“Là kiểu người mà anh thích nhất.”

“Thế tụi mình phân phòng ngủ tận ba tháng trời, sao tự dưng sau đó anh lại đùng đùng quay xe thích em vậy?”

“Thì chẳng phải là vì...” Anh bỗng nhiên khựng lại một nhịp, vội vàng đổi giọng: “Vì em đáng yêu quá chứ sao.”

“Em không tin đâu, trừ khi anh đưa ra được bằng chứng xác thực!”

Nghe vậy, anh liền với tay lấy chiếc điện thoại đặt ở đầu giường, mở mục video được lưu trữ trong bộ nhớ máy ra. Tiếp theo đó, hai đứa tụi tôi đầu chụm vào đầu, tập trung tinh thần bắt đầu lướt xem video.

Một đoạn âm thanh nền đầy nhạy cảm và khó tả bỗng vang lên, tôi mặt không cảm xúc đưa ra kiến nghị: “Làm ơn bật sang mấy cái video có mặc quần áo hộ em cái, cảm ơn.”

Ngón tay anh lướt qua màn hình, chuyển sang một đoạn video khác.

Lần này chúng tôi quả thực là có mặc quần áo đàng hoàng, bối cảnh là ở trong phòng làm việc. Anh đang ngồi trên ghế, còn tôi thì đang ngồi thọt lỏm trên đùi anh, sau đó...

Phi phi phi! Ý tôi không phải là xem cái loại mặc quần áo kiểu này!!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngày Ly Hôn, Chồng Bỗng Nhiên Mất Trí Nhớ - Chương 12: 12 | MonkeyD